Chương 1

Cập nhật lúc: 06-04-2026
Lượt xem: 158

Sau khi ly hôn với chồng, tôi xin vào làm bảo mẫu cho một gia đình giàu .

Công việc rất đơn giản, chỉ cần chăm sóc cậu em trai tàn tật của đại boss 24/24.

Cậu ấy vừa trẻ vừa đẹp trai, không may gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ cách đây không lâu.

“Yêu cầu duy nhất của tôi là cô hãy coi tôi như một người bình thường.”

“Tuy tôi không thể đi lại, nhưng xin cô hãy bỏ qua chi tiết đó.”

Tôi ghi nhớ lời cậu ấyhoàn toàn phớt lờ việc cậu ấy là người khuyết tật.

Tôi đẩy xe lăn cho cậu chạy như bay ở chợ, thậm chí dẫn cậu lên cầu vượt ăn mày.

Ở công viên, cậu ấy cực kỳ được chào đón, các bà cụ xếp hàng tranh nhau đòi ôm cậu khiêu vũ.

Một năm sau, ánh mắt cậu em trai đại boss nhìn tôi từ khinh bỉ sang trong trẻo, rồi lại trở nên thăm thẳm khó lường.

Tôi sợ quá nên vội vàng nộp đơn từ chức với đại boss.

“Cô Lưu à, cô chăm sóc em trai tôi rất tốt. Cô  thể làm thêm vài năm nữa không?”

Tôi lắc đầu: “Không được đâu ông chủ. Làm tiếp nữa là tôi thành em dâu của anh rồi!”

1

Sau khi vất vả nuôi nấng hai đứa cháu nội khôn lớn, con trai và con dâu lại đuổi tôi đi.

“Mẹ, Đại Bảo với Nhị Bảo giờ đi học tiểu học rồimẹ ở đây cũng chẳng  việc gì làm, hay là về quê đi.”

“Mấy năm nay chúng con nuôi mẹmẹ  biết là áp lực lắm không?”

Tôi không nói một lời, chiều hôm đó liền bắt xe về quê.

“Tao nuôi mày cả đời, giờ già rồi còn bắt tao phải nuôi mày nữa à?”

“Lưu Nhị Thúy, làm người đừng  trơ trẽn thế.”

Chồng tôi là Cao Đại Phú cũng chẳng ưa gì tôi.

Tôi giống như một chiếc giẻ lau cũ, vứt ở đâu cũng bị chê bai.

Trong cơn tức giận, tôi ly hôn với ông ta.

“Bà già rồi, ly hôn với tôi thì chỉ  nước đi c.h.ế.t thôi.”

“Đến lúc đó  quỳ xuống cầu xin, tôi cũng không tái hôn với bà đâu, con trai cũng không nhận loại mẹ như bà đâu!”

Bước ra khỏi cục dân chính, Cao Đại Phú nhổ toẹt một bãi nước bọt về phía tôi.

Tôi tát cho ông ta một cái rồi quay người bước lên xe buýt.

Mấy chục năm nay chắc tôi bị mỡ lợn làm mờ mắt, mới đi sống cả đời với cái thứ không bằng súc vật này.

“Lương bảo mẫu cao thế này ư?”

Vừa trở về thành phố, thấy biển quảng cáo trước cửa công ty môi giới, tôi dừng lại.

Thời trẻ tôi chăm sóc chồng con, về già lại chăm cháu mười mấy năm trời.

Làm bảo mẫu hơn ba mươi năm, tôi chưa từng cầm được một đồng tiền lương nào cả.

Không ngờ nghề bảo mẫu lại giá trị đến vậy!

“Bà không được đâu, bà phải trên sáu mươi rồi đúng không? Bên này yêu cầu độ tuổi từ ba mươi lăm đến năm mươi lăm.”

“Hơn nữa nhà này cực kỳ khó chiều, một tháng đã đuổi hơn hai mươi bảo mẫu chuyên nghiệp rồi. Bà vào chắc được nửa ngày là tức c.h.ế.t ngay!”

Ông chủ môi giới tốt bụng nhắc nhở tôi.

Nhưng tôi mới  năm mươi thôi mà!

Tôi xoay người đi nhuộm lại tóc, rồi mua bộ quần áo mới thay vào.

Ông chủ môi giới đối chiếu thẻ căn cước một hồi lâu, cuối cùng cũng tin.

“Nói trước nhé, nếu phỏng vấn không đậu thì không trả lại phí môi giới đâu đấy.”

Ông ta nhận hai trăm tệ tôi đưa rồi nói.

Tôi gật đầu chắc nịch: “Người ta không cần tôi thì đó là vấn đề của tôikhông liên quan đến anh.”

Hai tiếng sautôi được dẫn vào một căn biệt thự tường cao hào sâu.

“Không bị bệnh tim hay cao huyết áp là tốt rồi.”

“Từ sau vụ tai nạn, tính tình em trai tôi trở nên rất tệ, hy vọng bà chuẩn bị sẵn tinh thần.”

Người phỏng vấn tôi là một đại boss, nhìn qua là biết rất giàu .

“Tôi phải đi nước ngoài một năm, trong một năm này, dù thế nào bà cũng phải kiên trì trụ lại.”

“Tôi  thể trả lương trước cho bà, nếu không  vấn đề gì thì ký hợp đồng ngay bây giờ.”

Ông chủ sợ tôi chạy mất nên cứ giục giã đưa bút cho tôi.

Sau khi tôi đặt bút ký cái tên mình vào, ông ta thở phào nhẹ nhõm hẳn.

2

Rất nhanh tôi được dẫn lên căn phòng ở tầng hai, quản gia chỉ đưa tôi tới cửa rồi vội vàng đi xuống.

Cửa vừa mở, bên trong luồng khí lạnh lẽo tỏa ra, rèm cửa kéo kín mít.

“Yêu cầu duy nhất của tôi là cô hãy coi tôi như một người bình thường.”

“Tuy tôi không thể đi lại, nhưng xin cô hãy bỏ qua chi tiết đó.”

Một người đàn ông ngồi trên xe lăn, quay lưng về phía tôi nói.

Tuy không thấy mặt, nhưng giọng nói nghe cực kỳ dễ chịu.

“Tôi cần sự bình đẳng, tôn trọng, tôi cần những quyền cơ bản nhất của con người.”

“Cho nên, xin cô hãy cất ánh mắt đồng cảm cùng tấm lòng thương hại đó đi.”

“Nếu tôi phát hiện cô  bất kỳ chút ý thương hại nào với tôi, cô tiêu đời rồi.”

Nói xong, cậu ta xoay xe lăn đối diện với tôi.

Tôi sững sờ!

Mày kiếm mắt sáng, môi đỏ răng trắng, đây chẳng phải là vị thần tiên trong sách truyện sao?

Tôi ngẩn ngơ nhìnkhông cẩn thận làm nước miếng chảy ra khóe miệng.

“Sao, cô thấy tôi ngồi xe lăn nên nghĩ tôi phải chảy nước dãi sao?”

“Tiếp theo cô định đeo yếm dãi cho tôi à?”

“Cô quả nhiên cũng giống mấy người kianhìn tôi bằng con mắt kỳ thị. Cút đi!”