Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tịch Hách khựng lại, rồi nói tiếp:
“Cháu đã hứa với ông ngoại sẽ sang tập đoàn Tinh Diệu thực tập trước.”
Nghe vậy, ông cụ khẽ hừ lạnh, rõ ràng không hài lòng.
“Đừng quên cháu là cháu trai của nhà nào.”
Ông ngoại của Tịch Hách là người sáng lập Tập đoàn Tinh Diệu. Ông chỉ có một người con gái, cũng chính là mẹ của Tịch Hách.
Nếu không có gì bất ngờ, Tịch Hách sẽ trở thành người kế nhiệm đời tiếp theo của Tập đoàn Tinh Diệu.
Thế nhưng, lão gia nhà họ Tịch lại càng mong người cháu trưởng kế thừa gia nghiệp của nhà họ Tịch hơn là trở thành người thừa kế của gia tộc bên ngoại.
Một lúc sau. Tôi theo Tịch Hách xuống lầu.
Đúng lúc ấy, một người đàn ông cao ráo bước vào phòng khách.
Vừa nhìn thấy Tịch Hách, hàng mày đối phương khẽ nhíu lại, đáy mắt hiện rõ vẻ lạnh nhạt và xa cách.
Ngay cả giọng nói cũng mang theo hơi lạnh.
“Anh cả.”
Anh ta gọi Tịch Hách.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Dù hai anh em sinh đôi có gương mặt gần như giống hệt nhau. Tôi vẫn nhận ra ngay đó là Tịch Cảnh.
Tám năm không gặp. Anh đã thay đổi rất nhiều.
Cao hơn trước không ít.
Đường nét khuôn mặt đã hoàn toàn trưởng thành, xương mày sắc nét, môi mỏng, gương mặt vô cùng nổi bật.
Cặp kính gọng vàng khiến anh trông càng nhã nhặn nhưng cũng càng thâm trầm.
Toàn thân toát lên một khí chất lạnh lùng khó gần.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của tôi. Anh khẽ liếc sang, rồi lập tức dời mắt đi, gương mặt không chút biểu cảm.
Xem ra… Anh không nhận ra tôi.
Cũng phải thôi. Lần cuối tôi gặp anh là tám năm trước.
Nhưng lần cuối anh gặp tôi… Đã là mười năm trước.
Từ mười hai tuổi đến hai mươi hai tuổi.
Mười năm dài đằng đẵng như thế. Có mấy ai còn nhớ nổi dáng vẻ của người bạn thuở nhỏ từ mười năm trước?
Huống hồ… Có lẽ trong lòng anh, tôi vốn cũng chẳng phải thanh mai trúc mã gì cả.
Chỉ là một đứa trẻ từng quen biết ở cô nhi viện mà thôi.
Nghĩ đến đó, khóe môi tôi khẽ cong lên thành một nụ cười đầy tự giễu.
10
Dì giúp việc đã dọn xong phòng khách. Ở tầng ba.
“Làm sao đây? Hình như thanh mai trúc mã của em không nhận ra em rồi.”
Tâm trạng của cậu chủ Tịch có vẻ rất tốt.
Tôi chẳng hề tức giận, chỉ chớp mắt hỏi lại:
“Thanh mai trúc mã của em chẳng phải là anh sao?”
Tịch Hách liếc tôi.
Đôi mắt đào hoa sâu thẳm đầy mê hoặc khẽ gợn lên vẻ nghi ngờ, giọng nói cũng phảng phất chút ghen.
“Định nói mấy lời ngọt ngào để dỗ anh à?”
“Tất nhiên là không.”
Tôi nói thật.
Tiếc là anh chẳng chịu tin.
Chỉ ném cho tôi một ánh mắt như muốn nói “ngoan ngoãn đi, đừng hòng lừa anh” rồi quay người bỏ đi.
Chiều tối, tôi định lái xe ra siêu thị mua ít đồ.
Chú Trần muốn đưa tôi đi.
Tôi từ chối, nói rằng cũng muốn tiện thể đi dạo quanh khu vực gần đây.
Ai ngờ vừa lái xe ra khỏi bãi đỗ thì một chiếc xe thể thao màu bạc lao tới từ phía đối diện.
Do chưa quen địa hình, cộng thêm tốc độ của đối phương khá nhanh.
Sau một tiếng “rầm” nặng nề.
Tôi biết… xong đời rồi.
Đúng là xui xẻo.
Tôi xuống xe kiểm tra.
Trong chiếc xe thể thao đối diện có một nam một nữ, cả hai đều đeo kính râm nên không nhìn rõ mặt.
Cô gái là người xuống xe trước.
Đến khi cô ta tháo kính ra, tôi mới nhận ra.
Diệp Tâm Nhu.
“Cô là ai?”
Cô ta nhíu mày hỏi.
Tôi đáp ngắn gọn:
“Tôi là trợ lý của Tịch Hách.”
“Anh cả về rồi à?”
Diệp Tâm Nhu chợt hiểu ra.
Ánh mắt cô ta chẳng buồn dừng lại trên người tôi, chỉ cúi xuống quan sát chỗ hai đầu xe va chạm.
Khóe môi còn thấp thoáng vẻ hả hê.
“Chậc chậc, đây là chiếc xe thể thao mới lấy của anh Thần đấy. Cô lái xe bất cẩn thật.”
Tôi thừa nhận mình chưa quen địa hình nên sơ ý.
Nhưng xe của họ cũng chạy quá nhanh.
Diệp Tâm Nhu xách túi, giẫm đôi giày cao gót rồi nhanh chóng rời đi.
Không bao lâu sau.
Tịch Thần bước xuống xe.
Sắc mặt rất khó coi.
Có lẽ vì chiếc xe mới đã bị đâm.
Mà sắc mặt tôi cũng chẳng khá hơn anh là bao.
“Có gọi bảo hiểm không?”
Tôi hỏi.
Tịch Thần ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt lạnh nhạt đến cực điểm.
Giọng nói vừa lạnh vừa ngạo nghễ.
“Cô nghĩ sao?”
Câu hỏi ấy chẳng khác gì nói thừa.
Tôi đoán không ra ý anh, đành gọi điện cho Tịch Hách.
Nhưng vừa nhớ ra sáu giờ anh có cuộc họp trực tuyến, tôi đang định cúp máy thì…
“Có chuyện gì?”
Giọng nói trong trẻo của Tịch Hách truyền tới.
“Tịch Hách, em đâm xe rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng một chút.
Sau đó vang lên tiếng ghế bị đẩy ra.
“Ở đâu?”
“Bãi đỗ xe ngầm.”
“Va vào ai?”
Tôi liếc nhìn Tịch Thần đối diện.
“Em trai anh.”
Nghe vậy, anh rõ ràng thở phào.
“Không sao. Anh bảo chú Trần xuống ngay.”
Tôi vừa định cúp máy.
“Này, Nhan Nhan.”
“Vâng?”
“Em định ra ngoài à?”
“Muốn đi siêu thị mua ít đồ.”
“Lái xe cẩn thận. Đường núi nhiều khúc cua.”
“Em biết rồi.”
Tôi cúp máy.
Ngẩng đầu lên thì phát hiện Tịch Thần đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Khoảng cách giữa hai người rất gần.
Có lẽ anh đã nghe thấy Tịch Hách gọi tên tôi trong điện thoại.
Chú Trần nhanh chóng xuống tới nơi.
Ông đưa tôi chìa khóa của một chiếc SUV khác.
“Cô tên là gì?”
Tịch Thần đột nhiên hỏi.
Tôi bật cười lạnh.
“Anh à, cách bắt chuyện của anh lỗi thời quá rồi.”
Nói xong, tôi chẳng buồn để ý đến anh nữa, lái chiếc SUV rời khỏi bãi xe.
Đi chưa được bao xa.
Tôi phát hiện chiếc xe thể thao màu bạc vẫn bám theo phía sau.
Đến một khúc cua.
Nó bất ngờ vượt lên, chặn ngang đầu xe tôi.
Tịch Thần xuống xe, đi thẳng về phía tôi.
Anh đã tháo kính râm xuống, để lộ gương mặt góc cạnh rõ nét.
Khác với vẻ lạnh lùng khiến người khác khó lại gần của Tịch Cảnh.
Tịch Thần tuy cũng rất lạnh nhạt.
Nhưng cái lạnh của anh mang theo vẻ ngông nghênh.
Là kiểu chẳng buồn để tâm đến bất kỳ ai.
Tôi hạ cửa kính, bình thản nhìn thẳng vào anh.
“Có việc gì?”
Thật ra điều tôi muốn hỏi hơn là:
“Anh có bệnh à?”
Tịch Thần chăm chú nhìn tôi.
Không bỏ sót bất cứ biểu cảm nhỏ nào trên gương mặt tôi.
“Cô tên là gì?”
Anh hỏi lại lần nữa.
Xem ra…
Anh đã bắt đầu nhận ra điều gì đó.
Ngoại trừ quãng thời gian tôi được nhận nuôi.
Tôi và hai anh em họ gần như sớm tối ở bên nhau suốt bảy năm.
Thế mà bây giờ.
Chúng tôi xa lạ đến mức…
Anh phải xác nhận tên tôi mới dám nhận người.
Thật nực cười.
Tôi nhìn Tịch Thần.
Không đáp.
Sau một hồi đối mặt trong im lặng.
Dường như anh đã xác nhận được điều gì.
Đôi môi khẽ mấp máy, dè dặt gọi:
“Nhan… Nhan?”
Giọng nói của Tịch Thần giống như dây đàn vừa bị ai đó khẽ gảy.
Mỗi âm tiết đều mang theo một chút run rẩy.
Đúng là…
Lâu lắm rồi tôi mới lại nghe anh gọi mình như thế.
Lần cuối cùng là khi nào nhỉ?
À…
Tôi nhớ rồi.
Chính là ngày họ đưa Diệp Tâm Nhu rời khỏi cô nhi viện.
“Nhan Nhan, đừng lo. Anh hứa với em, bọn anh sẽ sớm quay lại đón em.”
“Đúng vậy, Nhan Nhan. Sao bọn anh nỡ để em ở đây một mình chứ? Chỉ cần ông nội đồng ý, anh và anh trai sẽ lập tức quay lại đón em.”
…
Tôi liếc nhìn bầu trời đang dần tối, giọng nói bình thản không gợn sóng.
“Sắp mưa rồi, Tịch Thần.”
“Tránh đường đi.”
Lần này.
Tịch Thần cuối cùng cũng hoàn toàn xác nhận.
Thật kỳ lạ.
Vành mắt anh bỗng đỏ hoe.
Như đang vô cùng xúc động.
Tựa như giây tiếp theo sẽ bật khóc.
Có điều…
Hồi nhỏ anh vốn rất hay khóc.
“Nhan Nhan… thật sự là em sao? Những năm qua em đã đi đâu? Bọn anh tìm em rất lâu. Sao em lại xuất hiện ở nhà họ Tịch? Là anh Cảnh đưa em về sao?”
Tìm tôi rất lâu…
Tôi chợt thấy hứng thú với câu nói ấy.
“Vậy à?”
“Các anh tìm tôi bao lâu?”
Tịch Thần sững sờ nhìn tôi.
Có lẽ phản ứng của tôi sau cuộc gặp lại quá mức bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức khiến anh bối rối.
Anh do dự hồi lâu mới khẽ đáp:
“Rất… nhiều năm.”
“Là lúc Diệp Tâm Nhu học cấp ba thì các anh mới đi tìm tôi?”
“Hay là đến khi các anh học đại học?”
Tịch Thần vốn chẳng giỏi nói dối.
Thấy tôi nhìn chằm chằm vào mình, giọng anh lập tức rối loạn.
“Nhan Nhan… em đang giận sao? Xin lỗi… bọn anh không cố ý…”
“Trả lời tôi, Tịch Thần.”
“Đừng nói dối.”
“Nếu hôm nay anh dám nói với tôi dù chỉ một câu không phải sự thật…”
“…thì cả đời này, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
“Nói đi.”
“Rốt cuộc các anh đến cô nhi viện tìm tôi từ khi nào?”
Tịch Thần nhìn tôi đầy dè dặt.
Anh biết tôi đang giận.
Không dám nói thật.
Cũng không dám nói dối.
Gương mặt xám xịt như một tử tù sắp bị áp giải ra pháp trường, hoàn toàn không biết phải làm thế nào.
Rất lâu sau.
Anh mới khàn giọng đáp:
“…Sau khi Tâm Nhu thi đại học xong.”
Diệp Tâm Nhu thi đại học xong?
Nói cách khác, sau mốc thời gian mà năm xưa họ đã hứa với tôi, họ lại tiếp tục lùi thêm ba năm nữa.
Cũng phải.
Loại người như Diệp Tâm Nhu sao có thể giữ lời.
Cô ta nhất định sẽ tìm mọi cách kéo dài thời gian, ngăn hai anh em họ đến đón tôi.
Chỉ cần vài ba câu nói, cô ta đã có thể độc chiếm mọi sự cưng chiều của anh em nhà họ Tịch.
Tội gì mà không làm?
Biết đâu… cô ta và Tịch Cảnh, Tịch Thần đã sớm vượt quá giới hạn rồi cũng nên.
Nghĩ đến đó, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác ghê tởm khó tả.
“Được rồi, tôi biết rồi. Lái xe tránh ra.”
Tịch Thần vịn vào cửa kính xe tôi, cuống quýt giải thích:
“Xin lỗi, Nhan Nhan. Anh không cố ý đến đón em muộn như vậy đâu. Lúc Tâm Nhu học cấp ba áp lực rất lớn, ngày nào cũng khóc, bọn anh chỉ lo…”
Ha.
Đến cả cái lý do nhảm nhí ấy mà họ cũng tin được.