Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đối diện với gương mặt bình thản của tôi, anh đứng chết lặng.
Diệp Tâm Nhu lập tức bật dậy.
“Ôn Nhan, cô điên rồi à? Có gì thì nhằm vào tôi, dựa vào đâu lại đối xử với anh Thần như vậy?”
Nếu cô đã nói thế…
Thì tôi chiều ý cô.
Tôi bưng bát mì bò trước mặt, đứng dậy bước đến, không chút do dự úp thẳng lên đầu cô ta.
“A!!!”
Diệp Tâm Nhu hét thất thanh, hoàn toàn không kịp phản ứng.
Tịch Cảnh lập tức đứng dậy, chạy tới giữ lấy cổ tay tôi.
“Nhan Nhan, đừng quá đáng. Em có giận thì cứ trút lên anh và Tịch Thần, chuyện này không liên quan đến Tâm Nhu.”
Được thôi.
Đã nói như vậy…
Tôi liền bưng luôn tô cháo trắng lớn trên bàn, hất thẳng vào người anh.
Tịch Cảnh hoàn toàn không ngờ tới, bị cháo phủ kín cả mặt.
Anh chật vật tháo cặp kính gọng vàng xuống.
Ba người.
Không ai may mắn thoát khỏi.
Tôi rất hài lòng.
Đúng lúc ấy, một cô giúp việc bưng khay thức ăn từ bếp đi ra.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cô đứng sững tại chỗ như bị điểm huyệt.
Tôi ngồi trở lại ghế, thản nhiên nói:
“Hôm qua Tịch Thần bảo tôi có thể dùng từng ngày còn lại để trừng phạt ba người vì những gì đã gây ra cho tôi.”
“Tôi quyết định nhận lời.”
“Hôm nay coi như là ngày đầu tiên trừng phạt ba kẻ cặn bã các người.”
“Thế nào?”
“Cảm giác dễ chịu chứ?”
Cả ba đều im lặng.
Trên đầu Diệp Tâm Nhu còn dính mấy lát thịt bò và rau xanh.
Lớp trang điểm tinh xảo bị nước dùng làm nhòe hết.
Trông vô cùng thảm hại.
Lần này cô ta cũng chẳng còn tâm trí giả đáng thương nữa.
Chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.
Gân xanh trên cổ tay nổi lên, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay.
Ánh mắt ấy hận không thể ăn tươi nuốt sống tôi.
Chậc.
Mới chỉ hắt một bát mì mà đã hận tôi đến vậy.
Nếu đổi vị trí cho nhau…
Chắc cô ta đã nghiền xương tôi thành tro rồi.
Tịch Cảnh nhìn tôi rất lâu, giọng vẫn bình tĩnh.
“Nếu làm vậy có thể khiến em nguôi giận thì em muốn làm gì cũng được.”
Tôi bật cười.
“Anh nghĩ đơn giản quá.”
“Làm sao tôi có thể nguôi giận dễ như vậy?”
“Cô còn muốn thế nào nữa?”
Diệp Tâm Nhu nghiến răng ken két.
“Tôi nghĩ xem…”
“Hay là thế này.”
“Cô tự móc hai mắt mình ra.”
“Tịch Thần tự cắt gân tay.”
“Còn Tịch Cảnh tự cắt gân chân.”
“Như vậy tôi sẽ cân nhắc tha thứ cho ba người.”
Cô giúp việc đứng bên cạnh hít mạnh một hơi lạnh.
Ánh mắt nhìn tôi chẳng khác nào nhìn thấy quỷ.
“Nằm mơ!”
Diệp Tâm Nhu không nhịn nổi nữa, suýt nhảy dựng lên.
Tịch Thần nhìn tôi như thể chưa từng quen biết.
Ngày bé, hễ bị ai bắt nạt là anh lại chạy đến tìm tôi, nhờ tôi chống lưng, đòi tôi báo thù giúp.
Chắc anh chưa từng nghĩ…
Sẽ có ngày chính miệng tôi bảo anh tự cắt gân tay mình.
“Có chuyện gì vậy?”
Một giọng nói trong trẻo mà lạnh nhạt bỗng vang lên trong phòng ăn.
Diệp Tâm Nhu như nhìn thấy cứu tinh, nghẹn ngào gọi:
“Anh cả…”
Nhưng Tịch Hách chẳng thèm để ý đến cô ta.
Anh chỉ tò mò nhìn tôi.
“Nhan Nhan, em đang làm gì vậy?”
Tôi lập tức đứng dậy, ngoan ngoãn đáp:
“Không có gì đâu.”
“Em đang ăn sáng với họ.”
Tịch Hách đảo mắt nhìn quanh phòng ăn, ánh mắt lần lượt dừng trên ba người kia.
“Ăn sáng?”
Tôi khẽ sờ mũi.
“Không liên quan đến em.”
“Là họ tự bất cẩn.”
Diệp Tâm Nhu nhìn Tịch Hách, rồi lại nhìn tôi.
Đầu óc như hoàn toàn ngừng hoạt động.
Cả người đứng ngây ra.
13
Hôm nay, cả tôi và Tịch Hách đều đến Tập đoàn Tinh Diệu nhận việc.
Chính thức bước vào kiếp làm công ăn lương.
À không.
Chỉ mình tôi thôi.
Cậu chủ Tịch thì không.
Anh là ông chủ của con trâu cày là tôi.
Trên xe.
Tịch Hách xem tin tức tài chính trên iPad một lúc rồi bất chợt hỏi:
“Xả giận xong chưa?”
Tôi nghĩ ngợi.
“Cũng… được một chút.”
“Không ngờ em ra tay ác thật.”
“Tự nhiên thấy xót à?”
Anh nhíu mày.
“Ít gì thì cô ấy cũng là em gái anh.”
Dù là cô em họ xa đến tám đời chẳng liên quan.
“Tâm Nhu gọi anh là ‘anh cả’, chẳng lẽ anh không thấy thương hoa tiếc ngọc chút nào sao?”
Dù sao mỗi lần cô ta gọi “anh Cảnh”, “anh Thần”, hai người kia đều hưởng thụ lắm.
Tịch Hách nhìn tôi.
Khóe mắt khẽ cong lên.
“Da ngứa rồi?”
Biết ngay là chỉ giỏi bắt nạt tôi.
Tôi bĩu môi, ngoan ngoãn ngậm miệng.
May mà ngày đầu đi làm không quá bận.
Trước đây tôi học luật ở Anh.
Dì Tịch sắp xếp tôi vào bộ phận pháp chế của Tập đoàn Tinh Diệu, nên cũng không quá khó để bắt nhịp.
Đồng nghiệp mới.
Công việc mới.
Mỗi ngày đi làm rồi tan làm đều được đi nhờ xe của cậu chủ Tịch.
Về nhà lại tiếp tục “xử lý” ba kẻ cặn bã kia.
Nghĩ thôi cũng thấy cuộc sống thật thú vị.
Không ngờ sau khi tan làm trở về nhà họ Tịch, tôi lại chẳng thấy Diệp Tâm Nhu đâu.
Mãi đến khi bác quản gia nói rằng sáng nay cô ta đã kéo va-li rời đi, bảo mấy hôm nay sẽ ở ký túc xá trường.
Chậc.
Thì ra là vậy.
Chuồn cũng nhanh thật.
Tôi không giấu nổi vẻ thất vọng.
Sau bữa tối.
Tịch Thần tìm tôi trong sân.
“Nhan Nhan…”
Tôi chẳng muốn để ý đến anh.
“Có việc gì?”
Tịch Thần nhìn tôi, môi khẽ động, muốn nói lại thôi.
“Những năm qua… em sống có tốt không?”
Thì ra là muốn ôn chuyện cũ.
Nhưng tôi chẳng có hứng.
“Tịch Cảnh đâu?”
“Diệp Tâm Nhu đâu?”
“Anh em vẫn chưa về, còn Tâm Nhu ở trường.”
Trước đây tôi từng nghe nói sau khi tốt nghiệp, Tịch Cảnh đã vào Tập đoàn họ Tịch thực tập.
Đó cũng chính là lý do Tịch Hách quay về.
Có thể anh chẳng coi trọng số cổ phần ấy.
Nhưng anh càng không cho phép những thứ vốn thuộc về mình rơi vào tay con riêng.
Vì thế anh mới dọn về nhà họ Tịch, đề phòng ông nội nhất thời hồ đồ đưa ra quyết định mà anh không hay biết.
“Anh tìm tôi làm gì?”
“Đến lĩnh hình phạt hôm nay à?”
Tịch Thần cúi mắt nhìn tôi.
Ánh mắt phủ đầy vẻ u ám, giọng nói hơi khàn.
“Anh đã nói rồi.”
“Nhan Nhan.”
“Chỉ cần em nguôi giận, em bảo anh làm gì cũng được.”
Nếu cả ba người đều có mặt ở đây thì tôi còn hứng thú.
Chỉ có mỗi mình anh…
Phạt cũng chẳng vui.
“Hay là anh quỳ xuống dập đầu một trăm cái rồi lui đi.”
“Bổn cung hơi mệt.”
Tịch Thần: “…”
Nhìn vẻ mặt do dự của anh, tôi bật cười.
“Chẳng phải anh nói muốn để tôi dùng từng ngày còn lại để trừng phạt anh sao?”
“Mới ngày đầu tiên thôi.”
“Sao nào?”
“Đã không chịu nổi rồi?”
“Nhan Nhan…”
“Em hận anh lắm sao?”
Tôi lắc đầu.
“Tôi không hận anh.”
Gương mặt anh còn chưa kịp giãn ra.
Thì đã nghe tôi lạnh nhạt nói tiếp:
“Tôi hận cả ba người.”
“Anh, Tịch Cảnh và Diệp Tâm Nhu.”
Tịch Thần như bị đóng đinh tại chỗ.
Ngay cả hơi thở cũng run lên nhè nhẹ.
Khóe môi khẽ động, dường như muốn hỏi điều gì.
Tôi thay anh trả lời.
“Nếu muốn tôi tha thứ…”
“Trừ khi thời gian quay ngược về mười năm trước.”
“Hoặc xa hơn nữa…”
“Mười sáu năm trước.”
Mười năm trước…
Nếu các anh không bỏ tôi lại để đưa Diệp Tâm Nhu đi.
Mười sáu năm trước…
Nếu tôi theo cha mẹ nuôi sang nước Y, từ đó không còn dây dưa với hai anh em các anh.
Chỉ có như vậy.
Tôi mới có thể tha thứ cho các người.
14
Lúc tôi đứng dậy, mới phát hiện Tịch Hách đang đứng ở hành lang.
“Điện thoại xong rồi à? Anh xuống từ lúc nào thế?”
“Từ lúc em bảo cậu ta dập đầu một trăm cái.”
Tôi: “…”
“Ôn Nhan.”
Hiếm khi thiếu gia Tịch gọi cả họ lẫn tên tôi, nghe bất ngờ đến mức tôi còn chưa quen.
“Gì thế?”
“Người ta nói yêu càng sâu thì hận càng nhiều, vậy em cũng thế sao?”
Phải mất một lúc tôi mới hiểu anh đang nói gì.
“Tịch Hách, anh đang ghen đấy à?”
Thiếu gia Tịch không trả lời, chỉ lặng lẽ nắm tay kéo tôi lên tầng.
Vừa đóng cửa phòng, tôi còn chưa kịp phản ứng thì cằm đã bị anh nâng lên.
Ngay sau đó, hơi thở cũng bị cướp mất.
Mùi tuyết tùng mát lạnh quen thuộc tràn tới.
Tôi hơi chống đỡ không nổi, khẽ đẩy anh.
“Em mới tắm xong được một lúc.”
Đừng làm tôi lại toát mồ hôi nữa.
“Vừa hay, anh cũng mới tắm.”
Giọng nói trầm thấp rót vào tai, mang theo hơi nóng khiến tim người ta rung động.
Đúng là chịu anh.
Trong nhà họ Tịch đông người như vậy, lỡ truyền đến tai ông nội thì lại tưởng tôi quyến rũ cháu trai ông ấy.
“Nhan Nhan.”
Tịch Hách khẽ nâng cằm tôi, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt. Trong đôi mắt màu hổ phách phủ một tầng hơi nước mơ hồ, khóe mắt hơi đỏ.
“Anh nhớ em lắm. Em không nhớ anh sao?”
Mặt tôi bắt đầu nóng lên.
“Chẳng phải ngày nào chúng ta cũng ở cạnh nhau sao?”
“Em biết rõ anh không nói chuyện đó.”
Được rồi.
Quả thực tôi biết.
Chưa kịp trả lời, anh đã vòng tay bế ngang tôi lên giường, chậm rãi hôn lên gò má, dái tai, cổ rồi xương quai xanh tôi.
Giống như một thợ săn cực kỳ kiên nhẫn, từng chút một chiếm lấy con mồi.
Rốt cuộc tôi cũng bị anh trêu đến động lòng.
Tôi xoay người, ngồi lên người anh, đổi khách thành chủ.
Vừa đáp lại nụ hôn của anh, vừa cởi từng cúc áo sơ mi.
Không ngờ Tịch Hách lại đột nhiên dừng lại.
“Sao vậy?”
Tôi khó hiểu hỏi.
Khóe môi anh cong lên đầy ý cười, giọng nói còn mang theo chút trêu chọc.
“Bảo bối, có vài thói quen em nên sửa rồi. Trước đây chân anh không tiện, không có nghĩa là bây giờ cũng thế…”
Một trận trời đất quay cuồng.
Chỉ trong chớp mắt, tôi đã bị anh đè xuống dưới.
“Anh sẽ không để Nhan Nhan nhà mình lần nào cũng phải vất vả ở phía trên nữa. Sau này cứ để chồng phục vụ em.”
Trời ạ…
Mặt tôi đỏ bừng.
Nghĩ kỹ lại thì đúng thật.
Hai năm trước chân Tịch Hách vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, mỗi lần thân mật tôi sợ anh mệt nên đều chủ động ở phía trên.
“Bảo bối… em đang thất thần à…”
Nụ hôn nóng bỏng rơi xuống trước ngực, ý thức của tôi rất nhanh đã trở nên mơ hồ.