Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi không thèm để ý đến nó nữa, dìu Hứa Tĩnh về phòng.
“Tiểu Tĩnh, con cứ nằm nghỉ đi, đừng nghĩ ngợi gì cả.
Từ hôm nay, mẹ sẽ chăm sóc con và cháu.”
Bữa tối, tôi đặc biệt hầm món canh bồ câu mà bác sĩ khuyên dùng.
Tôi bưng canh đến tận giường cho Hứa Tĩnh, nhìn con bé uống hết.
Xong xuôi tôi mới ra ngoài, chuẩn bị bữa tối cho mình và Lý Hạo.
Lý Hạo ngồi bên bàn ăn, im lặng không nói tiếng nào.
Tôi xới cho nó một bát cơm.
Nó ăn được mấy miếng rồi bỗng nhiên bảo: “Mẹ, mẹ có thấy mình hơi làm quá không? Chẳng qua chỉ là sinh con thôi, người đàn bà nào mà chẳng phải đẻ? Sao cô ta lại lắm vấn đề thế.”
Tôi đặt mạnh đôi đũa xuống bàn.
“Lý Hạo, con thấy đây là chuyện nhỏ à?”
“Chứ không phải sao?” Nó cãi lại, “Chị Vương ở cơ quan con đấy, sinh mổ mà một tuần sau đã đi làm rồi. Hứa Tĩnh đây đã hơn một tháng rồi còn gì.”
“Đó là người ta! Còn vợ con là vợ con!” Tôi nén giận, “Thể trạng mỗi người mỗi khác, tình huống khi sinh cũng khác nhau! Sao lúc nào con cũng mang vợ mình ra so sánh với người khác thế?”
“Con…”
“Con cái gì mà con?” Tôi ngắt lời, “Hôm nay mẹ nói thẳng. Từ nay về sau, trong cái nhà này, sức khỏe của Tiểu Tĩnh là quan trọng nhất. Nó cần tĩnh dưỡng, việc nhà mẹ làm, con cái mẹ trông. Còn con, mau rút lại mấy lời hỗn xược đó đi. Nếu còn dám nói con bé ‘õng ẹo’ câu nào nữa, đừng trách mẹ không nhận thằng con trai này!”
Đây là lần đầu tiên tôi nói những lời nặng nề như vậy với Lý Hạo.
Nó kinh ngạc nhìn tôi, đôi mắt đầy vẻ nhục nhã và không cam tâm.
“Mẹ, con là con trai ruột của mẹ đấy! Mẹ lại vì một người ngoài mà nói con như thế sao?”
“Người ngoài?” Tôi tức đến bật cười, “Lý Hạo, Hứa Tĩnh là vợ con, là mẹ của con con, sao nó lại thành người ngoài được? Trong lòng con, rốt cuộc nó là cái gì?”
Lý Hạo bị tôi chặn họng không nói được gì, đẩy bát cơm rồi đứng dậy.
“Thật không thể nói lý!”
Nó đập cửa phòng mình, chẳng mấy chốc bên trong lại vẳng ra tiếng game ầm ĩ.
Nhìn cánh cửa đóng chặt, lòng tôi trào dâng nỗi buồn.
Tôi nuôi dạy con trai hơn hai mươi năm, sao nó lại trở thành một gã đàn ông ích kỷ, lạnh lùng và vô trách nhiệm thế này?
Đêm đó, tôi không cho Lý Hạo vào phòng ngủ chính.
Tôi bế cháu sang phòng mình, để Hứa Tĩnh ngủ một mình cho yên tĩnh.
Nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng Hứa Tĩnh khóc trong phòng.
Tôi đi vào thì thấy con bé đang ngồi trên giường, vừa nhìn điện thoại vừa rơi nước mắt.
Trên màn hình là tấm ảnh chụp chung ngày xưa của con bé và Lý Hạo, nụ cười ngọt ngào biết bao.
Tôi thở dài, tiến lại gần rồi đưa cho con bé tờ giấy ăn.
“Mẹ…” Thấy tôi, con bé như đứa trẻ làm sai chuyện.
“Đừng nghĩ ngợi nhiều nữa.” Tôi ngồi xuống cạnh nó, “Đàn ông ấy mà, đôi khi cũng như đứa trẻ, phải từ từ dạy dỗ. Nếu nó không chịu thông suốt, mẹ sẽ làm chủ cho con.”
Hứa Tĩnh dựa vào vai tôi, cuối cùng cũng bật khóc thành tiếng.
Tôi hiểu, trong lòng con bé đã tích tụ quá nhiều tủi thân rồi.
Khóc ra được là tốt rồi.
Những ngày tiếp theo, trong nhà hình thành một sự cân bằng kỳ lạ.
Tôi bao thầu mọi việc nhà, chuyên tâm chăm sóc Hứa Tĩnh và cháu nội.
Lý Hạo ngày nào cũng đi sớm về khuya, về đến nhà là chúi đầu vào chơi game, hầu như không nói chuyện với chúng tôi câu nào.
Nó bỏ ngoài tai mọi lời tôi nói, vẫn tiếp tục không quan tâm đến Hứa Tĩnh.
Thuốc của Hứa Tĩnh sắp hết rồi, tôi định đi bệnh viện lấy thêm cho con bé.
Tôi tìm Lý Hạo để hỏi tiền.
Nó đang đeo tai nghe chơi game, chẳng buồn ngẩng đầu lên.
“Không có tiền!”
“Cái gì mà không có tiền? Lương của con đâu?” Tôi cau mày hỏi.
“Tiêu hết rồi!” Nó rất thiếu kiên nhẫn, “Con mua trang bị rồi. Với lại, đống t.h.u.ố.c đó của cô ta chẳng qua là thuế IQ thôi, uống hay không cũng như nhau, mẹ đừng có lãng phí tiền nữa.”
Cơn giận của tôi lại bốc lên.
“Lý Hạo! Đó là tiền cứu mạng vợ con đấy!”
“Cứu mạng cái gì, mẹ nói quá lên rồi.” Nó tháo tai nghe, vẻ mặt đầy mỉa mai, “Mẹ à, con thấy mẹ lẩm cẩm thật rồi, bị cô ta xoay như chong chóng. Cô ta chỉ muốn nắm giữ tiền trong nhà thôi.”
Tôi giận đến mức run cả người.
“Được, được, con không lo thì mẹ lo!”
Tôi quay người vào phòng, kéo từ dưới gầm giường ra một chiếc hộp sắt nhỏ.
Đó là số tiền riêng tôi dành dụm cả nửa đời người, vốn là để dưỡng già.
Tôi lấy thẻ ngân hàng ra, dúi vào tay Hứa Tĩnh.
Hứa Tĩnh đang cho con bú, thấy tôi đưa thẻ thì giật mình.
“Mẹ, mẹ làm gì vậy ạ? Con không thể nhận được.”
“Cầm lấy!” Tôi nhét chặt thẻ vào tay nó, “Đây là tiền mẹ cho con, không phải cho nó.
Cơ thể con mới là quan trọng nhất, muốn mua t.h.u.ố.c gì, muốn trị liệu ra sao thì cứ làm, đừng sợ tốn kém. Mật khẩu là ngày sinh của con.”
Hứa Tĩnh sững sờ, nước mắt lập tức trào ra.
“Mẹ, con…”
“Đừng khóc, trong thời gian ở cữ khóc nhiều sẽ hại mắt lắm.” Tôi giúp nó lau nước mắt, “Mẹ biết con tủi thân. Thằng nhóc Lý Hạo đó, mẹ sẽ dạy dỗ nó. Nhiệm vụ duy nhất của con bây giờ là tĩnh dưỡng cho thật khỏe.”
Hứa Tĩnh nắm chặt tấm thẻ, tay run bần bật.
Nó chẳng nói lời nào, chỉ gật đầu thật mạnh.