Chương 12
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Diệp Tâm Nhu ôm chặt đầu gối, hai mắt đỏ hoe, nghẹn ngào kể rằng lúc ngủ trưa đã bị một cậu bé sàm sỡ.
Lúc ấy Tịch Thần mới biết cô đã gặp chuyện gì, lập tức nhíu chặt mày.
Anh biết cậu bé đó.
Một đứa trẻ nổi tiếng là đầu gấu trong cô nhi viện, suốt ngày đánh nhau, còn thường xuyên trộm đồ lót của các bé gái.
Nhưng hắn chưa từng dám động đến Ôn Nhan.
Bởi vì có một lần, Ôn Nhan suýt móc mù mắt hắn.
Kể từ đó, chỉ cần nhìn thấy cô là hắn lập tức tránh xa.
“Tịch Thần ca ca, em sợ lắm… Em không muốn ở đây nữa…”
Diệp Tâm Nhu khóc đến run cả vai.
Sáng hôm sau, người nhà họ Tịch đến đón hai anh em Tịch Thần và Tịch Cảnh.
Diệp Tâm Nhu vội vàng chạy đến trước mặt anh, vừa khóc vừa cầu xin:
“Tịch Thần ca ca, hôm nay hắn lại sờ em nữa, em đau lắm… Em không muốn sống nữa… Anh có thể đưa em đi cùng được không?”
Khoảnh khắc ấy, Tịch Thần động lòng trắc ẩn.
Anh nghĩ, Nhan Nhan mạnh mẽ như vậy, trong cô nhi viện gần như chẳng ai dám bắt nạt cô.
Hay là… trước tiên cứ đưa Diệp Tâm Nhu đi đã.
Anh đem chuyện này nói với Tịch Cảnh.
Không ngờ Tịch Cảnh cũng đồng ý.
Cả hai đều nghĩ, chỉ cần vài ngày sau quay lại đón Nhan Nhan là được, cô chắc sẽ không giận.
Khi ấy, Tịch Thần tuyệt đối không ngờ…
Lần rời đi đó lại khiến anh và Ôn Nhan xa nhau suốt mười năm.
Để rồi về sau, anh vô số lần tự hỏi…
Nếu ngày ấy mình quay lại cô nhi viện sớm hơn, liệu anh và Nhan Nhan có còn đi đến kết cục như hôm nay không?
Rõ ràng lúc đó, ngày nào anh cũng mong được đón Nhan Nhan về nhà họ Tịch.
Vậy mà tại sao mọi chuyện lại thành ra như thế?
Tịch Thần chỉ biết, sau khi đến nhà họ Tịch không bao lâu, anh mới biết Diệp Tâm Nhu là con gái của người bạn thân của mẹ mình.
Mẹ anh vốn rất giỏi tính toán.
Năm xưa bà ta tìm mọi cách quyến rũ cha của họ khi ông đã có gia đình, mang thai rồi sinh hai anh em.
Nhưng cha anh không chịu nhận con, chỉ đưa một khoản tiền rồi cắt đứt quan hệ.
Sau đó, mẹ anh có bạn trai mới, liền bỏ mặc hai anh em trong cô nhi viện.
Mãi đến khi cha ruột qua đời trong một vụ tai nạn hàng không, bà mới mang bản giám định ADN mà mình lén làm năm xưa đến gặp ông cụ nhà họ Tịch.
Ông cụ thừa nhận hai đứa cháu nội, nhưng tuyệt đối không chấp nhận người phụ nữ đó là con dâu.
Ông quy định từ nay bà ta không được gặp hai đứa trẻ nữa, rồi mới đón hai anh em về nhà họ Tịch.
Thế là mẹ anh bàn bạc với người bạn thân, quyết định đưa luôn con gái của bà ta là Diệp Tâm Nhu vào cô nhi viện.
Mục đích của họ rất đơn giản.
Nhà họ Tịch giàu đến mức chỉ cần rơi vãi chút lợi ích cũng đủ cho họ hưởng vinh hoa cả đời.
Và đúng như dự tính, Diệp Tâm Nhu rất lanh lợi, thuận lợi theo hai anh em bước chân vào nhà họ Tịch.
Thảo nào ngày ấy Tịch Cảnh lại đồng ý đưa cô ta đi.
Hóa ra, anh đã biết thân phận của Diệp Tâm Nhu từ trước.
Kể từ khi đến nhà họ Tịch, ba người họ trở thành những kẻ cùng chung một con thuyền.
Mỗi lần Tịch Thần đề nghị quay lại cô nhi viện đón Nhan Nhan, Diệp Tâm Nhu đều lấy lý do “thời cơ chưa chín muồi” để ngăn cản.
Mẹ anh cũng không đồng ý.
Bởi càng có nhiều người biết thân phận thật của Diệp Tâm Nhu thì càng nhiều rủi ro.
Đó là điều khiến Tịch Thần hối hận nhất.
Vì mẹ và Diệp Tâm Nhu, anh đã bỏ mặc Ôn Nhan suốt bảy năm.
Mãi đến khi Diệp Tâm Nhu tốt nghiệp trung học.
Hai người họ mới không còn ngăn cản anh quay lại đón Ôn Nhan.
Thế nhưng, khi Tịch Thần trở lại cô nhi viện, người ta lại nói Ôn Nhan đã rời đi từ lâu.
Viện trưởng cũ cũng đã nghỉ hưu, sang nước ngoài sinh sống.
Không một ai biết cô đang ở đâu.
Tịch Thần sững sờ.
Lúc ấy anh mới nhận ra mình ngu ngốc đến mức nào.
Trong tiềm thức, anh vẫn luôn cho rằng Nhan Nhan sẽ mãi ở cô nhi viện chờ mình.
Anh sai rồi.
Sai đến quá mức.
Tịch Thần hối hận vì đã không đến đón cô sớm hơn.
Rõ ràng suốt những năm ấy, ngày nào anh cũng nhớ cô.
Rời khỏi cô nhi viện, anh phát điên tìm kiếm Ôn Nhan.
Dùng tất cả những cách mình có thể nghĩ ra.
Nhưng vẫn không có kết quả.
Cho đến ngày hôm đó, trong bãi đỗ xe ngầm của nhà họ Tịch, khi lần nữa nghe thấy cái tên “Nhan Nhan”.
Đầu óc anh như nổ tung.
Anh không thể tin nổi nhìn cô gái trước mặt.
Khuôn mặt trong ký ức dần chồng khít với gương mặt hiện tại.
Tịch Thần chết lặng.
Không dám tin.
Mãi đến khi xác nhận cô chính là Nhan Nhan của mình.
Anh mới mừng như phát điên.
Thế nhưng Ôn Nhan lại vô cùng lạnh nhạt với anh, thái độ còn tệ đến cực điểm.
Tịch Thần biết cô đang giận.
Bởi anh đã thất hứa, không đến cô nhi viện đón cô đúng hẹn.
Nhan Nhan giận cũng là điều đương nhiên.
Không sao.
Anh có thể dùng cả quãng đời còn lại để bù đắp cho cô.
Anh từng nghĩ, sẽ có một ngày họ quay về như thuở bé.
Hiển nhiên…
Anh đã nhầm.
Bọn họ sẽ không bao giờ có thể trở về nữa.
Kể từ ngày anh và Tịch Cảnh bỏ rơi cô để đưa Diệp Tâm Nhu đi.
Mối quan hệ giữa họ và Nhan Nhan đã vĩnh viễn không thể cứu vãn.
28
Sau khi Diệp Tâm Nhu và Lâm Triều Tịch lần lượt bị bắt.
Dì Tịch đã bỏ ra rất nhiều nhân lực và tiền bạc để điều tra lại vụ tai nạn xe năm xưa của Tịch Hách.
Cuối cùng cũng tìm được bằng chứng then chốt, chứng minh chính Lâm Triều Tịch là kẻ chủ mưu.
Để dọn đường cho hai đứa con trai của mình, bà ta thậm chí còn tìm mọi cách quyến rũ tài xế riêng của nhà họ Tịch khi đó.
Sau khi có đủ chứng cứ, dì Tịch thuê hẳn một đội ngũ luật sư hàng đầu để theo đuổi vụ kiện.
Cuối cùng.
Diệp Tâm Nhu bị kết án bảy năm tù.
Lâm Triều Tịch bị kết án mười lăm năm.
Sau khi bản án được tuyên.
Tôi biết dì Tịch chắc chắn sẽ thưởng cho mình.
Nhưng cũng thật sự không ngờ…
Số tiền bà cho tôi lại lên đến chín chữ số.
Tôi suýt nữa bị khoản tiền khổng lồ ấy làm cho choáng váng.
“Nhan Nhan, con có thật lòng thích Tịch Hách không?”
Dì Tịch bất ngờ hỏi.
Tôi suy nghĩ một lát rồi thành thật đáp:
“Dì Tịch, con đúng là có thích Tịch Hách. Nhưng dì yên tâm, tình cảm của con vẫn luôn nằm trong phạm vi con có thể kiểm soát.”
“Nếu dì không muốn con tiếp tục ở bên anh ấy, con có thể chia tay ngay lập tức.”
Đùa à.
Giữa việc ôm chặt đùi dì Tịch hay ôm chặt đùi Tịch Hách…
Tôi vẫn biết nên chọn ai.
Dì Tịch mỉm cười, có vẻ rất hài lòng với câu trả lời của tôi.
“Con là cô gái thông minh. Bao nhiêu năm nay, dì luôn biết ơn vì con đã ở bên cạnh Tịch Hách. Nếu không có con, chân của nó cũng không thể hồi phục nhanh như vậy.”
“Sau này Tịch Hách chắc chắn phải kết hôn vì lợi ích gia tộc. Nhưng nó còn trẻ, chuyện đó chưa cần vội.”
“Hai đứa cứ yêu nhau đi, nhưng nhớ làm biện pháp an toàn.”
“Dì sẽ cho hai đứa một khoảng thời gian. Đợi đến khi Tịch Hách ba mươi tuổi rồi mới bàn chuyện liên hôn.”
Ý của dì Tịch là…
Tôi có thể yêu, thậm chí ngủ với Tịch Hách đến tận năm anh ba mươi tuổi?
Trời ạ!
Còn lâu như vậy cơ à.
Biết đâu đến lúc đó hai đứa đã chán nhau từ lâu rồi.
Huống hồ…
Đàn ông qua hai mươi lăm tuổi thì chẳng khác gì sáu mươi.
Thôi thì tôi cứ chăm chỉ kiếm tiền vậy.
Đến lúc đó chẳng lo không tìm được mấy cậu trai trẻ hai mươi lăm tuổi.
Tôi quyết định dọn ra khỏi nhà họ Tịch.
Thế là mua một căn hộ lớn gần công ty.
Tuy giá hơi đắt, nhưng giờ chị đây cũng là phú bà nho nhỏ rồi, chút tiền ấy chẳng đáng là bao.
Ngày chuyển nhà, tôi gặp Tịch Thần trong phòng khách.
Anh đang đẩy xe lăn của Tịch Cảnh vừa xuất viện trở về.
Hai người nhìn chiếc vali trong tay tôi, dường như đều hiểu chuyện gì.
“Nhan Nhan…”
Giọng Tịch Thần đầy cay đắng.
“Em… sắp đi rồi sao?”
“Ừ.”
Giữa tôi và hai người họ giờ thật sự chẳng còn gì để nói.
“Nhan Nhan.”
Tịch Cảnh gọi tôi.
Tôi quay đầu, lạnh nhạt nhìn anh.
Đôi mắt anh ngập tràn áy náy.
“Xin lỗi!”
Tôi nhận lời xin lỗi ấy.
Nhưng cũng không đáp lại điều gì.
Sau biến cố của Tịch Cảnh, ông cụ đổ bệnh nặng một trận.
Dù sao cũng là cháu ruột.
Ông sửa lại di chúc, chia cho Tịch Cảnh và Tịch Thần mỗi người 2% cổ phần.
Toàn bộ số cổ phần còn lại đều để lại cho Tịch Hách.
Còn Tịch Thần cũng hứa với dì Tịch rằng cả đời này sẽ không bước chân vào tập đoàn nhà họ Tịch.
Chuyển đến nhà mới xong, tôi tự tay nấu một bữa thật thịnh soạn để tự thưởng cho mình.
Đang chuẩn bị ăn thì chuông cửa vang lên.
Người đứng ngoài cửa là Tịch Hách.
Anh bày ra vẻ mặt tủi thân:
“Chuyển nhà mà cũng không nói với anh một tiếng? Ngay cả bạn trai cũng không cần nữa à?”
Tôi nghĩ ngợi một chút.
Thôi vậy.
Dù sao Tịch Hách vẫn còn hai năm nữa mới đến hai mươi lăm tuổi.
Lúc anh còn trẻ, còn khỏe…
Dùng được thì cứ dùng thôi.