Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Quản lý nơi này là bạn tôi.
Tôi chỉ vào Trần Triết và mẹ anh ta.
“Quản lý.”
“Tôi không muốn nhìn thấy hai người này nữa.”
Sắc mặt anh ấy lập tức thay đổi.
Ngay lập tức gọi bảo vệ tới.
“Các người bị sa thải rồi.”
“Mau cút đi.”
“Mau cút đi.”
Trần Triết không ngờ mình lại dễ dàng mất việc như vậy.
Đau lòng đến mức gào lên thảm thiết.
Nhưng rất nhanh sau đó.
Âm thanh ấy biến mất hoàn toàn.
Vị quản lý này…
Hiệu suất làm việc cũng khá cao đấy chứ.
6
Lần nữa gặp lại Trần Triết.
Anh ta đã được Thẩm Đình bao nuôi rồi.
Hôm đó ở quán bar.
Tôi đã nhìn thấy Thẩm Đình lén lút quan sát mình.
Quả nhiên.
Vừa thấy tôi rời đi.
Cô ta lập tức bỏ tiền bao Trần Triết.
Thẩm Đình luôn cho rằng tôi thích Trần Triết.
Nhưng Trần Triết lại không thích tôi.
Bây giờ cuối cùng cô ta cũng tìm được cơ hội.
Để chứng minh bản thân hấp dẫn hơn tôi.
Cô ta liên tục ném tiền cho Trần Triết.
Tiền tiêu như nước.
Trần Triết kích động đến mức tưởng mình trúng số độc đắc.
Cho rằng bản thân gặp được một thiên kim nhà giàu còn hào phóng hơn cả tôi.
Đương nhiên anh ta lập tức dùng hết mọi thủ đoạn để lấy lòng Thẩm Đình.
Một thời gian ngắn sau.
Đã dỗ dành cô ta đến mức chẳng còn phân biệt nổi đông tây nam bắc.
Trong một nhà hàng.
Trần Triết phát hiện ra tôi.
Lập tức không nhịn được mà chạy tới khoe khoang.
“Thẩm Ưu.”
“Cô không biết trân trọng tôi.”
“Nhưng ngoài kia còn rất nhiều cô gái tốt biết trân trọng tôi.”
“Cô nghĩ rời xa cô rồi tôi sẽ không tìm được người con gái biết thưởng thức mình nữa sao?”
“Nếu nghĩ như vậy thì cô sai hoàn toàn rồi.”
Nhìn vẻ mặt đắc ý của anh ta.
Tôi không nhịn được bật cười.
“Không ngờ đấy, Trần Triết.”
“Hóa ra khẩu vị của anh là kiểu này.”
Ánh mắt tôi liếc về phía Thẩm Đình đang đứng cách đó không xa.
Đương nhiên Trần Triết hiểu ý tôi.
Trong mắt anh ta thoáng hiện một tia chột dạ.
“Cô biết cái gì chứ?”
“Tuy Đình Đình có hơi mập một chút.”
“Cũng bình thường một chút.”
“Nhưng cô ấy dịu dàng.”
“Lại còn hào phóng với tôi.”
“Tốt hơn cô nhiều.”
Tôi vừa cười vừa vỗ tay.
“Được được được.”
“Nếu anh đã nói vậy.”
“Thì tôi chỉ có thể chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”
“Mãi mãi đồng lòng bên nhau.”
Còn ai hiểu Thẩm Đình hơn tôi?
Cô ta xem quá nhiều phim thần tượng.
Đọc quá nhiều tiểu thuyết ngôn tình ngớ ngẩn.
Suốt ngày làm trò, gây chuyện, thích được dỗ dành.
Tính cách như vậy.
Trần Triết chịu nổi được bao lâu?
Về tới nhà.
Thẩm Đình lập tức chạy tới chế giễu tôi.
“Thẩm Ưu.”
“Chị đúng là đáng thương thật đấy.”
Cô ta cười nhìn tôi.
“Chị biết hai anh trai đã trở về rồi chứ?”
“Tháng sau là đại hội cổ đông.”
“Tôi còn tưởng bố sẽ giao cổ phần cho chị cơ.”
“Không ngờ cuối cùng ông ấy vẫn gọi hai anh trai trở về.”
“Đáng tiếc thật.”
“Chị tùy tiện tìm một người đàn ông rồi kết hôn sinh con.”
“Kết quả bố cũng chẳng vì thế mà nhìn chị bằng con mắt khác.”
“Còn nữa.”
“Chị lợi dụng Trần Triết.”
“Cuối cùng lại đánh mất một người đàn ông vừa đẹp trai vừa ưu tú như thế.”
“Đến cuối cùng tất cả đều công cốc.”
“Ha ha ha.”
“Thẩm Ưu.”
“Chị đúng là đáng đời.”
Tôi khẽ mím môi.
“Nếu nghĩ như vậy khiến em vui vẻ hơn.”
“Thì cứ nghĩ thế đi.”
Tôi lười giải thích với cô ta.
Từ đầu đến cuối.
Tôi vốn chẳng buồn giải thích.
Mấy ngày sau.
Tôi đang tưới hoa trong sân.
Thì Thẩm Đình dẫn Trần Triết về nhà.
Vừa nhìn thấy tôi.
Sự tự mãn trên mặt Trần Triết gần như tràn ra ngoài.
“Thẩm Ưu, không ngờ cô lại làm người giúp việc ở nhà Đình Đình đấy.”
“Trước đây tôi còn thật sự tưởng cô là thiên kim tiểu thư gì đó cơ.”
“Thảo nào trước kia cô còn mặt dày sai bảo tôi như người hầu.”
“Cô đúng là không biết xấu hổ.”
Tôi khẽ xoay vòi nước.
“Thẩm Đình dẫn anh về ra mắt gia đình à?”
Trần Triết lập tức ngẩng cao đầu.
“Tất nhiên rồi.”
“Sau này tôi sẽ là con rể nhà họ Thẩm.”
“Tiền đồ vô hạn.”
“Bố vợ tôi sau này chắc chắn sẽ sắp xếp cho tôi một chức quản lý gì đó.”
“Thẩm Ưu.”
“Cô nói xem cuộc đời này có kỳ lạ không?”
“Mới vài ngày trước cô còn sỉ nhục tôi.”
“Khiến tôi mất việc.”
“Bây giờ tôi sắp trở thành chủ nhân của cô rồi.”
“Cô cứ chờ đấy.”
“Những gì cô từng làm nhục tôi.”
“Tôi nhất định sẽ trả lại gấp trăm gấp ngàn lần.”
“Hừ hừ.”
“Nếu bây giờ cô quỳ xuống xin tha thứ.”
“Có lẽ tôi còn có thể…”
“A…!”
Trần Triết còn chưa nói hết câu.
Tôi đã trực tiếp giơ vòi nước lên xịt thẳng vào người anh ta.
Chỉ trong nháy mắt.
Cả người Trần Triết ướt sũng.
Biến thành một con chuột lột chính hiệu.