Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thấy tôi im lặng, cậu ấy kéo tôi vào lòng.
“Chị, em là lần đầu, chị phải chịu trách nhiệm với em đấy.”
9
Bờ sông đông người qua lại, thỉnh thoảng lại có kẻ nhìn chằm chằm chúng tôi.
“Bà già này, có mệt đến mấy cũng không thể ngồi lên đùi cháu trai như thế được, người ta còn là người tàn tật mà.”
“Nhìn là biết bảo mẫu ngược đãi con cái nhà chủ rồi, chỉ biết nhận tiền chứ không biết làm trò gì ra hồn.”
Tôi bị người qua đường mắng đến mức ngại ngùng, vội vàng xuống khỏi xe lăn.
“Thiếu gia, đó chỉ là hiểu lầm thôi. Chúng ta cứ xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra đi!”
Tôi đẩy xe lăn đi ngược trở lại.
Lý Tùy An dùng tay chặn bánh xe lại: “Ý chị là sao? Không muốn chịu trách nhiệm với em à?”
“Nhưng em thì muốn chịu trách nhiệm với chị, nếu chị có t.h.a.i thì chúng ta đi đăng ký kết hôn ngay. Còn chưa có thì hai ta cứ yêu đương ngọt ngào trước đã.”
Có thai?
Cậu ta đang nghĩ cái gì thế, tôi đã mãn kinh mấy năm rồi.
Còn yêu đương ngọt ngào nữa, tôi sợ lúc ông chủ lớn biết chuyện, mình chỉ có nước chờ c.h.ế.t.
Đêm đó, nhân lúc Lý Tùy An đi tắm, tôi lén gọi cho ông chủ lớn.
“Ông chủ, tôi không làm nữa đâu.”
“Cô Lưu, một năm nay cô chăm sóc Tùy An rất tốt, sao đột nhiên lại không làm nữa? Là do lương thấp à?”
“Nếu chê lương thấp, tôi có thể tăng thêm. Cái tính khí của Tùy An, tìm được bảo mẫu vừa ý nó đâu phải chuyện dễ.”
Ông chủ lớn kiểu gì cũng không đồng ý để tôi nghỉ.
Trong cơn quẫn bách, tôi chỉ đành nói thật.
“Không được đâu ông chủ. Cứ tiếp tục làm thì tôi thành em dâu của ông mất thôi!”
Tôi vừa dứt lời, đầu dây bên kia im lặng mất mười phút.
Bảy tiếng sau, ông chủ lớn quay về.
10
“Anh cả, sự việc là thế đấy. Em biết anh định nói gì, nhưng dù anh có nói thế nào thì ý định của em cũng không thay đổi.”
“Đời này em đã là kẻ phế nhân, sống vốn dĩ chẳng có ý nghĩa gì. Nếu không thể ở bên Thúy Thúy, vậy thì em c.h.ế.t đi cho xong.”
Lý Tùy An kể hết mọi chuyện xảy ra giữa cậu ấy và tôi cho ông chủ lớn nghe.
Sau đó cậu ấy ngẩng cao đầu, chờ anh trai mình nổi giận.
“Cô Lưu, không… cô Lưu à. Cô nghĩ sao về chuyện này?”
Ông chủ lớn chằm chằm nhìn tôi.
“Ông chủ ơi, đó đều là hiểu lầm, hiểu lầm cả đấy. Ông đừng có trừ lương tôi nhé!”
Tôi không nhịn được mà gào khóc.
“Cô chẳng có chút ý tứ nào với Tùy An sao?”
Ông chủ lớn ngạc nhiên hỏi.
Lý Tùy An nghe thấy vậy liền lập tức bò từ trên xe lăn xuống.
Cậu ấy bò đến tận chân tôi, ôm lấy hai chân tôi rồi nói:
“Thúy Thúy, quả nhiên chị vẫn chê bai em, chê em là kẻ tàn tật đúng không?”
“Vậy thì em c.h.ế.t đi cho xong, em c.h.ế.t đây.”
Vừa nói cậu ấy vừa đập đầu xuống đất bồm bộp, làm ông chủ lớn sợ đến mức ngồi bệt xuống đất.
“Cô Lưu, cô có nguyện ý ở bên em trai tôi, yêu thương, tôn trọng, an ủi và bảo vệ nó, hai người cùng đồng lòng xây dựng một gia đình hạnh phúc hay không?”
“Cô có nguyện ý làm vậy không?” Ông chủ lớn bỗng nhiên cất tiếng hát.
Tôi buột miệng đáp: “Yes, I do.”
“Thúy Thúy, chị nguyện ý ở bên em rồi à?” Lý Tùy An ngẩng cái đầu đầy m.á.u lên nhìn tôi.
Tôi xua tay: “Không phải, ý tôi là tôi nghe bài hát này rồi nên buột miệng đáp theo thôi!”
C.h.ế.t tiệt, cái miệng này phản xạ còn nhanh hơn cả chuyển phát nhanh.
“Cô Lưu, nếu cô nguyện ý ở bên em trai tôi, toàn bộ tài sản đứng tên nó cô đều có phần.”
“Ngoài ra, tôi có thể tặng thêm cho cô mười căn nhà và hai mươi gian cửa hàng làm tài sản riêng.”
Ông chủ lớn đứng dậy từ dưới đất, chân thành nói với tôi.
“Ông chủ, bỗng nhiên tôi cảm nhận được tấm lòng chân thành của mình, tôi nghĩ là mình thích An An.”
“Cho nên, tôi muốn nói là, Yes, I do.”
Nếu tôi không ly hôn thì mấy năm nữa cũng phải đẩy Cao Đại Phú đi phục vụ nó thôi.
Giờ đổi người khác để phục vụ, mà lại được cho nhiều tiền thế này, kẻ ngốc mới không làm.
Hơn nữa Lý Tùy An tuy không đi lại được nhưng gương mặt lại ưa nhìn, lại còn trẻ, tốt hơn gã chồng hôi hám Cao Đại Phú kia vạn lần.
Dù vài năm nữa cậu ta không cần tôi nữa thì tôi cũng đã vơ vét đủ tiền, kiểu gì cũng không lỗ.
Tôi tính toán trong đầu, nụ cười trên gương mặt ngày càng rõ nét.
Chụt!
Lý Tùy An hôn lên má tôi một cái rõ kêu, làm tôi dính đầy m.á.u trên mặt.
11
Tôi kết hôn với Lý Tùy An rất nhanh, ông chủ lớn dự đám cưới xong lại đi nước ngoài.
Giờ trong nhà này tôi là chủ!
“Phu nhân, vẫn là bà sành sỏi, sao lúc trước chúng tôi không nghĩ ra nhỉ?”
Các bà giúp việc khác nhìn tôi với vẻ sang chảnh hiện tại mà hối hận đến xanh ruột.
“Phu nhân, bên ngoài có người tìm bà. Nói… nói là con trai bà đấy!”
Quản gia nhỏ giọng báo với tôi.
À nhỉ, hai năm không gặp, suýt nữa tôi quên mất mình còn đứa con trai.
“Mẹ, bố đ.á.n.h bạc bị người ta chặt cụt tay không tự lo được rồi. Mẹ dọn dẹp rồi về quê chăm ông ấy đi.”
Con trai Cao Kiện nhìn tôi với vẻ thiếu kiên nhẫn.
“Đồng phục của chỗ làm này trông không rẻ, chắc lương cao lắm nhỉ.”
“Mẹ, tiền mẹ làm ở đây thì chuyển hết cho con, con gửi tiết kiệm giúp mẹ.”