Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nghe từng câu từng chữ đều lộ rõ vẻ hơn người của cô ta, tôi mỉa mai:
“Tôi vẫn chưa sa cơ đến mức phải mặc váy cũ của cô.”
“Không phải đâu chị Ôn Nhan, em chỉ tưởng là… chị sẽ cần thôi.”
Diệp Tâm Nhu cắn môi, ra vẻ vô tội.
Tịch Thần vội chen vào:
“Nhan Nhan, lát nữa anh đưa em đi mua quần áo.”
“Tôi với anh có quan hệ gì mà đòi đi mua sắm cùng?”
Sắc mặt Tịch Thần cứng lại. Anh lấy ra một tấm thẻ ngân hàng, đầy vẻ lấy lòng.
“Nếu em không muốn anh đi cùng thì cứ dùng thẻ này.”
Muốn dùng tiền để bù đắp cảm giác áy náy với tôi sao?
Tôi càng không để anh được như ý.
“Không cần. Giữ lại mà mua ba cái quan tài cho ba người.”
Mới sáng sớm đã bị nguyền rủa như vậy, cả ba người phía đối diện đồng loạt biến sắc.
Mặt Tịch Thần trắng bệch, nhưng cũng chẳng dám nói thêm một lời.
Diệp Tâm Nhu vừa rồi còn mang vẻ yếu đuối đáng thương, nghe vậy suýt không giữ nổi biểu cảm, sắc mặt lập tức tối sầm.
Còn Tịch Cảnh…
Anh ngẩn người nhìn tôi, đôi mắt đen sâu thẳm thoáng hiện vẻ thất thần, như thể lần đầu tiên biết đến con người thật của tôi.
Chậc.
Bị tôi chửi thẳng vào mặt thế này mà cả ba vẫn nhịn được.
Tôi còn định mượn cớ nổi điên thêm một trận như hôm trước cơ.
Đúng là chán.
18
Tối thứ Bảy.
Biệt thự nhà họ Tịch đèn đuốc sáng trưng, náo nhiệt vô cùng.
Bãi đỗ xe kín đặc những chiếc siêu xe.
Diệp Tâm Nhu mặc một chiếc váy dạ hội màu đen quét đất, trên mặt đeo mặt nạ lông vũ che nửa khuôn mặt, tựa như một con bướm đen lượn qua lượn lại giữa đám thiên kim tiểu thư.
Đến khi nhìn thấy tôi.
“Chị Ôn Nhan.”
Cô ta bước tới, thân mật khoác lấy tay tôi.
Như thể hai chúng tôi thân thiết lắm vậy.
Có người bên cạnh hỏi:
“Tâm Nhu, vị này là…?”
Đúng lúc đó, cô ta giới thiệu:
“Để em giới thiệu nhé. Đây là một chị gái trước đây quen với em, anh Thần và anh Cảnh ở cô nhi viện. Bọn em tìm chị ấy rất lâu, gần đây mới tìm được.”
Mọi người hiểu thân phận của tôi, ánh mắt nhìn sang cũng mang theo vẻ dò xét.
Diệp Tâm Nhu che miệng cười:
“Hôm nay chị Ôn Nhan mặc đẹp quá. Bộ váy này là anh Thần mua cho chị à? Em còn tưởng chị thật sự không nhận đồ của anh ấy cơ.”
Tôi rất muốn xem rốt cuộc cô ta định giở trò gì.
“Không phải anh Thần của cô mua, mà là anh Hách của cô mua.”
Diệp Tâm Nhu tưởng tôi đang nói đùa.
“Chị Ôn Nhan đúng là biết đùa.”
Mọi người trò chuyện thêm vài câu.
Đợi những người khác tản đi.
Diệp Tâm Nhu đưa cho tôi một ly rượu.
“Chị Ôn Nhan, thật ra em vẫn luôn muốn xin lỗi chị. Bao năm nay, tuy em với anh Thần và anh Cảnh vẫn luôn tìm chị, nhưng bọn em vô dụng quá, thật sự không biết chị ở đâu.”
“Xin lỗi. Những năm qua chắc chị đã sống rất vất vả.”
Miệng nói xin lỗi, nhưng trên mặt cô ta chẳng hề có lấy một tia áy náy.
Trong đôi mắt còn ánh lên sự hả hê không hề che giấu.
Tôi liếc ly rượu, thật sự chẳng còn tâm trạng chơi trò đấu trí với cô ta nữa.
Nhưng vẫn cố nén sự mất kiên nhẫn trong lòng, qua loa đáp:
“Ba người các cô quả thật vô dụng. Hay là cùng nhau đi chết đi.”
Diệp Tâm Nhu cúi mắt.
Một lát sau mới nói:
“Chị vẫn đang trách em sao?”
“Cô thấy sao?”
“Em tự phạt ba ly. Chị cứ trút hết giận lên em, nhưng đừng trách anh Thần với anh Cảnh nữa được không?”
“Cô nghĩ mình có cái mặt mũi lớn đến thế à?”
Diệp Tâm Nhu không nói thêm.
Cô ta liên tục uống ba ly rượu.
Đến ly thứ tư.
“Chị Ôn Nhan, lần này chúng ta cùng cạn một ly được không? Sau này ở nhà họ Tịch, hai chị em mình sống hòa thuận nhé.”
“Chị yên tâm, em với anh Thần và anh Cảnh nhất định sẽ tìm mọi cách thuyết phục ông nội giữ chị ở lại.”
Đến lúc này rồi mà vẫn không quên nhận công về mình.
Thật ra.
Tôi lớn lên ở cô nhi viện, đủ loại trẻ con đầy mưu mô, giả tạo, hai mặt, tôi gặp không ít.
Nhưng người vừa tâm cơ sâu đến đáng sợ, vừa trơ trẽn như Diệp Tâm Nhu thì đây là lần đầu tiên.
“Chị Ôn Nhan, hãy dùng ly rượu này để xóa bỏ hết ân oán giữa chúng ta, được không?”
Nhìn bộ dạng giả vờ dịu dàng của cô ta, tôi khẽ cười.
“Được.”
19
Sau khi đưa tôi lên lầu, Diệp Tâm Nhu gọi một cuộc điện thoại rồi mới chậm rãi bước đến bên giường.
Lúc này, vẻ mặt cô ta hoàn toàn khác với sự hèn mọn dưới lầu. Ánh mắt lạnh lẽo như có thể đóng băng mọi thứ.
“Ôn Nhan, bao nhiêu năm chẳng có ai đến cô nhi viện đón cô, cô vẫn chưa hiểu sao? Còn mặt dày chạy đến nhà họ Tịch.”
Tôi cố diễn ra vẻ đầu óc choáng váng.
“Ý cô là gì?”
Cô ta cười lạnh, khóe môi nhếch lên đầy kiêu ngạo và tàn nhẫn.
“Ý là cô vốn dĩ là trẻ mồ côi. Cả đời chỉ nên ở cô nhi viện, cần gì phải vùng vẫy.”
“Có điều, cô đến cũng vô ích. Tôi đã có bản lĩnh khiến họ vứt bỏ cô lần thứ nhất, thì cũng có thể khiến họ vứt bỏ cô lần thứ hai.”
“Cứ chờ mà xem. Cô mãi mãi không đấu lại tôi đâu. Mãi mãi chỉ là kẻ bại trận dưới chân tôi.”
Đuôi cáo lộ ra nhanh thật.
Tôi cũng chẳng buồn giả vờ nữa, ngẩng đầu, cười như có như không nhìn cô ta.
“Diệp Tâm Nhu, cô nghĩ tôi thân với cô lắm sao?”
“Ý gì?”
“Dựa vào đâu mà cô cho rằng tôi sẽ uống ly rượu cô đưa?”
Đến khi cô ta nhận ra có điều không ổn thì đã muộn.
Tôi lấy chiếc kim tiêm đã chuẩn bị sẵn, đâm vào cánh tay cô ta.
Chỉ trong chớp mắt, người cô ta mềm nhũn rồi ngã xuống.
Tôi vừa đỡ cô ta lên giường thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Tôi lấy chiếc mặt nạ của Diệp Tâm Nhu đeo lên che mặt rồi mở cửa.
Một gã đàn ông già nua, quần áo nhếch nhác, toàn thân bốc mùi hôi thối bước vào.
Hắn vừa dâm đãng đánh giá tôi, vừa xoa xoa hai tay.
Trong ánh mắt là sự nóng vội và dục vọng không hề che giấu.
Tôi liếc nhìn Diệp Tâm Nhu đang nằm trên giường.
Gã đàn ông lập tức hiểu ý.
Xem ra không cần tôi dặn dò, hắn cũng biết nhiệm vụ của mình là gì.
20
Nửa sau của bữa tiệc trở nên vô cùng hỗn loạn.
Khi cô bạn thân của Diệp Tâm Nhu dẫn theo một đám người lên tầng hai, cô ta vô tình đi nhầm phòng, bắt gặp một cảnh tượng vừa nóng bỏng vừa quái dị.
Nóng bỏng vì hình ảnh quá mức trần trụi, kích thích.
Quái dị vì gã đàn ông kia thực sự quá già, quá xấu. Nói khó nghe thì miễn cưỡng vẫn còn là con người.
Đám thiên kim tiểu thư sợ đến tái mặt, ai nấy đều che mắt đầy ghê tởm.
Thế nhưng vẫn không nhịn được mà liếc xem nữ chính là ai.
Đến khi nhìn rõ.
Tất cả gần như rớt cả cằm.
Trời ơi!
Không biết vị đại tiểu thư Diệp Tâm Nhu, người luôn tự cho mình hơn người, làm sao lại coi trọng nổi một gã như thế.
Còn cô bạn thân của cô ta thì chết sững tại chỗ.
Như thể vừa bị sét đánh.
Đêm hôm đó, Diệp Tâm Nhu được đưa thẳng vào bệnh viện.
Nghe nói còn phải tiêm thuốc dự phòng sau phơi nhiễm.
Sáng hôm sau, Tịch Cảnh tìm đến tôi. Trong mắt anh đầy đau lòng và phẫn nộ.
Trên gương mặt chỉ còn lại sự thất vọng đối với tôi.
“Ôn Nhan, là em làm đúng không?”
“Tâm Nhu nói em đã dùng kim tiêm đâm vào tay cô ấy, khiến cô ấy ngất đi.”
“Em sao lại trở nên như thế này? Dù em có hận bọn anh đến đâu, cũng không nên ra tay tàn nhẫn với Tâm Nhu như vậy.”
Tôi mở đoạn ghi âm tối hôm đó.
“Ôn Nhan, bao nhiêu năm chẳng có ai đến cô nhi viện đón cô, cô vẫn chưa hiểu sao? Còn mặt dày chạy đến nhà họ Tịch.”
“Ý là cô vốn dĩ là trẻ mồ côi. Cả đời chỉ nên ở cô nhi viện, cần gì phải vùng vẫy.”
“Có điều, cô đến cũng vô ích. Tôi đã có bản lĩnh khiến họ vứt bỏ cô lần thứ nhất, thì cũng có thể khiến họ vứt bỏ cô lần thứ hai.”
“Cứ chờ mà xem. Cô mãi mãi không đấu lại tôi đâu. Mãi mãi chỉ là kẻ bại trận dưới chân tôi.”
…
Tiếp đó, tôi ném thẳng điện thoại của Diệp Tâm Nhu cho Tịch Cảnh, bên trong là ảnh chụp đoạn trò chuyện giữa cô ta và cô bạn thân mà tôi đã lưu lại đêm ấy.
“Nếu không phải Diệp Tâm Nhu muốn hãm hại tôi, thì sao tôi có cơ hội tính kế ngược lại cô ta?”
“Tịch Cảnh, anh cũng từng lớn lên ở cô nhi viện. Người không phạm tôi, tôi không phạm người.”
“Nếu là anh, anh có nương tay với kẻ muốn đẩy mình xuống địa ngục không?”
Đọc xong những đoạn trò chuyện đó, Tịch Cảnh đứng chết lặng.
Suốt bao năm qua, hình tượng cô gái yếu đuối, thuần khiết mà Diệp Tâm Nhu xây dựng đã ăn sâu vào lòng hai anh em họ.
Có lẽ anh chưa bao giờ nghĩ rằng, con người cô ta lại có một bộ mặt như thế.
21
Một tuần sau.
Tôi lại gặp Diệp Tâm Nhu trong nhà họ Tịch.
Cô ta gầy đi rất nhiều.
Cả người trông tiều tụy, sắc mặt nhợt nhạt, tinh thần uể oải.
Chỉ đến khi ánh mắt chạm phải tôi, biểu cảm trên gương mặt cô ta mới thay đổi.
Đôi mắt mới có lại tiêu điểm.
Ánh nhìn như bóng ma, bám chặt lấy tôi không rời.