Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
5
Châu Trầm ngẩn ra hai giây: “Lộ nguyên hình rồi phải không? Đây mới là bộ mặt thật của cô hả?”
Tôi gạt tóc mái: “Đúng vậy, không giả vờ nữa. À đúng rồi, phí bảo mẫu của dì Vương trong hai năm kết hôn, cộng thêm chi phí sinh hoạt chung tổng cộng là 25 vạn, anh cũng trả luôn một thể đi.”
“Cô nằm mơ giữa ban ngày à!” Châu Trầm buông lời cay nghiệt: “Số tiền đó đều là bố mẹ cô tự nguyện tặng, tôi tuyệt đối không bao giờ trả tiền cho thói tiêu xài hoang phí của nhà cô!”
Nói xong anh ta kéo tay mẹ mình, lao ra khỏi cửa. Tiếng đóng cửa rầm một cái khiến con gái tôi giật mình run rẩy, tôi vội vàng vỗ nhẹ trấn an. Tuy con đường này đã nhìn thấy điểm kết thúc, nhưng vậy thì không cần phải giữ lại chút đường lui nào nữa.
“Hay là đợi ra viện thì về nhà với bố mẹ đi, con ở đây mẹ cũng không yên tâm.” Mẹ vừa dỗ cháu vừa dè dặt thăm dò.
Tôi lắc đầu: “Tuy hai năm nay con sống xa quê nhưng có dì Vương chăm sóc nên con không phải chịu chút tủi thân nào, đây là chỗ dựa bố mẹ cho con. Hơn nữa món nợ cần đòi con vẫn chưa đòi lại được, tuyệt đối không thể bỏ qua như vậy.”
Một tuần sau, tôi cuối cùng cũng xuất viện. Trong thời gian đó, mẹ con Châu Trầm không hề quay lại.
Còn Châu Trầm thì tận dụng mấy ngày này lục tung camera hành trình và camera giám sát trong nhà, vọng tưởng tìm ra bằng chứng tôi ngoại tình.
Thậm chí anh ta còn xông đến nhà hai người anh em kia làm loạn một trận. Hai người kia ngơ ngác chẳng hiểu gì. Cho đến cuối cùng, anh ta chẳng thu hoạch được gì cả. Nghĩa là, anh ta hoàn toàn không có cách nào khởi kiện.
Lúc này, lấy lý do chồng bỏ bê, lăng mạ, từ chối đóng tiền cọc khi sinh, tôi dứt khoát thuê một căn hộ ba phòng ngủ ở khu khác. Tiện thể sắp xếp một phòng cho bố mẹ tôi. Sau đó, tôi gửi ảnh chụp màn hình thanh toán sáu vạn tiền thuê nhà cho Châu Trầm:
“Đây là tiền thuê nhà của tôi và con trong một năm tới, nhớ chuyển khoản lại. Dù sao cũng là nợ chung của vợ chồng, anh không trốn được đâu.”
Đến lúc này, anh ta cuối cùng cũng phát điên. Nhìn hàng trăm cuộc gọi nhỡ trên điện thoại, tôi thở hắt ra một hơi dài.
“Cô rốt cuộc muốn làm gì?”
Hỏi hay lắm.
“Tôi muốn anh trắng tay!”
6
Nhiều người biết những đứa con một như chúng tôi thường hiểu chuyện, biết vinh nhục, có tam quan đúng đắn. Nhưng họ lại không biết rằng, chúng tôi cũng yêu ghét rõ ràng, trong mắt không chứa nổi hạt cát.
Tôi không thiếu tình thương, nên khi rút lui sẽ dứt khoát không dây dưa. Tám nghìn tệ, trong mắt anh ta có vẻ rất lớn, nhưng trong mắt tôi, nó chỉ đáng giá một mạng ch.ó mà thôi.
Vì vậy, trong những ngày tiếp theo, tôi không trả lời bất kỳ tin nhắn cầu hòa nào của Châu Trầm. Tôi biết, anh ta đang đợi một cơ hội. Một cơ hội lấy được mẫu ADN của con gái tôi. Sao tôi có thể để anh ta toại nguyện dễ dàng thế được? Dù sao cơ hội này, tôi muốn để chính quan tòa công bố mới thú vị.
Ba ngày sau, điện thoại reo. Là Lưu Na, vợ của Lão Lý. Cứ tưởng cô ấy đến để hỏi tội, ai ngờ câu đầu tiên đã khiến tôi đứng hình.
“Chị biết em và Lão Lý trong sạch. Cái ngữ đàn ông cặn bã c.h.ế.t tiệt như gã thì ai mà thèm chứ, nhưng chị có chuyện này muốn nói với em, Châu Trầm có người bên ngoài.”
Tôi hít sâu một hơi lạnh: “Anh ta ngoại tình sao?”
“Đúng, chuyện này hắn sẽ giấu em, nhưng không giấu đám bạn bè thân thiết kia đâu. Chị cũng vô tình nghe được lúc bọn hắn uống say, là một cô ả tiếp rượu ở quán bar, theo hắn cũng ngót nghét một năm rồi, từ lúc em mới mang bầu là đã tằng tịu với nhau.”
“Cái gì?”
Tai tôi ù đi. Ký ức ùa về với những dấu hiệu trong suốt một năm qua của anh ta. Viện cớ ngủ riêng, điện thoại đổi mật khẩu vô cớ, tăng ca ngày càng nhiều, về nhà ngày càng muộn.
Hóa ra gã đàn ông cặn bã này chỉ keo kiệt với vợ mình thôi, còn với người ngoài thì hào phóng vô cùng.
“Vậy em định tính thế nào?” Tiếng nói trong điện thoại kéo tôi về thực tại.
Tôi day mạnh thái dương: “Em không biết, em phải sắp xếp lại đã. Nếu tội danh ngoại tình được xác thực thì coi như có bằng chứng anh ta phạm lỗi lớn trong hôn nhân. Còn chị? Bên chị tiến triển đến đâu rồi?”
Đối phương thở dài thườn thượt: “Thua rồi, dù bị gã lây bệnh xã hội cũng không thể dùng làm bằng chứng gã ngoại tình, tòa sơ thẩm bác bỏ đơn ly hôn, phải đợi nửa năm sau mới được khởi kiện lần hai. Sao số phận phụ nữ chúng ta khổ thế hả?”
“Vậy chị không có manh mối gì về tiểu tam à?”
“Có, nhưng không có bằng chứng nào chứng minh hai người họ gian díu. Tiểu tam làm ở tiệm mát-xa, Lão Lý cũng thích đi mát-xa, nhìn qua thì mọi giao dịch đều bình thường, không thể coi là bằng chứng chuyển dịch tài sản chung với mục đích xấu được.”
Đầu óc tôi xoay chuyển thật nhanh: “Hay là thế này, chị kiếm ít tiền mua lại tiệm mát-xa đó, hoặc góp vốn vào. Chị làm bà chủ rồi thì chẳng phải có thể kiểm tra sổ sách của tiệm sao? Đợi gã đến mát-xa, chị cứ sắp xếp cho gã nhiều cô vào, đằng nào cũng tự sập bẫy thôi.”
Người phụ nữ im lặng hồi lâu…
“Mua lại tiệm sao? Chị chưa từng kinh doanh bao giờ, nhỡ… nhỡ lỗ thì sao?”
Tôi cười khẩy: “Lỗ thì lỗ chứ sao! Chẳng phải chị chưa ly hôn được à? Đây là vì muốn duy trì sự ổn định của gia đình nên chị mới buộc phải đầu tư kinh doanh. Đàn ông có mưu kế của đàn ông, phụ nữ chúng ta cũng có sách lược của phụ nữ.”
“Lãi thì chị kiểm soát dòng tiền, lỗ thì tự nhiên có người gánh cùng chị, đây chính là sự bảo đảm lớn nhất mà pháp luật dành cho vợ chính thức như chúng ta! Gã không muốn ly hôn sao? Không phải muốn dây dưa kéo dài sao? Tùy gã.”
Người phụ nữ hít vào một hơi thật sâu: “Mẹ kiếp, chị chưa từng nghĩ đến hướng này bao giờ, cứ mãi lo phòng thủ mà rốt cuộc chẳng thủ được gì, hóa ra còn có thể chủ động tấn công à! Được, mai chị đi xoay tiền!”
Cúp điện thoại, tôi bắt đầu lên kế hoạch phản công. Gái quán bar à? Được đấy, tăng độ khó cho game rồi.
7
Vừa ra tháng, thám t.ử tư đã gửi cho tôi thông tin tình báo quan trọng. Đó là hang ổ của tiểu tam – Dạ Yến.
“Xin chào, làm ơn lấy giúp tôi nửa chai rượu tây bạn tôi gửi lại đây hôm trước, tên Châu Trầm, số điện thoại đuôi 0602.”
Lễ tân tra cứu một hồi lâu: “Rượu tây? Rõ ràng anh Châu chỉ gửi lại đây sáu chai bia thôi mà.”
Tôi cau mày nhìn cô ấy: “Có khi nào nhầm ngày không?”
Thu ngân xác nhận đi xác nhận lại, thật sự không tìm thấy nửa chai rượu tây đó, đành phải gọi điện mời quản lý ra.
Quản lý cau mày nhìn thu ngân: “Anh Châu là khách của ai?”
“Hình như là khách quen bên chỗ chị Vi Vi…”
Quản lý gật đầu cầm điện thoại lên. Vi Vi? Tôi thầm niệm cái tên này trong lòng. Rất nhanh, một cô gái trang điểm tinh xảo xuất hiện trước mặt tôi. Cô ta quét mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới:
“Xin chào, tôi là Lâm Vi, xin hỏi chị cần giúp gì?”
Tôi cũng đ.á.n.h giá cô ta một lượt. Hơn hai mươi tuổi, trang điểm cầu kỳ, túi xách hàng hiệu giới hạn, móng tay mới làm. Xem ra, đây mới là “người nhà” mà Châu Trầm nhắc tới.
Tôi từ từ nhếch môi: “Đương nhiên là có việc, Lâm Vi phải không? Làm người phải có lương tâm chứ.”
Sắc mặt người phụ nữ thay đổi: “Chị đang nói cái gì vậy?”
Tôi bước lên một bước, túm chặt lấy cánh tay cô ta: “Sao, nhận tiền rồi định lật mặt không nhận người à? Lúc làm m.a.n.g t.h.a.i hộ có nói thế đâu.”
Cả sảnh im phăng phắc. Mặt Lâm Vi đỏ bừng rồi chuyển sang trắng bệch: “Chị… chị nói hươu nói vượn cái gì thế? Tôi hoàn toàn không quen biết chị!”
Tôi cười: “Không quen tôi? Nhưng chắc cô quen Châu Trầm chứ? Số tiền anh ta chuyển vào thẻ cô hàng tháng, chẳng lẽ không phải là thù lao m.a.n.g t.h.a.i hộ sao?”
Cô ta sững người. Mấy nhân viên lễ tân trao đổi ánh mắt với nhau. Tôi biết, nước cờ này tôi đã cược đúng. Kiện tôi tội phỉ báng ư? Cô ta không dám đâu. Trừ phi giữa hai người họ hoàn toàn trong sạch, chưa từng đưa nhau đồng nào.
Một cô gái làm nghề dịch vụ ban đêm, thứ cô ta sợ nhất không phải là kiện tụng. Ngồi bàn một lần bốn năm trăm, đi khách một lần ba bốn nghìn. Bất kể dòng tiền trong ngân hàng thế nào, cô ta cũng chẳng sợ. Nhưng, những lời này cô ta có dám nói với cảnh sát không? Nói rằng cô ta làm việc ở quán bar? Nói rằng vì đi khách nên Châu Trầm mới chuyển tiền cho cô ta? Quét mại dâm, tự mình dâng mỡ đến miệng mèo cho các chú công an quét à? Một khi những lời này nói ra, cả đời cô ta coi như xong. Tố giác tệ nạn mại dâm là nghĩa vụ của mỗi công dân mà.
Khóe miệng người phụ nữ giật giật: “Rốt cuộc chị muốn làm gì?”
“Rất đơn giản.” Tôi hất cằm: “Đã không làm m.a.n.g t.h.a.i hộ nữa thì trả lại hết số tiền Châu Trầm đã chuyển cho cô đi, chúng tôi cũng không phải người không nói lý lẽ, cầm tiền rồi chạy thì thất đức quá.”
Ngực người phụ nữ phập phồng: “Tôi sẽ gọi điện cho Châu Trầm ngay, bảo anh ta đến xử lý.”
“Tùy cô, đúng lúc giải quyết hết đống chuyện thối tha này một thể.”
Khi Châu Trầm đến nơi, trên mặt thoáng qua vẻ hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh: “Cô đến đây làm gì?”
Tôi cười khẩy một tiếng: “Chồng à, anh làm việc này cũng thất đức quá. Người ta không muốn m.a.n.g t.h.a.i hộ, anh không thể ép người ta được. Một cô gái xinh đẹp thế này, chút tiền cỏn con của anh chắc chắn không đủ. Anh làm hùng hục cả tháng được hơn ba chục nghìn, người ta chỉ cần đi ăn uống với khách cũng nhẹ nhàng kiếm được bốn năm chục nghìn. Anh xem, đàn ông các anh đúng là không biết tự lượng sức mình.”
Môi dưới Châu Trầm run lên bần bật: “Cô nói láo cái gì ở đây thế? Mau cút ngay cho tôi! Nếu không tôi báo cảnh sát đấy!”
“Phụt…” Tôi không nhịn được cười phá lên: “Cô em Lâm Vi đây còn chưa báo cảnh sát, anh là cái thá gì? Châu Trầm, tôi nói thẳng luôn, từng đồng anh đưa cho cô gái này đều không hợp pháp. Đã cô ta không muốn làm m.a.n.g t.h.a.i hộ thì phải trả lại nguyên vẹn. Tôi chỉ cho hai người 24 giờ. Giờ này ngày mai, nếu tài khoản của tôi chưa nhận được tiền, tôi sẽ đi báo công an. Đến lúc đó, hai người tự đi mà giải thích với công an về mấy cái giao dịch phi pháp giữa hai người.”