Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
3
“Có chuyện gì thế?” Bà cụ cau mày nhìn quanh: “Từ đằng xa đã nghe thấy chúng mày ỏm tỏi ở đây, đã nửa ngày rồi sao vẫn chưa đẻ? Đằng kia đang thiếu một chân mạt chược đấy.”
Châu Trầm buông cổ áo tôi ra, theo quán tính tôi ngã phịch xuống giường.
“Trong bụng cô ta là một thứ tạp chủng! Ai thích chăm thì chăm, tôi không hầu hạ nữa!” Châu Trầm cầm áo khoác định bỏ đi.
Mẹ Châu Trầm nghi hoặc nhìn con trai: “Tạp chủng là ý gì? Con định đi đâu?”
“Cô ta chính miệng thừa nhận đã lên giường với Vương Kiệt và Lý Tùng, đứa con trong bụng cũng chẳng biết là của thằng nào.”
“Cái gì?” Bà ta túm chặt lấy cánh tay Châu Trầm: “Tạp chủng? Thế thì con không được đi, đợi đứa bé sinh ra phải lập tức lấy m.á.u xét nghiệm ADN, sau đó bắt con tiện nhân kia bồi thường tiền! Tiền sính lễ, phí tổn thất tinh thần, không khiến nó khuynh gia bại sản thì tao không mang họ Tào!”
Châu Trầm dừng động tác, nheo mắt quay đầu lại: “Đúng thế, món nợ này phải tính cho kỹ.”
Cơn đau lại ập đến, đột nhiên một dòng nước ấm chảy dọc theo ống quần xuống đất. Vỡ ối rồi. Không khí căng thẳng trước đó tan biến ngay lập tức. Tôi nắm chặt lấy tay cô y tá: “Làm sao bây giờ?”
Cô y tá vội đỡ lấy tôi: “Mau nằm xuống, không được đứng nữa!” Rồi cô ấy ném lại tờ hóa đơn cho Châu Trầm: “Mau đi đóng tiền cọc! Đây là chuyện liên quan đến tính mạng con người! Có mâu thuẫn gì thì sinh xong rồi nói!”
Giây tiếp theo, tôi được đẩy vào phòng sinh, nước mắt lăn dài nơi khóe mắt. Không đến lúc nguy nan, bạn sẽ mãi mãi không biết mình cưới phải người hay quỷ.
Tôi và Châu Trầm quen nhau từ khi còn đi học. Lúc đó ai cũng nghèo, không có cơ hội tiêu tiền của anh ta. Tốt nghiệp xong tôi tìm được công việc khá tốt, cũng không có cơ hội tiêu tiền của anh ta. Kết hôn rồi, dì bảo mẫu của hồi môn luôn theo sát tôi, càng không có cơ hội tiêu tiền của anh ta. Dần dà, tôi cũng quen với việc tự cung tự cấp.
Từ nhỏ tôi đã được giáo d.ụ.c phải hiểu chuyện, biết vinh nhục, có tam quan đúng đắn. Sau khi kết hôn phải biết đặt mình vào vị trí người khác, chân thành đối đãi với từng người trong gia đình. Nhưng chẳng có ai nói cho tôi biết rằng, không phải ai cũng xứng đáng được gọi là người nhà.
Dạo một vòng qua quỷ môn quan, cuối cùng tôi phải chuyển từ sinh thường sang sinh mổ. Khoảnh khắc ký tên, bố mẹ tôi cuối cùng cũng đến nơi. Ở cửa phòng sinh, tờ giấy đóng tiền cọc vẫn nằm im lìm ở đó. Tám nghìn tệ giúp tôi nhìn thấu lòng người bạc bẽo.
Mẹ ôm tôi khóc rất lâu. Bố nhìn qua lại giữa tôi và đứa bé: “Cũng được, giống con, sau này đặt tên là Giang Tiểu Vũ.”
Cuối cùng tôi cũng òa khóc. Trên đời này tất cả mọi người đều có thể phản bội tôi, duy chỉ có bố mẹ tôi là không. Mẹ đặt con gái vào lòng tôi, tôi cúi đầu hôn lên trán con bé. Chỉ trong một giây đó, tâm thế của tôi đã thay đổi hoàn toàn – Tôi đã làm mẹ rồi. Vì vậy, tôi phải bảo vệ tất cả những gì con gái tôi xứng đáng được hưởng.
Rất nhanh sau đó, dì Vương bảo mẫu cũng phong trần mệt mỏi chạy về.
“Sao lại sinh sớm một tuần thế này? Làm dì sợ đến mức tối qua không ngủ được.”
Nhìn cả gia đình đông đủ, tôi cuối cùng cũng hiểu thế nào là cảm giác an toàn. Dì Vương là sự thể diện cuối cùng mà bố mẹ dành cho tôi. Tôi không có bất kỳ của hồi môn nào, nói chính xác hơn là chỉ có một người bảo mẫu đi kèm. Lúc đó tôi rất không hiểu hành động của bố mẹ. Theo lý mà nói tôi là con một, bố mẹ phấn đấu cả đời, gia sản cũng không phải là ít. Nhưng bố mẹ hoàn toàn không làm theo lẽ thường.
Cũng chính vào khoảnh khắc đó, vẻ mặt luôn ôn hòa nhã nhặn của Châu Trầm lần đầu tiên bị phá vỡ: “Dao Dao, bố mẹ không nhầm chứ? Của hồi môn của người ta không nhà thì xe, nhà em lại cho một bà bảo mẫu?”
4
Mẹ tôi nhanh chóng mở hợp đồng thuê bảo mẫu ra: “Tiểu Châu, con đừng lo, phần hồi môn này tuyệt đối không để con chịu thiệt. Bây giờ nhà đất xuống giá, xe cộ mất giá, nhưng dì Vương thì khác, chị ấy đã sống cùng gia đình bác nhiều năm, hiểu rõ thói quen ăn uống của Dao Dao, cũng có thể thay bác chăm sóc con bé thật tốt. Hợp đồng con không cần lo, cứ coi như là của hồi môn của Dao Dao, hai đứa sống với nhau cho tốt là hơn tất cả mọi thứ rồi.”
Bây giờ, mẹ tôi lại lấy bản hợp đồng đó ra, nhẹ nhàng an ủi tôi: “Yên tâm, không ai có thể dựa vào một tờ giấy kết hôn mà lấy đi những thứ không thuộc về nó!”
Sau đó, dì Vương đưa cho tôi một tấm thẻ. Nhìn kỹ thì đây chính là thẻ tín dụng của tôi, cái mà trước khi kết hôn bố mẹ đã ép tôi phải làm cho bằng được.
“Hai năm nay, tiền lương của dì Vương và phần lớn chi tiêu sinh hoạt của các con đều được chi trả từ tấm thẻ này. Mỗi khi hết hạn mức, bố mẹ đều giúp con trả nợ theo mức tối thiểu hàng tháng. Vốn dĩ bố mẹ nghĩ nếu hôn nhân của các con hạnh phúc thì khoản tiền này bố mẹ sẽ chịu, nhưng giờ xem ra, cái thằng Châu Trầm này hoàn toàn không đáng để gửi gắm.”
Tôi bừng tỉnh đại ngộ. Hóa ra bố mẹ đã nhìn thấu bản chất của cuộc hôn nhân này từ hai năm trước, chỉ là lúc đó tôi vẫn tin rằng cứ cho đi sẽ được nhận lại. Chỉ cần sau khi kết hôn nỗ lực làm tốt bổn phận, không dựa dẫm vào người khác thì sẽ không bao giờ bị coi thường.
Cũng chính vì thế, trong mắt Châu Trầm, tôi đích thị là một con ngốc chỉ biết yêu đương mù quáng. Anh ta nghiễm nhiên hưởng thụ tất cả những gì tôi mang lại, thế nhưng đối với tám nghìn tệ tiền cọc nằm viện, anh ta lại coi như cắt thịt mình, trực tiếp phủ nhận mọi sự hi sinh của tôi trong hai năm qua.
Trong lúc nói chuyện, cô gái giường bên cạnh cũng được đẩy về. Cô ấy sinh một bé trai, hồi phục khá thuận lợi nên rất nhanh đã có thể xuống giường đi lại. Cô gái đưa điện thoại cho tôi:
“Em gái, đoạn hai người cãi nhau lúc trước chị đã quay lại rồi, xem sau này có dùng được không?”
Tôi và gia đình nhìn nhau: “Quá dùng được ấy chứ! Cảm ơn chị nhiều nhé!”
Hóa ra trên đời này người tốt vẫn chiếm đa số.
Sau một đêm nghỉ ngơi, mẹ con Châu Trầm lại hùng hổ kéo đến. Vừa vào cửa, anh ta đã ném ra một tờ đơn ly hôn: “Không nói nhiều nữa, loại đàn bà không biết liêm sỉ như cô, tôi không muốn nhìn thấy thêm một ngày nào nữa! Ký đi.”
Bố tôi cầm tờ đơn lên xem lướt qua: “Tiểu Trầm à, cưới nhau hai năm, Dao Dao nhà bác vừa vất vả sinh con xong, cháu đã ép chúng ta ly hôn và đòi bồi thường số tiền lớn thế này sao? Đây là đạo lý gì?”
Châu Trầm lạnh lùng liếc nhìn đứa bé: “Để cô ta tự nói xem, cái thứ tạp chủng này rốt cuộc là con ai?”
“Của anh.” Tôi ngước mắt nhìn anh ta: “Lúc trước là vì muốn chọc tức anh nên tôi nói không suy nghĩ.”
“Nói láo!” Mẹ chồng tôi lao tới: “Cô bảo phải là phải chắc? Bây giờ bế đứa bé đi xét nghiệm ADN, lấy kết quả làm chuẩn, nếu không 18 vạn 8 tiền sính lễ và 60 vạn tiền tổn thất tinh thần cô phải trả đủ!”
Tôi ôm chặt con vào lòng: “Xin lỗi, không ai có quyền tùy tiện xét nghiệm ADN con tôi cả. Tôi nói con của ai thì là của người đó, không chấp nhận phản bác.”
Nói xong tôi nhếch môi cười, đẩy tấm thẻ tín dụng về phía trước: “Sau này mọi chi phí của con đều trừ vào thẻ này, bao gồm lương dì Vương, tiền sữa bỉm, giáo d.ụ.c sớm, bảo hiểm và các chi phí sinh hoạt khác. Vì hai năm đầu tôi phải chăm con không thể đi làm, nên phiền anh chuyển trước vào đây 30 vạn tệ, chắc cũng tàm tạm đủ rồi.”
Châu Trầm trừng mắt muốn nứt ra: “Giang Dao, cô điên vì tiền rồi à! 30 vạn? Sao cô không đi cướp luôn đi?”
Tôi nhìn anh ta, ánh cười chạm đến đáy mắt: “Cướp của người khác là phạm pháp, còn cướp của bố đứa trẻ là chuyện hiển nhiên.”