Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Nó cứ như một học sinh nhỏ đang nôn nóng chứng minh sự tiến bộ của mình trước mặt cô giáo.
Tôi chỉ gật đầu nhạt nhẽo.
“Ừ, tiếp tục đi.”
Một ngày nọ, nó đưa cho tôi một chiếc thẻ ngân hàng.
“Mẹ, đây là thẻ lương của con, mật khẩu chưa đổi. Từ nay về sau, chi tiêu trong nhà đều lấy từ đây ra.”
Tôi nhận lấy.
“Đây là việc con lẽ ra phải làm từ lâu rồi.”
Vài tháng sau, cơ thể của Hứa Tĩnh nhờ việc trị liệu và nghỉ ngơi điều độ nên hồi phục ngày càng tốt.
con bé đã có thể tự đi lại bình thường mà không cần tôi đỡ nữa.
Sắc mặt con bé cũng hồng hào trở lại, nụ cười đã xuất hiện trên môi.
Mối quan hệ giữa nó và Lý Hạo vẫn chưa hẳn là mặn nồng.
Nhưng Lý Hạo đã không bỏ cuộc.
Nó bao thầu hết việc nhà, mỗi ngày đi làm về việc đầu tiên là bế con, để Hứa Tĩnh có thời gian chuyên tâm vào công việc.
Cuối tuần, nó mày mò các loại công thức nấu ăn, làm những món mà Hứa Tĩnh thích.
Nó không còn chơi game nữa, dành hết thời gian để ở bên gia đình.
Nhìn những thay đổi của con trai, trong lòng tôi dù chưa hẳn là tha thứ hoàn toàn, nhưng cũng cảm thấy nhẹ lòng đi đôi chút.
Con trai tôi, hình như cuối cùng cũng bắt đầu học cách trưởng thành rồi.
Hôm nay là cuối tuần, nắng đẹp.
Hứa Tĩnh đang ngồi ngoài ban công vẽ bản thảo, Lý Hạo lóng ngóng bón bột cho con ở bên cạnh, còn tôi thì ngồi đan áo len.
Ngày tháng êm đềm đến lạ, dường như những tranh cãi và tổn thương trước kia chưa từng xảy ra.
Lý Hạo bỗng ngẩng đầu lên, nói với Hứa Tĩnh: “Tiểu Tĩnh, đợi em làm xong dự án này, hay là… cả nhà mình đi du lịch đi? Em muốn đi đâu cũng được.”
Trong giọng nói của nó đong đầy sự mong đợi đầy thận trọng.
Tay đang vẽ của Hứa Tĩnh khựng lại.
Nó ngẩng lên, nhìn ra ánh nắng ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn Lý Hạo và đứa bé.
Một lúc lâu sau, nó khẽ gật đầu.
“Được.”
Chỉ vỏn vẹn một từ ấy thôi, mà mắt Lý Hạo lập tức đỏ hoe.
12
Một năm sau.
Hứa Tĩnh đã trở thành một ngôi sao mới đầy triển vọng trong giới thiết kế trang sức.
Nó đã có đội ngũ riêng trong công ty, độc lập phụ trách nhiều dự án quan trọng.
Lý Hạo cũng đã thay đổi.
Nó không còn là “đứa trẻ to xác” chỉ biết chơi game nữa, mà đã là một người chồng, người cha gương mẫu, biết chủ động san sẻ việc nhà và chăm sóc con cái.
Nó xin chuyển sang một vị trí nhàn nhã hơn, chỉ để có thêm thời gian chăm sóc gia đình, ủng hộ sự nghiệp của Hứa Tĩnh.
Không khí trong nhà trở nên hòa thuận chưa từng có.
Số tiền riêng của tôi, Hứa Tĩnh đã sớm trả đủ cả gốc lẫn lãi, thậm chí còn gửi tặng tôi thêm một chiếc lì xì lớn.
Tôi từ chối thế nào cũng không được, nó cứ khăng khăng bắt tôi nhận.
“Mẹ, đây là tấm lòng của con. Không có mẹ thì không có con của ngày hôm nay.”
Tôi biết, đó là lời thật lòng của nó.
Tôi cũng biết, suốt một năm qua, gia đình chúng tôi đã trải qua một sự hồi sinh kỳ diệu đến thế nào.
Hôm nay là sinh nhật hai tuổi của cháu nội.
Cả nhà chúng tôi cùng nhau ăn mừng đơn giản tại nhà.
Hứa Tĩnh lấy ra một chiếc hộp trang sức tinh xảo.
Bên trong là một sợi dây chuyền.
Mặt dây chuyền được thiết kế rất đặc biệt: một bàn tay lớn đang dịu dàng ôm lấy bàn tay nhỏ, cạnh bàn tay nhỏ còn có một viên kim cương lấp lánh như một trái tim kiên cường.
“Đây là tác phẩm mới nhất của con, vẫn chưa công bố đâu ạ.” Hứa Tĩnh đeo nó vào cổ tôi, “Tên của nó là ‘Che chở’.”
Nó nhìn tôi, ánh mắt long lanh đầy cảm xúc.
“Mẹ, giống như cách mẹ đã che chở con ngày trước vậy.”
Nước mắt tôi trào ra ngay lập tức.
Lý Hạo bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy tôi từ phía sau.
“Mẹ, con xin lỗi. Và… con cảm ơn mẹ.”
Nó ngập ngừng rồi xoay người lại, siết chặt lấy Hứa Tĩnh và con.
“Vợ à, cảm ơn em vì đã không bỏ rơi anh.”
Nhìn cảnh gia đình đoàn tụ, tôi lau nước mắt, mỉm cười.
Tôi biết, mái nhà từng vỡ vụn ấy, sau bao nhiêu giông bão, cuối cùng cũng đã được chắp vá lại trọn vẹn từng chút một.
Hơn nữa, nó còn vững chãi hơn trước rất nhiều.
Bởi vì chúng tôi đều hiểu ra rằng, trong một gia đình, điều quan trọng nhất không phải là ai đúng ai sai, mà là sự thấu hiểu, sẻ chia và tình yêu thương không bao giờ từ bỏ.