Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhưng mẹ tôi không quan tâm.
Điều mẹ tôi muốn chỉ là một cuộc sống sung túc.
Miễn không ly hôn là được.
Thế là kiểu quan hệ kỳ lạ ấy cứ duy trì trong hòa bình.
Nhưng khi những đứa con ngày càng trưởng thành.
Bố tôi bắt đầu lo lắng.
Bởi cơ thể ông ngày một yếu đi.
Trong khi công ty lại đang phát triển cực thịnh.
Ông không nỡ buông tay.
Hai đứa con trai thì đứa nào cũng khiến ông đau đầu.
Bố tôi sợ rằng hai cô con gái cũng sẽ đi theo vết xe đổ.
Vì thế ông lập ra một quy định.
Tôi và Thẩm Đình.
Ai kết hôn sinh con trước.
Người đó sẽ được nhận cổ phần công ty trước.
Sau khi mẹ của Thẩm Đình biết chuyện này.
Bà ta liền thúc giục con gái mau chóng tìm đàn ông để kết hôn sinh con.
Nhưng Thẩm Đình lại chẳng hề sốt ruột.
Bởi cô ta cho rằng tôi là kiểu phụ nữ mạnh mẽ trong sự nghiệp.
Không có người đàn ông nào thích.
Nên hoàn toàn không đáng lo.
Trước đây Thẩm Đình sống trong cảnh nghèo khó.
Về sau mẹ cô ta làm ầm lên.
Mới được bố tôi công nhận.
Từ đó sống cuộc đời thiên kim nhà giàu như trong tiểu thuyết.
Vì thế.
Mục tiêu của Thẩm Đình là nhất định phải cưới được một thiếu gia vừa giàu vừa đẹp trai.
Đáng tiếc.
Gen của cô ta không tốt.
Bố tôi vốn không phải người có ngoại hình nổi bật.
Mà Thẩm Đình lại giống ông y như đúc.
Những cậu ấm nhà giàu có điều kiện.
Đương nhiên sẽ chẳng thích cô ta.
5
Tô Tình hẹn tôi tới quán bar chơi.
Không ngờ ở đó tôi lại gặp Trần Triết.
Xem ra anh ta thật sự đã hết đường xoay xở rồi.
Hiện giờ đang làm người mẫu nam trong quán bar.
Phải công nhận rằng.
Với ngoại hình của Trần Triết.
Công việc này quả thực phù hợp với anh ta hơn nhiều.
Vừa nhìn thấy tôi.
Trần Triết lập tức kích động.
Anh ta vội vàng chạy tới trước mặt tôi.
“Tiểu Ưu!”
“Có phải em đang chơi trò lạt mềm buộc chặt không?”
“Em vẫn còn giận chuyện trước đó anh đưa mẹ về quê đúng không?”
“Anh sai rồi, Tiểu Ưu.”
“Xin em tha thứ cho anh đi.”
“Đúng rồi, con của chúng ta đâu?”
“Bọn trẻ vẫn khỏe chứ?”
Tôi bật cười khẽ.
“Trần Triết.”
“Anh đang nằm mơ giữa ban ngày à?”
Sắc mặt Trần Triết lập tức thay đổi.
“Thẩm Ưu!”
“Tôi là cha ruột của đứa bé đấy!”
“Cô cũng sinh con cho tôi rồi.”
“Còn bày đặt nổi tính tiểu thư gì nữa?”
“Chẳng phải cô phá sản rồi sao?”
“Nhà cũng trả lại rồi.”
“Ngoài tôi ra, bây giờ còn ai thèm muốn cô nữa?”
“Nhưng tôi biết.”
“Bao năm nay cô chắc chắn cũng tích góp được không ít tiền.”
“Hay thế này đi.”
“Cô lấy tiền mua một căn nhà.”
“Viết tên tôi.”
“Sau đó tôi và mẹ tôi vẫn sẽ chăm sóc tốt cho cô với các con.”
Nghe đến đây.
Tôi thật sự bật cười thành tiếng.
“Anh là ai thế?”
“Tôi có quen anh à?”
Tôi biết rất rõ.
Sau khi Trần Triết và mẹ chồng trở về quê.
Hai người đã bỏ ra không ít tiền để tổ chức tiệc mừng thọ cho bà ta.
Tất cả đều quẹt thẻ tín dụng.
Hơn nữa còn đi khắp nơi khoe khoang.
Nói rằng sau này sẽ nhận được nhà cửa xe cộ do tôi mua cho.
Trong suy nghĩ của họ.
Một khi tôi sinh con rồi.
Tức là tôi đã bị trói chặt.
Dù sao lần đó.
Chỉ còn một ngày nữa là tới dự sinh.
Vậy mà Trần Triết vẫn dám đưa mẹ về quê.
Bỏ mặc tôi một mình ở nhà.
Mà tôi còn không dám nói nặng lấy một câu.
Điều đó chứng minh cái gì?
Chứng minh rằng dù phụ nữ trước hôn nhân có mạnh mẽ đến đâu.
Chỉ cần mang thai.
Thì cũng không còn dám ngang ngạnh như trước nữa.
Người trong làng nghe hai mẹ con họ kể như vậy.
Ai nấy đều khen Trần Triết biết cách quản vợ.
Nhưng theo thời gian trôi qua.
Hai mẹ con họ bắt đầu ngây người.
Bởi từ đầu tới cuối.
Tôi chưa từng liên lạc với họ.
Mà họ muốn liên lạc với tôi cũng không được.
Cuối cùng.
Vì xấu hổ không dám tiếp tục ở lại quê cho người khác chê cười.
Hai người chỉ có thể quay trở lại thành phố.
Nhưng lúc đó mới phát hiện.
Nơi ở cũ đã sớm người đi nhà trống.
Để kiếm sống.
Trần Triết tìm được công việc người mẫu nam trong quán bar.
Còn mẹ chồng thì làm lao công ở đây.
Nhìn thấy tôi.
Mẹ chồng lập tức chạy tới.
“Tiểu Ưu à.”
“Con mau lấy tiền trả nợ thẻ tín dụng cho Trần Triết đi.”
“Dù sao chúng ta cũng là người một nhà mà.”
Tôi bật cười.
“Cháu không có tiền.”
“Làm gì có tiền chứ.”
Sắc mặt bà ta lập tức thay đổi.
“Tôi biết ngay mà!”
“Cô chỉ đang giả làm người giàu thôi!”
“Giả cái gì mà thiên kim nhà giàu.”
“Ngay cả nhà cũng không mua nổi.”
“Bây giờ tôi còn nghi ngờ hai đứa trẻ đó có thật sự là con trai tôi hay không nữa.”
“Trước đây tôi còn nhìn thấy cô bước xuống từ xe của một ông già…”
Tôi bất lực xoa trán.
Sau đó lấy điện thoại gọi quản lý tới.