Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Một người phụ nữ đã mang thai, sắp sinh con như cô, có tư cách gì mà nổi nóng với tôi?”
Đọc đến đây.
Tôi thật sự bật cười.
Tô Tình vừa bảo bảo mẫu bế hai đứa trẻ tới.
Vừa tò mò hỏi:
“Cậu xem gì mà cười vui thế?”
Tôi đưa điện thoại cho cô ấy.
Tô Tình chỉ nhìn vài dòng đã nổi giận.
“Trần Triết đúng là đồ không biết xấu hổ!”
“Ăn của cậu, uống của cậu, ở nhà cậu, tiêu tiền của cậu.”
“Cái tên cặn bã này lấy tư cách gì mà nói ra những lời đó chứ?”
“Cậu còn cười được à?”
“Không tức sao?”
Tôi cười rất vui vẻ.
“Có gì đáng để tức với loại người như thế?”
Vừa nói.
Tôi vừa nhìn thấy cặp long phụng bảo bối của mình được bế tới.
Không tệ.
Thật sự không tệ.
Hai đứa trẻ đều rất xinh đẹp.
Con trai giống tôi.
Làn da trắng trẻo mềm mại.
Đôi mày đôi mắt dịu dàng.
Con gái lại rất giống Trần Triết.
Da cũng trắng.
Đôi mắt to tròn.
Gương mặt thanh tú đáng yêu.
Tôi vừa chọc hai đứa nhỏ.
Vừa cười nói:
“Cũng phải công nhận một điều.”
“Gen ngoại hình của Trần Triết đúng là khá tốt.”
Tô Tình bất lực thở dài một tiếng.
3
Dưới sự giám sát nghiêm ngặt của Tô Tình và dì Vương.
Tôi ngoan ngoãn ở cữ trọn vẹn suốt một tháng.
Trong thời gian ở cữ.
Tôi được chăm sóc chẳng khác nào gấu trúc quý hiếm.
Đến ngày hết ở cữ.
Cả người tôi đã tròn lên một vòng.
Tôi đang chuẩn bị đưa hai đứa nhỏ về nhà.
Không ngờ Trần Triết lại đổi số điện thoại khác gọi tới.
Vừa bắt máy.
Anh ta đã tức giận chất vấn:
“Thẩm Ưu, cô đang giở trò gì thế?”
“Sao nhà lại có người khác vào ở rồi?”
“Cô bán nhà rồi à?”
“Vậy tôi với mẹ tôi ở đâu?”
Tôi bật cười.
“Tôi có bán đâu.”
“Căn nhà đó vốn dĩ chỉ là nhà tôi thuê thôi mà.”
“Nếu anh với mẹ anh thích nơi đó thì cứ tiếp tục thuê đi.”
Trần Triết lập tức nổi giận.
“Cái gì?”
“Nhà thuê á?”
“Không phải nhà của cô sao?”
“Cô chẳng phải rất giàu sao?”
Tôi hừ một tiếng.
“Người giàu thì không được thuê nhà à?”
“Suy nghĩ của anh cứng nhắc quá đấy.”
Trần Triết tức đến mức không biết phải nói gì.
Một lúc lâu sau mới bật ra được một câu:
“Vậy thì cô cũng phải chuyển cho tôi ít tiền chứ!”
“Tôi với mẹ tôi vừa từ quê trở về.”
“Trên người chẳng còn đồng nào.”
“Bọn tôi còn phải đi thuê khách sạn nữa.”
Tôi bật cười.
“Anh với mẹ anh không có chỗ ngủ thì ra gầm cầu mà ngủ.”
“Liên quan gì đến tôi?”
“Đừng quên nhé.”
“Tôi với anh chỉ tổ chức đám cưới bằng miệng.”
“Hoàn toàn không có giá trị pháp lý.”
“Huống hồ gì, anh và mẹ anh bỏ mặc tôi, một thai phụ chỉ còn một ngày nữa là tới dự sinh, rồi kéo nhau về quê hưởng thụ.”
“Chỉ riêng chuyện đó thôi mà còn muốn tiếp tục ngửa tay xin tiền tôi?”
“Anh nghĩ tôi là đồ ngốc à?”
“Anh còn muốn đứng thẳng người mà xin cơm ăn sao?”
Trần Triết tức giận quát lên:
“Thẩm Ưu, cô đúng là không giữ chữ tín!”
“Chính cô nói giấy đăng ký kết hôn chỉ là một tờ giấy vô nghĩa.”
“Tôi mới không đi đăng ký với cô.”
“Bây giờ cô lại nói như thế là sao?”
“Tôi thấy cô căn bản chẳng có tiền!”
“Nhà cũng là nhà thuê!”
“Cô chỉ đang giả vờ làm người giàu thôi!”
Tôi nhíu mày.
Nghe câu này cực kỳ chói tai.
“Phi phi phi!”
“Anh mới là người không có tiền ấy!”
“Đồ nghèo kiết xác!”
“Đừng có xui xẻo tôi!”
Nói xong.
Tôi trực tiếp cúp máy.
Ai nói tôi không có tiền?
Chẳng bao lâu nữa.
Tôi sẽ có rất nhiều tiền.
4
Ngày hôm sau.
Tôi thu dọn mọi thứ ổn thỏa.
Sau đó đưa hai đứa trẻ về nhà.
Tôi đâu phải trẻ mồ côi.
Tôi có bố.
Có mẹ.
Lúc trước nói mình là trẻ mồ côi.
Chẳng qua chỉ để lừa Trần Triết mà thôi.
Tôi không muốn giải thích quá nhiều.
Thực ra bố tôi là người rất giàu.
Chỉ là sức khỏe ông không còn tốt nữa.
Mà công ty trong nhà lại không có ai kế thừa.
Người vợ đầu tiên của bố tôi đã qua đời.
Bà để lại cho ông hai người con trai.
Đáng tiếc.
Cả hai đều chẳng có năng khiếu kinh doanh.
Anh cả của tôi thích đàn ông.
Vì bạn trai mà có thể lao vào nước sôi lửa bỏng.
Bố tôi thất vọng về anh ấy đến cực điểm.
Anh hai thì tuy không thích đàn ông.
Nhưng cũng chẳng thích phụ nữ.
Anh ấy một lòng hướng Phật.
Từ rất sớm đã xuống tóc xuất gia.
Ban đầu bố tôi nghĩ rằng.
Dù sao mình cũng có hai đứa con trai.
Ít nhiều cũng sẽ tìm được một người kế thừa gia nghiệp.
Không ngờ.
Hai người lại có suy nghĩ riêng.
May mà ông vẫn còn hai cô con gái.
Một người là tôi.
Con gái do người vợ thứ hai của ông sinh ra.
Người còn lại là Thẩm Đình.
Con gái do người tình của bố tôi sinh ra.
Thẩm Đình chỉ nhỏ hơn tôi một tuổi.
Tôi và mẹ từ lâu đã biết sự tồn tại của cô ta và mẹ cô ta.