CHƯƠNG 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
“Không thể nào. Bây giờ cứ nhìn thấy anh. .. tôi lại thấy buồn nôn! “
Những lời tuyệt tình của tôi đã xé toạc chút thể diện cuối cùng giữa hai người.
Hứa Tòng Chu tức tối đến mức mất trí, hung hăng xé nát tờ đơn ly hôn. Mắt hằn những tia máu đỏ ngầu, anh ta nghiến răng gằn từng chữ:
“Ly hôn sao? Em đừng có nằm mơ! “
Hứa Tòng Chu đùng đùng lao ra khỏi cửa.
Nghe đâu vừa bước ra ngoài, anh ta đã bị tài xế “mời” thẳng về nhà chính. Cháu nội là khúc ruột của bố mẹ Hứa Tòng Chu, ông bà tuyệt đối sẽ không để yên chuyện này.
Anh ta bị phạt quỳ, đánh đòn một trận nhừ tử.
Mẹ chồng tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi: “Ngày trước chính con quỳ gối van xin bố mẹ gật đầu cho con cưới Khương Nguyện. Giờ rước được người ta về rồi, con lại làm ra cái thứ chuyện khốn nạn này. Rốt cuộc con còn muốn làm loạn đến bao giờ nữa hả! “
Từng lời chất vấn như xát muối vào tim.
“Con cái là sinh mệnh của người làm mẹ, lần này con đã chạm đến giới hạn cuối cùng của Khương Nguyện rồi. “
Mẹ chồng thở dài một hơi, rệu rã như bị rút cạn sức lực. Bà nhìn Hứa Tòng Chu bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.
“Mẹ đã hận bố con cả đời, không ngờ đến cuối cùng, con lại cùng một giuộc với ông ấy. “
10
Sau khi tôi chính thức đệ đơn ly hôn, mẹ chồng đã đến tìm tôi một chuyến.
“Trẻ con cần có bố. Thằng Tòng Chu khốn nạn thì khốn nạn thật, nhưng dẫu sao nó cũng là bố ruột của hai đứa nhỏ. Con. .. có muốn cho nó thêm một cơ hội nữa không? “
Tôi chỉ nhẹ nhàng hỏi lại bà: “Nếu như năm xưa, người đàn bà mà bố Hứa Tòng Chu dẫn về cũng nói những lời như vậy với Tòng Chu lúc nhỏ, mẹ sẽ làm thế nào? “
Mẹ chồng vẫn luôn bao bọc, bảo vệ Hứa Tòng Chu rất tốt. Những chuyện nhơ nhuốc, dơ bẩn năm xưa, bà chưa từng rò rỉ nửa lời với anh ta.
Mẹ chồng trầm ngâm không đáp, chỉ vươn tay siết nhẹ lấy tay tôi.
“Con cứ yên tâm, cho dù hai đứa ly hôn, Tập đoàn họ Hứa sau này cũng chỉ giao lại cho hai đứa cháu nội mà thôi. “
Có được sự đảm bảo của mẹ chồng, thủ tục ly hôn giữa tôi và Hứa Tòng Chu chính thức được đưa lên bàn nghị sự.
Tập đoàn họ Hứa gia đại nghiệp đại, chuyện người thừa kế rạn nứt hôn nhân dẫu sao cũng bị coi là một vụ bê bối. Vậy nên, có thể giải quyết êm đẹp, chia tay trong hòa bình vẫn là thượng sách.
Nhưng Hứa Tòng Chu lại quyết tâm giở thói cù nhầy, dây dưa kéo dài thời gian với tôi.
Giữa lúc đôi bên còn đang giằng co căng thẳng, Tống Tích lại đột ngột xuất hiện.
Cô ta vác bụng bầu vượt mặt xông thẳng đến công ty, rêu rao rằng mình đang mang cốt nhục của Hứa Tòng Chu.
Sự việc này lập tức tạo nên một trận sóng gió rúng động cả tập đoàn.
Vài tháng không gặp, Tống Tích tiều tụy, gầy rộc đi trông thấy, gầy mòn đến mức tưởng như một cơn gió thoảng qua cũng đủ thổi bay.
Thư ký e ngại hỏi tôi có cần gọi bảo vệ lên không.
“Không cần, gọi điện cho Tiểu Hứa tổng đi, bảo anh ta tự vác mặt đến mà giải quyết đống rắc rối của mình. “
Cuối cùng, Tống Tích bị Hứa Tòng Chu lôi xềnh xệch ra khỏi công ty.
Sự việc lùm xùm này bị ai đó lén quay video lại rồi tung lên mạng, khiến cổ phiếu của Tập đoàn họ Hứa rớt giá thê thảm. Bố chồng tôi lên huyết áp, tức đến mức phải nhập viện cấp cứu.
Tôi vừa phải chỉ đạo bộ phận PR xử lý khủng hoảng truyền thông để dập tắt dư luận, vừa phải sứt đầu mẻ trán lo liệu công việc của tập đoàn.
Một tuần sau, Hứa Tòng Chu thông báo với tôi: “Mọi chuyện anh đã giải quyết êm xuôi rồi. “
Tôi thoáng sững sờ.
“Lúc cắt đứt với Tống Tích, anh hoàn toàn không biết cô ta đã mang thai. Mà cho dù có biết, anh cũng tuyệt đối không cho phép cô ta sinh đứa bé đó ra. Nguyện Nguyện, anh chỉ muốn những đứa con do chính em sinh ra mà thôi. “
Lúc nói ra những lời này, ánh mắt Hứa Tòng Chu ngập tràn vẻ si tình, lưu luyến. Nhưng tôi chỉ thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, sởn gai ốc.
“Khương Nguyện, chúng ta. .. thực sự không thể quay về như trước được nữa sao? “
Không nhận được bất kỳ lời hồi đáp nào từ tôi, Hứa Tòng Chu để lại một ánh mắt não nề thất vọng. Anh ta gượng cười: “Em nghỉ ngơi sớm đi nhé”, rồi mở cửa bước vào màn đêm tăm tối.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng sầm lại, khuôn mặt của Hứa Tòng Chu cũng hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt tôi.
Chẳng ai ngờ được, ánh mắt đêm hôm ấy. .. lại chính là lời từ biệt cuối cùng.
Một giờ ba mươi phút sáng, sau khi nhận được thông báo từ cảnh sát, tôi cùng bố mẹ chồng tức tốc lao đến bệnh viện.
Hứa Tòng Chu bị Tống Tích đâm mười mấy nhát dao, hiện đang nằm trong phòng cấp cứu, sống chết chưa rõ.
Kể từ sau khi bị Hứa Tòng Chu phũ phàng dứt tình, trạng thái tinh thần của Tống Tích vốn đã vô cùng bất ổn. Về sau, phát hiện bản thân mang thai, vốn dĩ cô ta định âm thầm sinh đứa bé ra rồi mới bế đến tìm Hứa Tòng Chu ép anh ta chịu trách nhiệm.
Nhưng không biết cô ta nghe ngóng từ đâu được chuyện giữa Hứa Tòng Chu và Bạch Vi. Quá kích động, cô ta vác luôn bụng bầu đến tìm anh ta đòi một lời giải thích.
Có lẽ chính cô ta cũng không thể lường trước được Hứa Tòng Chu lại máu lạnh, tuyệt tình đến mức ấy. Thai nhi đã hơn bốn tháng, đã bắt đầu thai máy trong bụng mẹ rồi. ..
. .. Vậy mà Hứa Tòng Chu vẫn đang tâm ép cô ta lên bàn mổ phá thai bằng được.
Đáng tiếc thay, trong quá trình phẫu thuật đã xảy ra sự cố băng huyết nghiêm trọng. Để giữ lại mạng sống, Tống Tích buộc phải cắt bỏ tử cung. Vĩnh viễn về sau, cô ta không bao giờ có thể làm mẹ được nữa.
Hứa Tòng Chu ít nhiều cũng cảm thấy áy náy, bèn bồi thường cho cô ta một khoản tiền kếch xù.
Tối hôm đó, khi nhận được cuộc gọi từ Tống Tích với lời thỉnh cầu muốn gặp mặt lần cuối để dứt tình, anh ta đã không cự tuyệt.
Nào ai có thể ngờ, một cô gái mang vẻ ngoài yếu đuối, mỏng manh như Tống Tích lại có thể vung dao đâm anh ta không thương tiếc.
Hai tiếng sau, bác sĩ từ trong phòng cấp cứu bước ra, gỡ khẩu trang lắc đầu: “Thành thật xin lỗi gia đình, chúng tôi đã cố gắng hết sức. .. “
Bố mẹ chồng tôi rụng rời tay chân, ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo. Trong khoảnh khắc ấy, trông hai ông bà như già sụp đi cả chục tuổi.
Hứa Tòng Chu không để lại dù chỉ một lời trăn trối, cứ thế nhắm mắt xuôi tay.
Còn tôi, từ vị thế của một người sắp ly hôn, chớp mắt liền trở thành góa phụ.
Căn cứ theo bản thỏa thuận tài sản mà chúng tôi đã ký kết trước đó, sau khi Hứa Tòng Chu qua đời, toàn bộ tài sản đứng tên anh ta sẽ do hai đứa con thừa kế. Tuy nhiên, vì hai đứa trẻ vẫn ở tuổi vị thành niên, nên khối tài sản khổng lồ ấy tạm thời sẽ do tôi đứng ra quản lý.
Kể từ ngày Hứa Tòng Chu mất, bố chồng tôi dứt khoát tuyên bố nghỉ hưu, lùi hẳn về hậu phương để chuyên tâm chăm sóc hai đứa cháu nội.
Mọi công việc lớn nhỏ trong tập đoàn đều giao lại cho tôi và mẹ chồng chung tay gánh vác.
Năm ba mươi ba tuổi, tôi chính thức trở thành cổ đông lớn nhất của Tập đoàn họ Hứa.
Và điều khiến tôi cảm thấy mãn nguyện nhất chính là: từ nay về sau, mọi người không còn gọi tôi bằng cái danh xưng “Hứa phu nhân” gắn mác dựa hơi chồng nữa, mà thay vào đó là một tiếng gọi đầy kính trọng: “Bà Khương”.
HẾT