CHƯƠNG 3
Hồi mới phát hiện Hứa Tòng Chu ngoại tình, tôi từng nhờ người điều tra Tống Tích.
Tôi muốn xem rốt cuộc kẻ nào lại có thể khiến Hứa Tòng Chu phản bội tình nghĩa vợ chồng bao năm qua.
Tống Tích khi đó vẫn là sinh viên đại học. Thanh xuân phơi phới, để mặt mộc giản dị. Cô ta buộc tóc đuôi ngựa, lộ ra vầng trán thanh tú. Dù không quá xinh đẹp, nhưng trên người luôn toát ra nguồn năng lượng tích cực, lúc cười rộ lên trông hệt như một vầng thái dương nhỏ.
Nhìn lại bây giờ mà xem. Sự đối lập quả thực quá lớn, khiến người ta không khỏi thổn thức.
Nhưng chút thương hại ấy cũng chỉ xẹt qua trong tích tắc, tôi chưa dạt dào lòng bao dung “thánh mẫu” đến mức đi xót xa cho kẻ đã phá hoại gia đình mình.
Tôi tựa lưng vào sô pha, lẳng lặng nhìn Tống Tích phát điên.
Một lúc sau, Tống Tích đột nhiên bình tĩnh lại. Cô ta chằm chằm nhìn tôi không chớp mắt, nở nụ cười quái gở:
“Khương Nguyện, thực ra cô căn bản không hề yêu Hứa Tòng Chu đúng không? Mấy năm nay cô thừa biết Hứa Tòng Chu luôn ở bên tôi, vậy mà chưa từng làm mình làm mẩy trước mặt anh ấy lấy nửa lời, cứ như thể cô hoàn toàn chẳng để tâm. Tôi cũng là phụ nữ, khi thực sự yêu một ai đó sẽ chẳng bao giờ chấp nhận san sẻ người ấy với kẻ khác. Thế nên, cô căn bản không hề yêu anh ấy! “
Tôi chớp mắt, im lặng một lát rồi bật cười:
“Tôi quả thực không yêu anh ta. Một củ dưa chuột bị người ta xài nát bét rồi thì có gì đáng để yêu chứ? “
Tống Tích sững sờ, hai mắt trợn tròn. Rõ ràng với lối tư duy của cô ta thì hoàn toàn không thể nào tiêu hóa nổi chuyện này.
“Vậy tại sao cô không ly hôn với anh ấy? Cô không yêu thì rút lui đi chứ! “
Tôi hỏi ngược lại:
“Tôi và Hứa Tòng Chu là vợ chồng hợp pháp, những đứa con tôi sinh ra đều là con trong giá thú mang quyền thừa kế hợp pháp. Hiện tại tiền bạc, danh vọng tôi đều nắm trong tay, Hứa Tòng Chu chẳng qua chỉ thích ra ngoài chơi bời lang chạ mà thôi. Cô thấy đấy, ngoại trừ việc không có được trái tim của chồng ra, những thứ khác tôi đều có đủ. Vậy thì tại sao tôi phải ly hôn? “
Căn phòng đột nhiên chìm vào tĩnh lặng. Im ắng đến mức một chiếc kim rơi xuống sàn cũng có thể nghe rõ.
Tống Tích nhếch mép, nở nụ cười đắc ý như thể gian kế đã thành, xoay người chạy vọt ra cửa.
“Tòng Chu, anh nghe thấy hết rồi chứ? Khương Nguyện chỉ là người phụ nữ hám hư vinh, thứ cô ta thích chỉ là tiền của anh mà thôi! “
Tôi quay đầu lại. Hứa Tòng Chu đang mím chặt môi, hai tay buông thõng bên hông bất giác siết chặt. Trong đôi mắt sâu thẳm kia giấu kín những cảm xúc cuộn trào mà tôi chẳng thể nhìn thấu.
05
Tôi và Hứa Tòng Chu đã kết hôn nhiều năm, đương nhiên tôi thừa biết anh ta đang nổi giận. Mặc dù tôi cũng chẳng hiểu nổi anh ta lấy cái tư cách quái gì để mà giận.
Hôm nay là tiệc thôi nôi của con gái, rõ ràng là do anh ta không quản được “người” của mình, cuối cùng lại bắt tôi phải đứng ra dọn dẹp bãi chiến trường. Đúng là làm ơn mắc oán.
Tống Tích cũng nhận ra cảm xúc của Hứa Tòng Chu không ổn, cô ta dè dặt khoác tay anh ta, vừa định cất lời thì Hứa Tòng Chu bỗng nhiên nổi trận lôi đình, hất mạnh tay cô ta ra.
Tống Tích ngã rầm xuống đất, sống lưng đập thẳng vào góc bàn trà bằng kính, phát ra một tiếng động trầm đục đến ê răng. Cô ta ngẩng đầu nhìn Hứa Tòng Chu, khóe miệng tủi thân trĩu xuống, nước mắt chực trào.
Hứa Tòng Chu chỉ lạnh lùng liếc cô ta một cái.
Tống Tích đành ôm eo loạng choạng đứng dậy, rụt rè đứng đó, muốn bước tới gần Hứa Tòng Chu nhưng lại không dám.
“Ai cho cô tới đây? “
Tống Tích bất lực vò vò góc áo: “Xin lỗi, em chỉ là. .. “
Hứa Tòng Chu day day mi tâm, sự bực dọc, thiếu kiên nhẫn bộc lộ rõ mồn một nơi đáy mắt: “Hôm nay là tiệc thôi nôi con gái tôi. Tống Tích, cô đang đứng ở thân phận gì chắc không cần tôi phải tốn nước bọt nhắc nhở đâu nhỉ? “
Tống Tích hoàn toàn không ngờ Hứa Tòng Chu lại phản ứng phũ phàng đến vậy. Bầu không khí bỗng trở nên vô cùng ngột ngạt.
Hứa Tòng Chu nhướng mắt nhìn cô ta: “Còn chưa đi? “
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Tích nháy mắt đỏ bừng, nước mắt lã chã tuôn rơi như chuỗi ngọc đứt dây. Cô ta cắn răng không nói tiếng nào, nhưng chân vẫn chôn chặt tại chỗ.
Tôi thở dài, đứng dậy vuốt lại nếp váy dạ hội, bình thản nói với Hứa Tòng Chu:
“Hai người có chuyện gì thì cứ từ từ mà nói. Tôi thấy bộ dạng cô ta thế này, để về một mình thì cũng không an toàn. Thế này đi, bên ngoài tôi sẽ ra mặt lo liệu, bên phía bố mẹ tôi cũng sẽ giấu giúp anh, anh đưa cô ta về trước đi. “
Tôi tự thấy những lời mình vừa nói vô cùng hợp tình hợp lý, chẳng có nửa điểm chê trách, không ầm ĩ cãi vã cũng chẳng làm sứt mẻ thể diện ai, vẹn toàn đôi đường.
Thế nhưng sắc mặt Hứa Tòng Chu lại càng sầm xì hơn cả ban nãy. Anh ta nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt, còn Tống Tích bên cạnh thì khóc nấc lên từng cơn.
Tôi thở hắt ra một hơi, định cất bước rời đi:
“Vậy tôi ra ngoài trước, bên ngoài còn bao nhiêu khách khứa, cả hai chúng ta cùng biến mất thì khó ăn nói lắm. “
Lúc tôi vừa lướt qua người Hứa Tòng Chu, anh ta bỗng vươn tay nắm chặt lấy cổ tay tôi. Lực đạo mạnh đến mức khiến tôi nhíu mày kêu đau. Tôi cau mày, vô thức gắt lên: “Anh phát điên cái gì thế? “
Hứa Tòng Chu vẫn ghim chặt ánh mắt lên người tôi, như thể muốn nhìn thủng một lỗ trên mặt tôi vậy.
“Anh và cô ta đã lâu rồi không liên lạc. Anh cũng không biết sao cô ta lại mò tới tận đây, em đừng hiểu lầm, cũng đừng giận. “
Lúc nói ra câu này, vẻ mặt Hứa Tòng Chu trông vô cùng đứng đắn, khiến tôi không nhịn được mà phì cười thành tiếng.
“Vừa rồi Tống Tích cho tôi xem video rồi, tình cảm của hai người cuồng nhiệt lắm mà. Có điều, dẫu sao anh cũng có tuổi rồi, vì sức khỏe thì cũng nên biết tiết chế một chút đi. “
Khuôn mặt Hứa Tòng Chu lúc đỏ lúc đen, rồi lại trắng bệch, trông đặc sắc vô cùng. Anh ta hắng giọng, lúng túng giải thích:
“Hôm qua đi tiếp khách uống nhiều rượu với mấy giám đốc bên Phương Việt, lúc tàn tiệc thì trễ quá rồi. Anh sợ về nhà mang theo mùi rượu làm em và các con thức giấc, nên mới qua chỗ cô ta ngủ. .. “
Tôi ném cho anh ta một ánh mắt kiểu ‘tôi thừa hiểu mà’. Thậm chí, tôi còn vỗ vỗ vai anh ta động viên:
“Nói chuyện với cô gái nhỏ thì cứ nhẹ nhàng thôi. Dẫu sao người ta vẫn còn ít tuổi, anh nên bao dung dỗ dành một chút. “
Hứa Tòng Chu nhếch khóe môi, gặng hỏi: “Em thực sự không giận à? “
Tôi nở nụ cười tươi tắn với anh ta:
“Tại sao tôi phải giận? Đây có phải lần đầu anh làm mấy trò này đâu. “
06
Bộ dạng của Hứa Tòng Chu hôm nay quả thực quá đỗi kỳ lạ, tôi cũng chẳng buồn đôi co dây dưa thêm, sải bước đi thẳng ra khỏi phòng tiếp khách.
Và dĩ nhiên, tôi cũng chẳng kịp nhìn thấy sự thất vọng xẹt qua nơi đáy mắt người đàn ông ấy.
Sau tiệc thôi nôi của con gái, tôi chính thức bước chân vào Tập đoàn họ Hứa. Bản tính Hứa Tòng Chu vốn dĩ tự do phóng túng, hoàn toàn không phải người thích hợp để gánh vác cơ nghiệp gia tộc.
Những năm đầu, bố mẹ chồng vẫn còn ôm chút hy vọng vào anh ta. Nhưng chứng kiến phong cách làm việc ngày càng lố lăng, mất kiểm soát của con trai, hai ông bà dứt khoát dập tắt luôn ý định để anh ta thừa kế gia sản.
Ngành tôi học ở đại học chính là Quản trị kinh doanh. Trước đây, bố chồng từng thử giao cho tôi tiếp quản hai dự án nhỏ, và tôi đều nộp lại những bản báo cáo lợi nhuận vô cùng hoàn mỹ.
Ngay sau khi bữa tiệc hôm đó kết thúc, mẹ chồng đã đích thân hẹn gặp riêng tôi.