Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
8
Nói xong, tôi đứng dậy sải bước bỏ đi. Hôm nay tôi đến đây chỉ với một mục đích: Làm rối loạn kế hoạch của Châu Trầm.
Đoán xem bước tiếp theo anh ta sẽ làm gì?
Khi một người đàn ông biết vợ mình mắc một khoản nợ khổng lồ và khoản nợ này khả năng cao sẽ bị tòa án xác định là nợ chung của vợ chồng, anh ta sẽ làm gì để bảo vệ bản thân?
Bước một, tẩu tán tài sản chung. Nếu khi thi hành án phát hiện anh ta không có tiền mặt thì sao? Sẽ bán đấu giá căn nhà đứng tên anh ta. Vì vậy, mục tiêu rất rõ ràng. Căn nhà đó không có tên tôi, việc bán nó hoàn toàn không cần sự đồng ý của tôi.
Về đến nhà, tôi nhanh chóng mở trang web bất động sản. Quả nhiên, căn nhà đó đã được đăng bán. Nhưng thị trường hiện nay ảm đạm thê thảm, anh ta không thể bán được ngay trong một sớm một chiều. Vì thế, giá chỉ có thể giảm dần. Và cơ hội của tôi cuối cùng cũng đến.
Tôi nhanh chóng mua vé máy bay cho chồng dì Vương, chú ấy vừa đến nơi lập tức đi xem vài căn nhà. Trong đó có căn của Châu Trầm.
Sau vài vòng mặc cả, cuối cùng đã đặt cọc hai trăm nghìn. Vốn dĩ chúng tôi chỉ định trả một trăm nghìn, nhưng Châu Trầm sợ đối phương đổi ý nên yêu cầu trả thẳng hai trăm nghìn. Đến nước này, anh ta đã không còn đường lui. Số tiền này, đương nhiên là do bố mẹ tôi ứng trước.
Đợi ba ngày vẫn không thấy cô ả tiếp rượu kia chuyển tiền lại. Xem ra bọn họ chắc mẩm tôi chỉ đang làm quá lên. Họ đoán đúng rồi đấy. Mang t.h.a.i hộ ư? Tôi làm gì có bằng chứng. Bất đắc dĩ, tôi đành phải tung đòn sát thủ cuối cùng.
Luật quy định, trong vòng một năm sau khi sinh, người chồng không được đệ đơn ly hôn. Nhưng không hạn chế người vợ. Tôi lập tức bảo luật sư nộp đơn ly hôn, đồng thời nộp đơn yêu cầu bảo toàn tài sản.
Bảo toàn tài sản có nghĩa là: Căn nhà tài sản trước hôn nhân của Châu Trầm bị tòa án phong tỏa ngay lập tức. Anh ta không bán được nữa. Theo thỏa thuận đặt cọc, nếu bên nhận tiền vi phạm hợp đồng sẽ phải hoàn trả gấp đôi. Hai trăm nghìn tiền cọc trong nháy mắt biến thành bốn trăm nghìn. Đòi lại tiền tặng cho người thứ ba ư? Phiền phức lắm. Hơn nữa đối phương chỉ là một con gà móng đỏ. Tôi không muốn hạ thấp đẳng cấp của mình.
Đến lúc này, cuối cùng Châu Trầm cũng không trụ được nữa.
“Dao Dao, chúng ta nói chuyện đi. Tiền bồi thường tinh thần anh không cần nữa, trả lại một nửa sính lễ là được. Chuyện em ngoại tình anh hứa sẽ giữ kín như bưng, chúng ta quen nhau bảy năm rồi, đừng để cuối cùng cả hai đều bị tổn thất.”
Tôi lẳng lặng nghe lời cầu xin của anh ta: “Đúng vậy, bảy năm. Ai mà ngờ bảy năm trước tôi bỏ qua bao nhiêu người đàn ông tốt không chọn, lại đi chọn một con chó? Châu Trầm, tỉnh lại đi. Ngoại tình trong hôn nhân thì sao? Cũng đâu phải g.i.ế.c người phóng hỏa, sẽ không có chuyện đều bị tổn thất đâu, kẻ bị kéo xuống địa ngục chỉ có một mình anh thôi.”
“Chỉ vì tám nghìn tệ tiền cọc nằm viện sao?”
“Đúng, chỉ vì tám nghìn tệ tiền cọc nằm viện đó. Tôi muốn cho anh biết, đừng dễ dàng chọc vào người vợ đã sinh con đẻ cái cho anh. Muốn ly hôn thì cứ nói thật rồi chia tay trong êm đẹp, mọi trò vặt vãnh của anh trong mắt tôi chỉ ấu trĩ như trò chơi đồ hàng của trẻ con thôi.”
Nói xong, tôi cúp điện thoại. Không cho anh ta thêm bất kỳ cơ hội ngụy biện nào.
Rất nhanh sau đó, Lưu Na mang đến tin tốt: “Dao Dao, chị góp vốn vào tiệm mát-xa đó rồi! Em đoán xem thế nào? Lý Tùng và con tiểu tam kia lần nào cũng quẹt thẻ rồi rút tiền mặt, sổ sách ghi chép rành rành. Chị còn lấy được video giám sát hai người đó cùng vào phòng bao! Đây là cửa hàng của chị, mọi bằng chứng đều hợp tình hợp lý hợp pháp! Em đúng là tuyệt thật!”
Tôi cười: “Lợi nhuận thế nào?”
“Chẳng ra sao…” Cô ấy thở dài: “Lỗ chổng vó, cái tiệm rách nát này làm gì có khách, hai trăm nghìn ném vào sắp cạn rồi.”
“Ngốc quá.” Tôi bảo: “Dùng điện thoại của gã cặn bã kia gọi hết đám bạn bè thân thiết của gã đến, bảo tiệm mát-xa này mới có dàn kỹ thuật viên mới, sạch sẽ, tay nghề tốt, sau đó lén chuyển một nửa lợi nhuận cho vợ của bọn họ, đảm bảo sau này quán chị ngày nào cũng đông nghịt.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây: “Thật hay đùa đấy? Chiêu này… dùng được à?”
“Đa số các bà vợ đều biết chồng mình là cái đức hạnh gì, thay vì để tiền rơi vào túi người đàn bà khác một cách không rõ ràng, thà nhận được chút thực tế từ chỗ chị còn hơn, cứ mạnh dạn làm đi, chắc chắn được.”
9
Tin tức tài sản bị phong tỏa ngay lập tức truyền đến trung tâm môi giới bất động sản. Vì trước đó đã ký hợp đồng chính thức nên Châu Trầm không thể chối cãi.
Tiếp theo, Châu Trầm nhận được tờ đơn kiện thứ hai, yêu cầu bồi thường gấp đôi tiền cọc là bốn trăm nghìn. Lệnh bảo toàn tài sản đã đóng băng mọi tài sản đứng tên anh ta, anh ta chỉ còn cách chạy vạy vay mượn khắp nơi.
Cục diện hiện tại, anh ta chắc chắn thua. Dù có cố tình trì hoãn không ly hôn thì cũng không còn đường sống. Chỉ cần có phán quyết, tính chất khoản nợ sẽ được định đoạt. Con dưới hai tuổi chắc chắn sẽ được xử cho mẹ nuôi. Tôi có thể tận dụng hai năm này để liên tục tạo ra nợ nần.
Anh ta đã tự mình chặn đứng mọi con đường sống. Sau một hồi quay cuồng, anh ta nhất định sẽ nhận ra, người nhà duy nhất từng có đã bị chính tay anh ta đẩy ra xa.
Rất nhanh, điện thoại của tôi vang lên. Là một tin nhắn: “Dao Dao… anh sai rồi, anh không nên đối xử với em như vậy. Trước đây anh quá hẹp hòi, chúng ta đừng ly hôn được không? Sau này toàn bộ tiền của anh đều đưa cho em. Anh rút lại những lời nói trước kia, em không phải người không liên quan, em là mẹ của con gái anh, em là người nhà của anh.”
Một giọt nước mắt từ từ lăn dài trên má. Không phải vì mềm lòng, mà là tiếc nuối cho bảy năm đã qua.
“Được, vậy tôi cho anh một cơ hội, anh có nguyện ý sang tên căn nhà duy nhất trong tay cho con gái không?”
Đối phương sững lại: “Sang tên cho con gái? Dựa vào cái gì?”
“Hơ…” Tôi bật cười trước phản ứng theo bản năng của anh ta: “Châu Trầm, anh không phải biết sai, mà là biết mình xong đời rồi. Nếu cho anh thêm một cơ hội nữa, anh vẫn sẽ chọn con đường này, tôi vẫn sẽ là người anh có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào. Con gái ư? Anh không xứng, nó hoàn toàn không cần một người bố như anh.”
Chúng tôi nhanh chóng ra tòa. Quả nhiên mọi chuyện diễn ra y như dự liệu. Tuy hợp đồng bảo mẫu là do tôi ký, nhưng bảo mẫu chịu trách nhiệm ăn uống sinh hoạt cho cả gia đình mỗi ngày, rất khó xác định đây là bảo mẫu của riêng tôi hay của cả nhà. Dù Châu Trầm có đưa ra lời hứa của bố mẹ tôi lúc kết hôn thì cũng không thay đổi được sự thật là cả gia đình cùng hưởng lợi. Suy cho cùng, lời thề của bố mẹ tôi được xây dựng trên lời thề của Châu Trầm. Nền móng đã không vững thì lời hứa sao đứng vững được?
Tôi đưa ra sao kê thẻ tín dụng hai năm qua và hồ sơ lương của bảo mẫu, tòa án nhanh chóng xác định khoản nợ hai trăm năm mươi nghìn này là nợ chung của vợ chồng. Anh ta ngồi phịch xuống ghế.
Cứ tưởng anh ta sẽ chấp nhận số phận, ai ngờ tiếp đó, anh ta bắt đầu một màn kịch đặc sắc hơn.