Chương 1

Cập nhật lúc: 17-03-2026
Lượt xem: 86

Ngày công ty của chồng tôi niêm yết trên sàn chứng khoán, tôi đang ở chợ mặc cả với người ta từng đồng bạc lẻ cho mấy cọng hành.

Trong buổi livestream, người dẫn chương trình hỏi anh rằng người anh muốn cảm ơn nhất là ai.

Anh khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt thâm tình nhìn người phụ nữ bên cạnh: “Tôi muốn cảm ơn cộng sự, cũng là người bạn tâm giao của mình, Trình Tuyết. Nếu không  cô ấy, sẽ không  công ty ngày hôm nay.”

Tim tôi thắt lại, bàn tay vô thức siết ch ặt khiến quả trứng gà trong lòng bàn tay vỡ tan. Lòng đỏ lẫn lòng trắng chảy dọc theo kẽ tay rơi xuống đất.

Đã mười năm rồi.

Tôi là người vợ tào khang đã thế chấp căn nhà duy nhất của bố mẹ để gom góp cho anh năm trăm triệu tiền vốn khởi nghiệp.

Vậy mà vào thời khắc vinh quang của anhtôi đến cái tên cũng không xứng được nhắc tới.

Như mọi khi, tôi xách giỏ rau vẫn còn đang nhỏ nước đẩy cửa bước vào nhà.

Tiếng khóa vân tay vang lên một tiếng “tít” nhẹ, nghe thật lạc lõng giữa buổi chiều náo nhiệt này.

Trong phòng khách đầy ắp tiếng cười nói, mùi rượ u vang nồng đượm hòa cùng hương nước hoa đắt tiề n xộc thẳng vào mũi tôi.

Lâm Triết đang ngồi ở vị trí chủ tọa trên chiếc sofa da, tay lắc lư ly rượ u, gương mặt lộ rõ vẻ đắc ý mà đã lâu rồi tôi không thấy.

Người ngồi bên cạnh anh là Trình Tuyết.

Cô ta mặc bộ đồ công sở cắt may tinh xảo, trang điểm kỹ càng, đúng chuẩn phong thái “trợ thủ đắc lực” đã ở bên cạnh Lâm Triết suốt bảy năm qua.

Sự xuất hiện của tôi giống như một nốt nhạc lỗi nhịp, khiến bầu không khí trong phòng khách tức khắc đông cứng lại.

Nụ cười trên mặt Lâm Triết biến mất ngay khi nhìn thấy giỏ rau nhỏ nước trên tay tôi.

Thay vào đó là sự thiếu kiên nhẫn với đôi mày nhíu chặt.

“Về rồi à?”

Anh hỏi một câu nhạt nhẽo, không đứng dậy, thậm chí chẳng thèm nhìn tôi thêm cái thứ hai.

Trình Tuyết trái lại phản ứng rất nhanh.

Cô ta đặt ly rượ u xuống, đứng dậy một cách duyên dáng, rồi lấy từ trong túi đồ hiệu phía sau ra một chiếc túi xách màu cam.

“Chị dâu, chị về đúng lúc lắm.”

Cô ta tươi cười đi về phía tôi, tiếng giày cao gót gõ trên sàn nhà nghe thật lanh lảnh.

“Chúc mừng anh Lâm Triết, công ty cuối cùng cũng được niêm yết trên sàn Nasdaq rồi. Đây là món quà em đặc biệt chọn cho chị, mẫu này trong giới thượng lưu đang săn đón dữ lắm.”

Cô ta đưa chiếc túi ra trước mặt tôi, giống như đang bố thí cho kẻ ăn mày một mẩu bánh mì mốc.

Tôi không nhận.

Tay tôi vẫn đang xách túi trứng gà và rau xanh mua giảm giá, quai túi nilon hằn sâu làm lòng bàn tay tôi trắng bệch.

Bàn tay Trình Tuyết khựng lại giữa không trung, nụ cười trên mặt không hề giảm bớt mà còn pha thêm chút khiêu khích.

“Chị dâu à, giờ địa vị của anh Lâm Triết đã khác rồi. Sau này chị cũng đừng tiết kiệm quá, cái gì cần dùng thì phải dùng. Nếu không dẫn chị ra ngoài, người ta lại tưởng anh ấy đối xử tệ bạc với người vợ tào khang đấy.”

Hai chữ “tào khang” được cô ta nhấn rất mạnh.

Như thể sợ tôi không hiểu cô ta đang mỉa mai điều gì.

Tôi ngẩng đầu nhìn Lâm Triết.

Tôi cứ ngỡ anh sẽ nói gì đó, ít nhất là lên tiếng bảo vệ người vợ đã cùng anh ăn mì tôm suốt mười năm qua.

Nhưng anh chỉ nhấp một ngụm rượ u, ánh mắt lạnh lùng quét qua ống quần lấm lem bùn đất của tôi.

“Đó là tấm lòng của Trình Tuyết, em cứ nhận đi.”

Giọng anh vô cảm, mang theo ngữ điệu ra lệnh của kẻ bề trên.

“Với lạisau này đừng đi cái chợ đó nữa.”

“Toàn mùi cá tôm, hôi hám chế t đi được. Nhà chẳng phải  giúp việc sao? Cứ nhất thiết phải tự mình đi mua mấy loại rau giảm giá đó à?”

“Giờ tôi là người  danh tiếng, em cứ giữ bộ dạng này đi ra ngoài, ngoài việc làm tôi mất mặt ra thì còn làm được gì nữa?”

Mất mặt.

Mười năm.

Tôi cùng anh ở hầm nhà trọ, cùng anh ăn bánh mì hết hạn, cùng anh thức thâu đêm suốt sáng để sửa code, chạy dự án.

Để gom vốn cho anh khởi nghiệp, tôi đã bán căn nhà cũ của bố mẹ, thậm chí từ bỏ vị trí lương cao ở tập đoàn lớn để lùi về sau làm một bà nội trợ toàn thời gian cho anh.

Giờ đây, công ty đã lên sàn.

Tôi lại trở thành cái sự “mất mặt” đó.

Tôi nhìn anh, cảm giác tim mình như bị ai đó bóp nghẹt.

Túi nilon trên tay không chịu nổi sức nặng, kêu “tạch” một tiếng rồi đứt lìa.

Trứng gà rơi xuống đất, lòng trứng chảy lênh láng hòa cùng đống lá rau nát, trông thật nhếch nhác.

Giống hệt như cuộc đời tôi lúc này.

Trình Tuyết khẽ thốt lên một tiếng, giả vờ bịt mũi lùi lại hai bước như thể nhìn thấy thứ gì đó bẩn thỉu lắm.

“Ôi chao, chị dâu nhìn chị kìa, sao lại bất cẩn thế không biết.”

Sắc mặt Lâm Triết hoàn toàn sa sầm xuống.

“Được rồi! Tô Ninh, em  thể đừng đứng đây làm chướng mắt nữa được không?”

“Đi dọn dẹp cho sạch sẽ đi, đừng để Trình Tuyết xem cười cho.”

Anh quay sang, đổi sang một khuôn mặt ôn hòa nói với Trình Tuyết: “Đừng để ý cô ấy, chúng ta tiếp tục bàn về quy trình tiệc mừng công đi.”

Tôi không tranh cãi, cũng chẳng khóc lóc.

Tôi chỉ lẳng lặng ngồi xuống giữa bầu không khí c.h.ế.t chóc ấy, dùng tay không nhặt từng mảnh vỏ trứng vỡ.

Vỏ trứng sắc lẹm đâ m rách đầu ngón tay.

Má u hòa cùng dịch trứng, dính dớp.

Nhưng tôi không thấy đau.

Bởi vì thứ bên trong tim tôi đã vỡ vụn còn triệt để hơn cả đống trứng này.

Tôi tự nhốt mình trong phòng ngủ phụ.

Căn phòng này vốn được chuẩn bị cho đứa con tương lai của chúng tôi, giờ lại trở thành nơi trú ẩn duy nhất của tôi trong căn nhà này.

Trời bên ngoài đã sập tối, tiếng cười đùa ngoài phòng khách cuối cùng cũng dứt.

Trình Tuyết đã về rồi.

Tôi nghe thấy tiếng cửa chính đóng lạisau đó là tiếng bước chân nặng nề tiến đến gần.

Cánh cửa bị đẩy mạnh ra.

Lâm Triết nồng nặc mùi rượ u bước vào.

Anh không bật đèn, trong bóng tối, đôi mắt ấy hiện lên vẻ cực kỳ tàn nhẫn.

“Cạch” một tiếng.

Một chiếc thẻ ngân hàng màu đen bị ném lên giườ ng tôi.

“Trong này  năm trăm triệu, mật khẩu là ngày sinh của em.”

Anh tựa vào khung cửa, nới lỏng cà vạt, giọng đầy vẻ mất kiên nhẫn.