Chương 1
Con gái nhìn thấy người đàn ông tuấn tú trên tạp chí, hỏi tôi anh ta là ai.
Anh ta là ông chủ của đối tác lớn nhất bên công ty tôi.
Tôi suy nghĩ một lát rồi nói: “Là ba ba kim chủ.”
Ngày hôm sau.
Ở trên lớp, con gái ấn con trai của đại lão bản xuống đất rồi nói:
“Anh ấy là bố tớ, cậu mới là con của tiểu tam!”
1
Tôi nắm tay Từ Chấn Tâm, đứng trước cửa nhà đại lão bản, chần chừ mãi không dám bấm chuông.
Đang mải suy nghĩ cách xin lỗi sao cho khéo, Từ Chấn Tâm đã đập cửa ầm ầm.
Khóa điện t.ử xoay vài tiếng, cửa mở.
Một người phụ nữ dáng người cao ráo, dung mạo xinh đẹp khoanh tay nhìn tôi, hỏi: “Cô chính là con tiểu tam đó à?”
Tôi định giải thích.
Cô ấy nghiêng người, nói với người đàn ông đang quỳ trên bàn phím trong phòng khách: “Tình mới mang con đến ép cung, anh còn gì để nói không?”
Đại lão bản suýt thì phát điên.
“Tôi thật sự không quen cô ta!”
Tôi vội vàng phụ họa: “Đúng vậy, Trang tổng thật sự không quen tôi.”
Trang phu nhân bỗng ôm đầu hét lên.
“Cô ta không quen anh, sao biết anh là Trang tổng hả?!”
Trang tổng cũng ôm đầu gào thét.
“Tôi biết đâu được!”
Hai người cứ vậy mà qua lại mấy câu không biết không hay.
Từ Chấn Tâm hỏi: “Mẹ ơi, tại sao họ không hỏi mẹ ạ?”
Tôi… tôi cũng đâu có biết.
“Tôi biết rồi!” Trang tổng nói, “Là thằng em họ của tôi làm. Nó thuê diễn viên đóng giả để hãm hại tôi. Cô biết mà, nó từ nhỏ đã nham hiểm, chuyện gì mà không làm nổi?”
Từ Chấn Tâm thở dài một tiếng.
Con bé bước lên một bước, cúi đầu chào Trang phu nhân: “Dì ơi, con xin lỗi, chuyện hôm nay là con sai rồi.”
Nói xong, Từ Chấn Tâm lấy cuốn tạp chí ra khỏi cặp sách nhỏ, giải thích rõ ràng mọi việc.
Trang phu nhân che miệng: “Ông Trang, ông xem này, đứa nhỏ này nhìn giống hệt thằng em họ nham hiểm kia của ông luôn ấy.”
2
Trang tổng thậm chí còn thấy mơ hồ: “Không phải con ruột mà có thể giống đến thế sao?”
Từ Chấn Tâm bĩu môi, không vui chút nào.
“Chú dì ơi, con biết con làm sai, nhưng con không cố ý, sao hai người lại nói con nham hiểm ạ?”
Trang phu nhân vội vàng giải thích: “Chúng ta không có ý đó.”
Từ Chấn Tâm mím môi, lại gọi con trai của Trang tổng ra để xin lỗi.
Con bé nghiêm túc nói: “Xin lỗi cậu, dù thế nào đi nữa, tớ cũng không nên đ.á.n.h cậu.”
Trang Niên sụt sịt mũi: “Xin lỗi cậu, tớ cũng không nên mắng cậu là đồ hoang.”
Hai đứa nhỏ định bắt tay giảng hòa.
Trang phu nhân lại bùng nổ.
Cô ấy quát lớn.
“Trang Niên! Con nói người ta cái gì cơ?”
Làm Trang Niên sợ đến mức nước mũi b.ắ.n cả ra ngoài.
Dạy dỗ con xong, Trang phu nhân ái ngại bảo tôi: “Là tôi dạy con không nghiêm.”
Tôi đáp: “Trẻ con tầm này thích học đòi theo đám đông thôi, chưa chắc đã có ác ý gì đâu.”
Cô ấy tâm sự với tôi, bảo không cho con học trường quốc tế vì sợ trẻ con chưa học được gì đã học thói đua đòi.
Không ngờ, phòng được cái này lại không phòng được cái kia.
Cô ấy cũng chẳng biết con mình học những thứ đó từ đâu nữa.
“Tôi phải phản ánh với giáo viên mới được, nhất định phải chấn chỉnh những vấn đề này trong lớp học.”
Trang phu nhân thực sự là một người rất chính trực.
Tôi dắt Từ Chấn Tâm cáo từ, không để ý việc Trang tổng đã lén chụp một bức ảnh của hai mẹ con.
Trang phu nhân tiễn chúng tôi ra cửa, hỏi: “Cô thật sự không quen Phượng Thanh sao? Trâu Phượng Thanh ấy?”
Tôi khựng lại, lắc đầu: “Không quen.”