CHƯƠNG 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bà mang theo một bộ trang sức ngọc bích tâm đắc cất giữ nhiều năm đến, coi như món quà bù đắp cho tôi.
“Thằng Tòng Chu bây giờ càng lúc càng quá quắt, lần này để con phải chịu thiệt thòi rồi. “
“Nhưng con cứ yên tâm, con mới là cô con dâu được nhà họ Hứa cưới hỏi đàng hoàng. Chỉ cần con nghĩ thoáng ra, mấy con hồ ly tinh bên ngoài kia căn bản không đáng để con bận tâm. “
Tôi hiểu ẩn ý trong lời nói của mẹ chồng.
Năm xưa, bà và bố Hứa Tòng Chu cũng đi lên từ những ngày tháng khốn khó. Hai bàn tay trắng xông pha thương trường, trầy trật mãi mới tạo dựng được cơ ngơi như hiện tại.
Đàn ông hễ có tiền là sinh tật.
Năm Hứa Tòng Chu ba tuổi, bố anh ta ngoại tình. Lúc đó sự việc ầm ĩ lắm, thậm chí căng thẳng đến mức suýt ly hôn.
Nhưng mẹ chồng đã nuốt đắng nhẫn nhịn tất cả. Bà vừa một tay chăm sóc Hứa Tòng Chu, vừa quán xuyến công ty. Vài năm sau, bố chồng lại xiêu lòng trước một cô gái trẻ trung, xinh đẹp hơn, nhưng tuyệt nhiên ông không bao giờ nhắc đến chuyện ly hôn nữa.
Trên đời này, thứ gọi là tình cảm đến phút cuối cùng cũng chỉ dựa vào chút lương tâm sót lại. Chỉ có những lợi ích cốt lõi nhất mới có thể trói chặt hai con người lại với nhau một cách bền vững.
Kể từ sau vụ Tống Tích đến quậy phá ở tiệc thôi nôi, Hứa Tòng Chu đã gần hai tháng không vác mặt về nhà.
Hôm đó, tôi làm thêm giờ để họp trực tuyến với đối tác. Vừa lết xác về phòng, tôi đã bị một đôi bàn tay to lớn ôm ngang eo, ném mạnh xuống giường.
Mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mũi, xen lẫn tiếng thở dốc kìm nén của Hứa Tòng Chu. Tôi vừa định hé môi thì đã bị người đàn ông này bịt kín miệng. Anh ta lao vào cuồng nhiệt, tấn công dồn dập.
Cảm giác buồn nôn quen thuộc trào lên tận cổ họng, tôi dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh Hứa Tòng Chu ra.
“Anh buông tôi ra! “
Hứa Tòng Chu ghim chặt hai cổ tay tôi, ấn mạnh lên đỉnh đầu. Anh ta đờ đẫn nhìn tôi, cảm xúc nơi đáy mắt cuộn trào mãnh liệt.
Tôi trừng mắt lườm anh ta chằm chằm, toàn thân căng cứng phòng thủ.
Hứa Tòng Chu nhắm nghiền mắt, thở hắt ra một hơi, rúc đầu vào hõm cổ tôi, không ngừng nỉ non gọi:
“Khương Nguyện. .. “
Nơi xương quai xanh bỗng truyền đến một xúc cảm lạnh lẽo. Tôi không thể chịu đựng thêm giây phút nào nữa, lập tức co gối, thúc mạnh vào người Hứa Tòng Chu một cú trời giáng.
Anh ta rên lên một tiếng trầm đục, ngã văng sang một bên.
“Anh bị điên à! Muốn phát tình thì đừng có tìm tôi! “
Hứa Tòng Chu cuộn tròn người ở cuối giường, cơ thể không ngừng run bần bật.
Da đầu tôi hơi tê dại. Cú thúc đó. .. nặng quá rồi sao? Tôi bước tới vài bước, đưa tay vỗ vỗ vai Hứa Tòng Chu:
“Anh không sao chứ? “
Hứa Tòng Chu từ từ ngẩng đầu lên, khóe mắt vương đầy những giọt lệ trong suốt. Anh ta run rẩy hỏi:
“Khương Nguyện, có phải em. .. thực sự không còn yêu anh nữa rồi không? “
“Ngày trước em đâu có như vậy. Anh vẫn nhớ lần đầu tiên em biết chuyện của anh và Tống Tích, em đã suy sụp, tức giận và khóc rất lâu. Còn bây giờ, em lại rộng lượng như vậy, lại còn nghĩ cho thể diện của anh. .. thế nhưng tại sao. .. anh lại cảm thấy sợ hãi thế này. .. “
07
Lời nói của Hứa Tòng Chu khiến tôi đứng chết trân tại chỗ, không dám tin nhìn chằm chằm vào anh ta.
“Hai tháng trời anh không liên lạc, cũng không về nhà, tại sao em không thèm hỏi han lấy một câu, thậm chí một cuộc điện thoại cũng không gọi cho anh? “
“Anh nhìn em mỗi ngày tất bật ngược xuôi, bận rộn xử lý công việc rồi chăm sóc con cái, tâm trạng dường như chẳng bị ảnh hưởng chút nào. Đối với em, có phải anh thực sự giống như lời Tống Tích nói, có cũng được mà không có cũng chẳng sao? “
Nói đến cuối, Hứa Tòng Chu ôm mặt gục đầu xuống. Chỉ có bờ vai đang run lên bần bật kia là minh chứng cho việc anh ta đang mất khống chế cảm xúc.
Tôi hoàn hồn, mặt không biến sắc, lạnh nhạt buông một câu:
“Anh say rồi, tôi xuống lầu ngủ đây. “
Nhưng Hứa Tòng Chu vẫn không chịu buông tha, lật người vòng tay ôm chặt lấy tôi từ phía sau. Giọng điệu hạ mình hèn mọn chưa từng thấy:
“Khương Nguyện, anh sai rồi, anh không nên tham lam thứ cảm giác mới mẻ đó. Lúc ấy anh chỉ thấy Tống Tích rất giống em của ngày xưa, nhất thời không kiềm chế được bản thân nên mới gây ra sai lầm lớn. Anh đáng chết, anh không quản được nửa thân dưới của mình. “
“Anh đã cắt đứt hoàn toàn với cô ta rồi. Những ngày qua anh đều ở khu biệt thự Bán Sơn, em không tin thì cứ đi hỏi quản gia bên đó. “
“Sau này anh tuyệt đối không làm mấy chuyện khốn nạn đó nữa. Anh sẽ tu chí, ở nhà bên cạnh em và các con, chúng ta sống những ngày tháng thật bình yên, có được không? “
Tôi cắn chặt răng, dùng sức gỡ từng ngón tay của Hứa Tòng Chu ra.
Thì ra. .. sự đau đớn và tuyệt vọng tột cùng của tôi năm đó Hứa Tòng Chu đều biết rõ. Anh ta thừa biết việc này sẽ cứa vào tim tôi những nhát dao sâu đến nhường nào, nhưng vẫn cứ lựa chọn cắm sừng tôi.
Yêu nhau đằng đẵng bao năm trời, cuối cùng lại bị chính người mình tin tưởng nhất đâm sau lưng, nỗi đau đó nhức nhối tận xương tủy.
Điều đáng sợ hơn cả là, sự phản bội này sẽ dần biến chất thành sự hoài nghi bản thân. Có phải do tôi chưa đủ tốt, chưa đủ quan tâm chăm sóc Hứa Tòng Chu, nên anh ta mới lầm đường lạc lối mà tìm đến vòng tay người đàn bà khác?
Ba ngày trời nhốt mình trong bóng tối, tôi đã vắt óc tự hỏi bản thân hàng vạn lần: Tại sao Hứa Tòng Chu lại đối xử tàn nhẫn với tôi như vậy? Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì?
Nhưng ở khoảnh khắc quyết định mở toang cánh cửa phòng ấy, tôi đã học được cách tự buông tha cho chính mình.
Bản tính của loài chó thì làm sao bỏ được tật ăn bẩn.
Bây giờ nghĩ lại, tôi vô cùng thấy may mắn vì bản thân chưa bao giờ coi những lời thề thốt “lần cuối cùng” của Hứa Tòng Chu là thật.
Tôi nhìn thẳng vào mắt Hứa Tòng Chu, gằn từng chữ một:
“Hứa Tòng Chu, không có Tống Tích thì bên cạnh anh rồi cũng sẽ mọc ra Lý Tích, Trương Tích, Triệu Tích mà thôi. Anh không cần phải buông mấy lời hứa hẹn sáo rỗng đó với tôi, vì suy cho cùng, bên cạnh anh có xuất hiện bao nhiêu người đàn bà đi chăng nữa, cũng chẳng liên quan cái quái gì đến tôi cả. “
Tôi hơi nhíu mày, lạnh lùng bồi thêm một câu:
“Anh chơi bời nát bét thân anh, tôi sống yên ổn cuộc đời tôi, nước sông không phạm nước giếng. Hứa Tòng Chu, tôi cứ tưởng đây đã là thỏa thuận ngầm giữa hai chúng ta rồi chứ. Bốn năm qua chúng ta chẳng phải vẫn luôn duy trì trạng thái này hay sao? “
Tôi tiện tay rút bừa một tờ khăn giấy, ra sức chà xát thật mạnh những chỗ vừa bị Hứa Tòng Chu chạm vào.
Hành động dứt khoát của tôi khiến sắc mặt Hứa Tòng Chu hết tái xanh lại trắng bệch.
“Em chán ghét anh đến mức đó sao? Chạm một cái em cũng không cho? “
“Ừ, tôi chê bẩn. “
Hứa Tòng Chu như kẻ phát rồ, gầm gừ trong cổ họng:
“Sống trên đời ai chẳng có lúc phạm sai lầm. Khương Nguyện, sao em lại nhẫn tâm, cạn tình cạn nghĩa như vậy? Một cơ hội sửa sai em cũng không cho mà đã vội vàng tuyên án tử hình anh? !”
Tôi thấy não bộ của Hứa Tòng Chu chắc chắn có vấn đề thật rồi. Một gã đàn ông sắp chạm ngưỡng bốn mươi, vậy mà cả ngày chỉ biết rối rắm, dằn vặt vì dăm ba chuyện tình tình ái ái.
Sau hôm đó, Hứa Tòng Chu dứt khoát bốc hơi khỏi nhà.
Trước đây, dù anh ta có sống lỗi với tôi, nhưng cơ bản vẫn làm tròn trách nhiệm của một người cha. Mỗi tuần, anh ta luôn đều đặn dành ra ba, bốn ngày ở nhà chơi với con.
Con trai tôi tuy mới ba tuổi nhưng đã rất hiểu chuyện, thằng bé cứ bám rịt lấy tôi vòi vĩnh:
“Mẹ ơi, khi nào ba mới về đá bóng với con? “
Buổi tối lúc tôi ru hai đứa nhỏ ngủ, con trai phụng phịu bảo nhớ ba, cứ nằng nặc đòi tôi gọi cho Hứa Tòng Chu.
Tôi cố nén bực dọc, nhẫn nại bấm số gọi cho anh ta, định bụng nhắc nhở về trách nhiệm làm cha cơ bản nhất.
Điện thoại vừa kết nối, không có tiếng người trả lời, mà truyền tới từ đầu dây bên kia. .. lại là những tiếng rên rỉ, thở dốc đầy ám muội vô cùng quen thuộc.