Ngoảnh Lại Hối Hận Cũng Muộn Rồi
Ngày thứ hai sau khi tôi bị đưa vào viện phúc lợi, tôi nhìn thấy một cặp anh em sinh đôi rất xinh xắn đang bị người ta bắt nạt.
Máu chính nghĩa trong người sôi lên, tôi lập tức xông vào, lao vào đánh nhau dữ dội với đám người chuyên đi bắt nạt kia.
Sau đó tôi cùng anh em nhà họ Tịch nương tựa vào nhau mà sống qua suốt bảy năm trời ở viện phúc lợi.
Cho đến một ngày, một nhóm vệ sĩ mặc vest đen đứng vây kín xung quanh viện phúc lợi.
Lúc ấy tôi mới biết, hóa ra Tịch Cảnh và Tịch Thần là tiểu thiếu gia của một gia tộc hào môn thế gia.
Tôi đã vui mừng đến phát điên. Bởi vì ba chúng tôi từng ước định với nhau rằng, dù có đi đâu cũng phải ở cùng một chỗ.
Thế nhưng còn chưa đợi tôi kịp mở lời, Tịch Cảnh đã tiên thanh đoạt nhân mà nói trước:
“Nhan Nhan, bọn tớ phải mang Tâm Nhu đi cùng trước. Con bé còn nhỏ, để lại nơi này sẽ bị người ta bắt nạt mất.”
Tịch Thần cũng tiếp lời:
“Đúng vậy, cậu cứ ở lại đây trước nhé, một thời gian nữa bọn tớ sẽ quay lại đón cậu.”