Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Đôi mắt gã nhìn chằm chằm vào tôi, lộ rõ vẻ đê tiện.
Lý Tùy An siết chặt nắm tay định ra tay thì đại boss về đến nơi.
“Đại thiếu gia, sao ngài lại đột ngột về thế ạ?”
Quản gia thấy chủ tịch về thì vội vàng ra chào đón.
Cao Đại Phú tranh thủ chen lên trước mặt quản gia:
“Ông là chủ ở đây à?”
Đại boss gật đầu.
“Người làm nhà ông dụ dỗ vợ tôi, ông có quản không?”
Cao Đại Phú chỉ vào tôi và Lý Tùy An quát.
Đại boss nhướng mày: “Vậy sao? Tôi chỉ biết em trai và em dâu tôi rất hạnh phúc, không biết là người làm nào dụ dỗ vợ ông?”
“Phu nhân, bên ngoài gió to, tôi mang khăn quàng cổ đến cho bà ạ.” Chị Vương mụ khom lưng quàng khăn cho tôi.
Cao Đại Phú bị cảnh này làm cho rối loạn.
“Em trai, em dâu? Còn gọi là phu nhân!”
“Rốt cuộc là bọn bây đang diễn trò gì vậy?”
Con trai tôi nhìn đại boss rồi lại nhìn Lý Tùy An, nhanh chóng phản ứng lại, nó quỳ rạp xuống trước mặt Lý Tùy An:
“Bố, con xin dập đầu tạ lỗi với bố ạ.”
“Mẹ, mẹ tìm được một người bố quyền thế như này sao không nói sớm? Giờ con cũng thành phú nhị đại rồi đúng không?”
Nó cười đến điên dại.
14
“Thằng ranh con, bố mày đang đứng đây này! Mày đang đi cúng bái cái mồ nào đấy!”
Cao Đại Phú chỉ vào thằng con, tức giận đến mức bốc hỏa.
“Cao Đại Phú, mẹ tôi đã ly hôn với ông rồi, tôi đi theo mẹ tôi.”
“Từ giờ tôi tên là Lý Kiện, ông không phải bố tôi nữa.”
Con trai tôi đắc ý nói.
“Bọn bây! Bọn bây!” Cao Đại Phú tức đến mức đỏ bừng mặt, rồi lăn đùng ra ngất xỉu.
Con trai tôi đành phải đẩy xe đưa ông ta vào viện, lúc đi còn ngoái lại hét lớn với tôi và Lý Tùy An:
“Bố mẹ ơi, lát nữa con quay lại hầu hạ bố mẹ sau nhé!”
Có thằng con trai trơ trẽn thế này, đúng là tôi không còn mặt mũi nào mà nhìn nữa.
Sáng hôm sau, tôi và Lý Tùy An lên hot search.
[Thiếu gia nhà họ Lý dụ dỗ người phụ nữ đã có chồng sáu mươi tuổi!]
[Thiếu gia họ Lý yêu quá hóa hận, cướp vợ người khác, cố ý gây thương tích cho chồng của người ta.]
[Thiếu gia họ Lý không thích mỹ nữ lại thích bà lão, khẩu vị thật kỳ lạ.]
Ba vị trí đầu trên hot search đều nói về chúng tôi.
“Ảnh hưởng quá lớn rồi, hay là chúng ta ly hôn đi.”
Tôi không ngờ mọi chuyện lại thành ra khó coi đến thế này.
Vừa nãy xem tin tức nói, cổ phiếu của tập đoàn nhà họ Lý đều giảm rồi.
Hai anh em họ mồ côi từ nhỏ, đi được đến ngày hôm nay không hề dễ dàng.
Không thể để họ bị hủy hoại trong tay bà già như tôi được.
“Muốn ly hôn với tôi, trừ khi tôi c.h.ế.t.” Lý Tùy An nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi nói.
“Em dâu, em đừng lo, em không làm gì sai cả.” Đại boss cũng an ủi tôi.
Tôi đang cảm động thì có một số điện thoại lạ gọi đến.
“Lưu Nhị Thúy, muốn tin đồn dừng lại thì đưa cho tao một trăm triệu.”
“Nếu không, tao sẽ làm cho mày và thằng chồng tàn tật của mày không còn mặt mũi nào mà nhìn đời nữa đâu.”
Là Cao Đại Phú!
“Tao đã kiểm tra rồi, nhà họ Lý cho mày không ít bất động sản, mày cứ bán vài căn đi là đủ một trăm triệu rồi.”
“Tao chỉ cho mày hai ngày thôi, nếu đến lúc đó không nhận được tiền, sẽ còn những tin tức chấn động hơn nữa chờ đón tụi bây.”
Cao Đại Phú nói xong liền cúp máy ngay lập tức.
“Giờ tôi muốn xử đẹp hắn, em không có ý kiến gì chứ?”
Lý Tùy An bật cười.
Tôi nghiến răng: “Không có ý kiến, nhưng không cần anh nhúng tay đâu, để tôi tự mình giải quyết hắn.”
“Giận dữ thế sao? Xem ra tình cảm đã hết thật rồi.” Anh nắm tay tôi đặt lên môi hôn nhẹ.
“Chúng ta không cần ai phải ra tay xử lý hắn cả, chúng ta có cách riêng của mình.”
Lý Tùy An nói xong liền kéo tôi vào phòng làm việc.
15
Ngày hôm sau, khắp các nẻo đường đều bàn tán về câu chuyện của chúng tôi.
[Phụ nữ lớn tuổi hơn đàn ông hai mươi mấy tuổi thì sao chứ? Tôi thấy xứng đôi quá đi!]
[Tại sao đàn ông sáu mươi mấy tuổi có thể cưới cô bé mười tám, mà phụ nữ chúng tôi năm mươi mấy lại không thể lấy chàng trai đôi mươi?]
[Đúng đấy, chị gái đó còn chẳng chê đối phương tàn tật, rõ ràng là tình yêu đích thực rồi.]
[Lớn tuổi thì sao chứ? Lớn tuổi mới biết chiều chuộng người khác đấy!]
[Năm mươi mấy là tốt lắm rồi, năm mươi mấy đúng là độ tuổi tràn đầy sức sống.]
Tôi và Lý Tùy An đã livestream ngay tại phòng làm việc.
“Sau khi đôi chân tôi bị tàn tật, đã có lúc tôi mất đi niềm tin vào cuộc sống. Rất nhiều lần tôi không muốn sống tiếp nữa, cho đến khi gặp được Nhị Thúy.”
“Chính cô ấy đã cho tôi sức mạnh mới, chính cô ấy đã dạy tôi cách trưởng thành. Cô ấy là một người phụ nữ dịu dàng, lương thiện, tôi yêu tất cả mọi thứ thuộc về cô ấy.”
Những lời của Lý Tùy An khiến tôi rưng rưng nước mắt, không ngờ một người phụ nữ nông thôn bình thường như tôi, trong mắt anh lại có thể tỏa sáng đến thế.
“Khi còn trẻ, tôi chăm sóc bố mẹ chồng, phụng dưỡng chồng con. Về già lại chăm cháu, đến khi cháu lớn lên thì bị đuổi về quê.”
“Con trai thấy tôi ăn bám, chồng cũ chê tôi là gánh nặng, đó chính là cuộc đời của rất nhiều người phụ nữ nông thôn.”
“Tôi cứ tưởng cả đời mình chỉ đến thế thôi, nào ngờ ông trời đã cho tôi gặp được một cuộc đời mới.”
“Được ở bên Tùy An chính là điều hạnh phúc nhất đời tôi. Tôi sẽ không bao giờ hối hận!”
Hai câu cuối là do Lý Tùy An ép tôi phải học thuộc lòng rồi nói trước ống kính.
16
Câu chuyện tình yêu của tôi và Lý Tùy An bỗng chốc trở thành giai thoại, những lời đàm tiếu cũng tự dưng tan biến.
Mọi người sau khi c.h.ử.i bới Cao Đại Phú một trận tơi bời thì cũng bắt đầu cảm thán về sự phát triển của thời đại, rằng phụ nữ lớn tuổi cũng có quyền theo đuổi hạnh phúc của riêng mình.
Cao Đại Phú bị con trai đưa về quê, trở thành trò cười cho cả làng.
Có điều, vì chuyện của tôi mà nhiều phụ nữ trong làng đang đòi ly hôn, muốn lên thành phố để tìm kiếm mùa xuân thứ hai cho chính mình.
17
“Mẹ, mẹ đang ở đâu vậy? Con nhớ mẹ quá!”
“Mẹ ơi, tình hình kinh tế giờ khó khăn quá, con mệt mỏi lắm. Hai đứa Đại Bảo, Nhị Bảo ngày càng tốn kém, áp lực quá mẹ ơi.”
“Mẹ xem có thể…”
Con trai tìm mọi cách liên lạc với tôi đang ở nước ngoài, loanh quanh cũng chỉ là muốn xin tiền.
“Tiểu Kiện à, mẹ cũng muốn giúp con lắm. Nhưng chắc con cũng biết bố con rồi, ông ấy cứ khăng khăng con là con trai ông ấy. Mẹ không dám giúp, sợ ông ấy lại làm ầm ĩ lên.”
“Lần trước mẹ với bố dượng con bị ông ấy lừa đau lắm, cổ phiếu còn giảm tận mấy trăm triệu đấy. Chậc chậc~”
Con trai nghe xong những lời than vãn của tôi, liền quay về quê gây chiến với Cao Đại Phú.
“Nếu không phải tại ông, tôi đã là thiếu gia giàu có từ lâu rồi, đâu cần phải khổ sở đi làm thuê kiếm sống.”
“Cao Đại Phú, tất cả là tại ông, ông làm nhà chúng ta mất toi mấy trăm triệu rồi.”
Nó ngày nào cũng c.h.ử.i bới Cao Đại Phú, ba bữa năm hồi lại đ.á.n.h cho một trận.
Cao Đại Phú dù sao cũng già rồi, làm sao chịu nổi sự đối xử đó.
Một năm sau, hắn đã thành công được con trai mình tiễn lên đường.
Cuối cùng tôi cũng có thể chặn số điện thoại của đứa con trai ấy.
Thiếu gia giàu có ư?
Nằm mơ đi!
Tất cả số tiền của tôi, trước khi nhắm mắt xuôi tay, tôi nhất định sẽ tiêu sạch bách.
Không chừa lại một xu!
18
Xuân qua thu lại, chớp mắt tôi và Lý Tùy An đã sống ở nước ngoài được tám năm.
Tám năm qua, tôi chăm sóc cuộc sống thường ngày của anh, nấu cho anh những bữa cơm ngon, sớm tối đẩy xe đưa anh dạo quanh bờ sông.
Đây là những việc mà cả đời này tôi luôn làm, những việc mà trong mắt con trai và Cao Đại Phú là đương nhiên, chẳng đáng nhắc tới.
Nhưng ở bên anh, tôi cảm nhận được giá trị của bản thân mình.
Lý Tùy An dạy tôi đọc sách, học ngoại ngữ, dẫn tôi đi xem triển lãm tranh, đi xem kịch, mỗi tối đều đàn piano cho tôi nghe.
Tôi được tiếp xúc với những thứ mà trước đây chưa từng biết đến, cảm nhận được niềm hạnh phúc chưa từng có.
Lý Tùy An nói đây là theo đuổi tinh thần, anh hy vọng tôi cũng có những theo đuổi tinh thần của riêng mình.
“Thúy Thúy, anh hy vọng chúng ta có thể cứ mãi như thế này.”
“Me too!”
Gió nhẹ phả vào mặt, tôi tựa đầu vào vai anh.
Dưới ánh hoàng hôn, đôi tay chúng tôi nắm chặt lấy nhau.
HẾT