Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tôi chẳng thèm quan tâm đến vẻ mặt sững sờ của Lâm Triết ở phía sau, cứ thế thẳng bước ra khỏi cổng công ty.
Gió lạnh lúc rạng sáng thổi vào mặt, nhưng tôi lại cảm thấy sảng khoái vô cùng.
Trở về căn nhà đầy hơi hướm của anh ta, tôi nhanh nhẹn lôi chiếc vali đã chuẩn bị từ sớm ra.
Không chút do dự, cũng chẳng hề luyến tiếc.
Những món đồ gọi là “hàng hiệu” mà anh ta từng mua cho, tôi không đụng vào dù chỉ một cái.
Tôi chỉ mang theo căn cước công dân, bằng cấp và cuốn nhật ký bị khóa kín dưới đáy két sắt.
Vừa kéo vali ra đến cửa, cánh cửa đã bị tông mạnh ra.
Lâm Triết thở hổn hển đứng ở cửa, cà vạt lệch sang một bên, gương mặt hừng hực lửa giận.
Thấy chiếc vali trong tay tôi, cơn giận trong mắt anh ta càng bốc cao hơn.
“Tô Ninh! Cô quậy phá thế đủ chưa?”
Anh ta xông vào, nắm chặt lấy cổ tay tôi, lực mạnh đến mức như muốn bóp nát xương cốt tôi vậy.
“Trước mặt ông Vương mà cô dám thái độ như thế, cô có biết điều đó làm tôi khó xử thế nào không?”
“Trình Tuyết nhận công lao đó là vì hình ảnh của công ty! Một người vợ tào khang chỉ ở nhà nội trợ như cô thì cần cái hư danh đó làm gì?”
“Hành động của cô đã khiến cô ấy bị tổn thương, khiến tôi mất mặt, cô mau đi xin lỗi cô ấy.”
Xin lỗi ư?
Tôi nhìn người đàn ông mà mình đã yêu suốt mười năm, nhưng lúc này lại thấy xa lạ vô cùng.
“Buông ra.”
Tôi lạnh lùng lên tiếng.
“Anh muốn tôi xin lỗi kẻ thứ ba? Xin lỗi cái loại ăn cắp thành quả lao động của tôi sao?”
“Lâm Triết, đầu óc anh có vấn đề à?”
“Cô im miệng đi!” Lâm Triết giơ tay lên, định tát tôi, nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của tôi, tay anh ta khựng lại giữa chừng.
“Kẻ thứ ba gì chứ? Đó là vì Trình Tuyết có năng lực làm việc giỏi! Cô chỉ đang ghen tị thôi!”
“Với lại, bây giờ cô đi thì đi được đâu? Định về cái nhà cũ nát kia à?”
“Đừng ngây thơ nữa Tô Ninh, rời bỏ tôi, cô đến cơm cũng chẳng có mà ăn đâu!”
Tôi hất tay anh ta ra, ném mạnh cuốn nhật ký dày cộp và một xấp tài liệu đã ố vàng lên kệ tủ ở lối vào.
Một tiếng “chát” vang lên khô khốc.
Tiếng động khiến Lâm Triết sững người.
“Cái gì đây?” Anh ta nhíu mày.
“Đây là hóa đơn tính toán nợ nần trong mười năm qua của tôi.”
Tôi mở cuốn nhật ký ra, bên trong ghi chép dày đặc những việc tôi đã làm cho công ty mỗi ngày.
Năm nào tháng nào, viết ba mươi nghìn dòng mã nguồn cốt lõi.
Năm nào tháng nào, khắc phục năm lỗi hệ thống nghiêm trọng.
Năm nào tháng nào, thức trắng bảy ngày đêm để nâng cấp máy chủ cho công ty.
Và còn cả xấp tài liệu kia nữa.
Đó là bản hợp đồng mười năm trước, khi tôi dùng bất động sản của bố mẹ để thế chấp vay năm trăm triệu làm vốn khởi nghiệp cho anh ta.
Trên đó ghi rõ ràng: Góp vốn bằng công nghệ và cho vay vốn, chiếm 40% cổ phần.
Nhưng mười năm qua, anh ta đã dùng mọi thủ đoạn để pha loãng cổ phần của tôi, thậm chí giả mạo chữ ký để chuyển cổ phần sang tên mình, khiến tôi cuối cùng trở thành một “người vợ nội trợ” tay trắng.
“Lâm Triết, mười năm qua, ở chỗ anh, nếu tính là đi làm thì tôi là Giám đốc kỹ thuật (CTO).”
“Nếu tính là người giúp việc, tôi là quản gia toàn năng.”
“Nếu tính là nhà đầu tư, tôi chính là cổ đông lớn nhất.”
Tôi chỉ vào những tài liệu đó, từng chữ từng câu thốt ra đầy đanh thép.
“Bây giờ tôi nghỉ việc, phiền anh thanh toán lương cho tôi.”
“Mức lương của CTO là hai tỷ mỗi năm, mười năm là hai mươi tỷ.”
“Cộng thêm giá trị cổ phần quy đổi và năm trăm triệu tiền gốc kèm lãi suất ban đầu.”
“Lấy số tròn, tổng cộng là năm mươi tỷ.”
Lâm Triết cầm xấp tài liệu lên, tay bắt đầu run rẩy.
Không chỉ vì giận dữ, mà còn vì sợ hãi.
Anh ta không ngờ rằng, tôi lại luôn giữ lại những bằng chứng này.
“Cô… cô điên rồi!”
Anh ta quăng mạnh xấp tài liệu xuống đất.
“Tô Ninh, cô đây là tống tiền! Chúng ta là vợ chồng, của cô cũng là của tôi!”
“Cô thèm tiền đến phát điên rồi à? Năm mươi tỷ? Sao cô không đi cướp luôn đi!”
Tôi cúi người, bình thản nhặt xấp tài liệu lên rồi phủi sạch bụi bẩn bám trên đó.
“Anh cũng biết chúng ta là vợ chồng cơ à?”
“Lúc anh ôm ấp Trình Tuyết rồi gọi cô ta là bảo bối, anh có nhớ tôi là vợ anh không?”
“Lúc anh gọi tôi là giúp việc ngay trước mặt người ngoài, anh có nhớ tôi là vợ anh không?”
Tôi kéo cần gạt vali lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của anh ta.
“Lâm Triết, đây không phải là tống tiền.”
“Đây là thanh toán nợ nần.”
“Hẹn gặp lại ở tòa.”
Nói xong, tôi lách qua vai anh ta, không thèm ngoảnh đầu lại mà bước thẳng vào thang máy.
Phía sau vang lên tiếng gầm thét rống rẩy và tiếng đập phá đồ đạc của Lâm Triết.
“Tô Ninh! Cô dám đi à! Đã đi thì đừng bao giờ vác mặt về đây nữa!”
“Cô sẽ phải hối hận! Chắc chắn cô sẽ phải quỳ gối quay lại cầu xin tôi!”
Cửa thang máy chậm rãi khép lại, che khuất gương mặt dữ tợn và vặn vẹo của anh ta.
Tôi nhìn mình trong gương, dù không trang điểm nhưng ánh mắt đầy kiên định, khóe môi khẽ nhếch lên.
Hối hận sao?
Điều hối hận nhất trong cuộc đời tôi chính là vào mùa hè năm ấy, tôi đã cho gã trai nghèo kia mượn một cục tẩy.
Nhưng kể từ khoảnh khắc này.
Tôi sẽ không hối hận nữa.