Chương 1
1
Phòng bệnh bỗng chốc im phăng phắc, sản phụ giường bên cạnh thậm chí quên cả cơn đau chuyển dạ. Tôi nhìn Châu Trầm với ánh mắt không thể tin nổi: “Anh nói cái gì?”
“Bớt nói nhảm đi!” Người đàn ông ngồi xổm xuống, bắt đầu lục lọi túi đồ đi sinh của tôi: “Tiền của tôi là do tôi liều mạng kiếm được ở bên ngoài, phải cạnh tranh với đồng nghiệp, đấu đá với cấp dưới, đấu trí với sếp, lại còn phải chịu đựng sự soi mói của khách hàng!”
“Tiền của tôi ngoài bố mẹ ra thì chẳng có lý do gì phải chia cho bất kỳ kẻ không liên quan nào cả! Lúc yêu nhau tôi đã nói rồi, hôn nhân phải môn đăng hộ đối, bất kỳ bên nào phải ‘xóa đói giảm nghèo’ cho bên kia đều không đi được xa, không ai có thể dựa vào một tờ giấy kết hôn mà lấy đi những thứ không thuộc về mình!”
Nghe xong tràng giang đại hải của anh ta, trái tim tôi lạnh đi từng chút một. Phải mù quáng đến mức nào tôi mới chọn trúng loại cặn bã này chứ?
Bây giờ tôi có thể khẳng định chắc chắn rằng, nếu trong quá trình sinh nở xảy ra sự cố, anh ta nhất định sẽ không do dự mà từ bỏ điều trị.
Tôi nhìn đồng hồ treo trên tường, hôm nay là mùng một Tết. Bố mẹ vừa lên máy bay, phải hai tiếng nữa mới tới nơi, còn dì bảo mẫu đi theo tôi thì vẫn đang trong kỳ nghỉ. Ngày dự sinh đến sớm hơn hẳn một tuần nên tôi buộc phải kéo dài thời gian chờ bố mẹ đến.
Cơn đau tiếp theo ập đến khiến tôi phải vịn chặt vào tường, lúc này từng dây thần kinh đều căng như dây đàn, mồ hôi lạnh sau lưng làm ướt đẫm bộ quần áo bệnh nhân.
Buổi sáng tôi còn chưa kịp ăn gì, y tá đã giục mấy lần bảo người nhà đi mua chút đồ ăn, thế là Châu Trầm mang về hai gói mì tôm. Khoan nói đến chuyện dinh dưỡng có đủ hay không, ngay cả việc có nuốt trôi được hay không cũng là một vấn đề.
Người mẹ trẻ đang chờ sinh ở giường bên cạnh qua cơn đau, lục lọi trong túi xách một hồi rồi đưa cho tôi vài thanh sô-cô-la Snickers. Cô gái khẽ thở dài: “Dù kết quả thế nào thì cũng phải vượt qua cửa ải trước mắt đã, cố lên!”
Tôi run rẩy đón lấy bàn tay chia sẻ từ người phụ nữ xa lạ, cảm động đến cay sống mũi. Ăn xong thanh kẹo đầu tiên, tôi cảm thấy mình có được sức mạnh chưa từng có. Tôi nhìn Châu Trầm, giọng điệu kiên quyết:
“Không cần tìm nữa. Đi… đi gọi điện cho Lão Vương, bảo anh ta đến đóng tiền cọc.”
“Lão Vương?” Châu Trầm dừng động tác, từ từ quay người lại: “Sao anh ta phải đóng tiền cọc cho cô?”
Lão Vương là một trong những bạn chơi bóng của anh ta, một gã đàn ông cặn bã từ đầu đến chân, từng làm to bụng vô số cô gái rồi chối bỏ trách nhiệm, hơn ba mươi tuổi đầu vẫn độc thân. Kéo hắn ta vào vũng nước đục này, tôi chẳng hề thấy chút tội lỗi nào. Đã xác định cuộc hôn nhân này phải kết thúc, vậy thì tôi sẽ cho anh ta một lý do để khởi kiện.
Cơn đau dịu đi một chút, tôi đối diện với ánh mắt dữ tợn của anh ta: “Không ai có thể dựa vào một tờ giấy kết hôn mà lấy đi những thứ không thuộc về mình! Cũng chẳng có ai có thể dựa vào một tờ giấy kết hôn mà nhận đứa con không thuộc về mình.”
“Vãi chưởng!”
Có người kinh ngạc đến mức suýt rớt cả hàm, nhìn theo hướng tiếng nói thì hóa ra là cô gái vừa tặng kẹo cho tôi.
“Chồng ơi, anh nghe thấy chưa? Chuyện ăn ốc nói mò này chúng ta không thể làm đâu nhé, em thề đứa con trong bụng em tuyệt đối là của anh, tiền của anh cũng đều là của em.”
Lúc này Châu Trầm bật dậy, gân xanh trên tay nổi lên cuồn cuộn: “Mày có giỏi thì nói lại lần nữa xem! Đứa bé này… lại là tạp chủng do mày tằng tịu với Lão Vương mà ra sao?”
Trong đầu tôi lóe lên một tia sáng. Không đúng, còn sót một người.
“Gọi cả Lão Lý đến đây luôn đi.”
Mọi người đồng loạt hít sâu một hơi lạnh. Lão Lý là anh em thứ hai của Châu Trầm, hội tụ đủ thói hư tật xấu ăn uống gái gú cờ bạc, thậm chí vợ hắn ta còn bị lây bệnh xã hội, gần đây đang kiện tụng ly hôn.
Tuy sự việc đã rối như canh hẹ rồi, thêm một người hay bớt một người thì có sao đâu? Sừng dài hay sừng ngắn thì cũng là sừng, anh cả hay anh hai thì cũng là anh. Phụ nữ chúng ta, chỉ cần dám vứt bỏ tất cả thì trên đời này chẳng có sợi dây xích nào trói buộc được.
Châu Trầm hoàn toàn c.h.ế.t đứng: “Cô mà cũng gian díu với cả Lão Lý sao? Hắn ta có bệnh xã hội đấy, rốt cuộc cô đê tiện đến mức nào mới đói khát không biết kén chọn như thế hả?”
“Còn cả bố anh nữa.” Tôi nén cơn đau dữ dội để tung đòn quyết định: “Gọi cả ông ấy đến đây.”
2
“Loảng xoảng” một tiếng, có tiếng khay sắt rơi xuống đất. Châu Trầm loạng choạng lùi lại một bước:
“Cô đang đùa tôi đúng không? Chỉ vì tôi không đóng tiền cọc nằm viện cho cô mà cô tự úp bô phân lên đầu mình sao? Chỉ là tám nghìn tệ thôi mà, có cần thiết phải thế không? Bố tôi đã hơn sáu mươi tuổi rồi! Sao cô nỡ hại ông ấy?”
“Hại ông ấy?” Tôi nhìn Châu Trầm đầy cạn lời: “Anh nhầm rồi phải không? Một người làm ông nội đến đóng tiền cọc cho cháu mình thì có gì không đúng?”
“Rốt cuộc là con trai hay cháu trai!” Châu Trầm trừng mắt muốn nứt ra.
“Sao cũng được, tùy anh.”
Hóa ra mọi người nói đúng, khi con người ta hưng phấn tột độ thì thật sự không cảm thấy đau đớn. Lúc này từng tế bào trên người tôi đều đang gào thét: “Xử hắn! Xử đẹp hắn!” Cảm giác này chưa từng có bao giờ.
Mọi người xem náo nhiệt ngại ngùng kéo rèm lại. Vụ bê bối hôm nay ai nấy đều hóng đến no nê, cũng thành công chuyển dời sự chú ý của các bà bầu, giúp họ tạm quên đi cơn đau chuyển dạ. Thậm chí các y tá còn nán lại phòng bệnh này lâu đến mức vô lý. Ai bảo chuyện xấu trong nhà không được vạch áo cho người xem lưng? Dù sao người xấu mặt cũng đâu phải là tôi.
Giây tiếp theo, tôi đưa điện thoại của anh ta qua: “Là tôi gọi, hay anh tự gọi?”
“Gọi cái con khỉ!”
Châu Trầm giật phăng điện thoại đập mạnh xuống đất, sau đó túm chặt lấy cổ áo tôi: “Cô lén lút sau lưng tôi làm chuyện gì với Vương Kiệt và Lý Tùng hả? Cái thứ tạp chủng này rốt cuộc là của ai?”
“Anh đoán xem.” Tôi ngẩng mặt lên, nhìn anh ta đầy chế giễu: “Chẳng phải mẹ con tôi là người không liên quan đến anh sao? Là con ai thì có quan hệ gì chứ?”
Môi dưới của Châu Trầm bắt đầu run rẩy không kiểm soát. Bàn tính của anh ta gảy khéo quá, vừa muốn tôi độc lập kinh tế sinh con đẻ cái cho anh ta, lại vừa muốn tôi thủ tiết tam tòng tứ đức. Trên đời này làm gì có chuyện ngon ăn như thế.
“Được! Được được được! Cô chơi thế này chứ gì?” Châu Trầm vươn ngón trỏ chọc liên tiếp vào trán tôi: “Cô ngoại tình trong hôn nhân, bất kể thứ tạp chủng này là con ai thì cô cũng chỉ xứng đáng ra đi tay trắng! Đây là do cô tự tìm đường c.h.ế.t, đừng có trách tôi.”
Tôi từ từ nhếch môi: “Yên tâm, đến lúc đó bất kể là con của ai, bố đứa trẻ nhất định sẽ bồi thường phí ‘cắm sừng’ cho anh, chúng tôi tuyệt đối không quỵt nợ.”
“Phụt…” Một tiếng cười kìm nén phát ra từ khe hở rèm che giường bên cạnh, cô gái kia lặng lẽ giơ ngón tay cái lên với tôi.
Giây tiếp theo, cửa bị đẩy mạnh ra, một bóng người xông vào. Tôi ngạc nhiên nhìn sang, không ngờ lại là… mẹ Châu Trầm?