Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Trâu Phượng Thanh đắc ý nhướng mày.
Con bé bảo: “Chú ơi, chú không có lịch sự gì cả, cháu chào chú mà sao chú không trả lời ạ?”
Từ Chấn Tâm rất không hài lòng.
Từ Chấn Tâm bắt chước theo: “Cháu họ Từ, tên Từ Chấn Tâm, chữ Chấn trong ‘chấn hưng’, chữ Tâm trong ‘tấm lòng’. Mẹ bảo, hy vọng lòng con rộng mở như sự chấn hưng vậy.”
Trâu Phượng Thanh ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt với con bé rồi nói: “Xin lỗi nhé, là lỗi của chú. Để chú tự giới thiệu, chú họ Trâu, tên Phượng Thanh, nghĩa là chim phượng hoàng con còn trong trẻo hơn tiếng phượng già. Cháu tên gì?”
Từ Chấn Tâm nhìn tôi, thấy tôi không phản đối liền gật đầu.
Trâu Phượng Thanh hỏi: “Chú có thể ôm cháu một cái không?”
Tôi hắng giọng một tiếng: “Muộn rồi, đi ngủ thôi.”
Trâu Phượng Thanh bế con bé lên rồi xoay một vòng, dỗ cho Từ Chấn Tâm cười khanh khách.
Trâu Phượng Thanh mong đợi hỏi: “Anh ngủ lại được không?”
Vừa dứt lời, hai cái khuôn mặt giống hệt nhau cùng quay đầu nhìn tôi.
Tôi gật đầu: “Được, anh về nhà anh mà ngủ.”
Anh cười lạnh từ chối.
Sau khi dỗ Từ Chấn Tâm ngủ, tôi định nói chuyện với Trâu Phượng Thanh.
Tôi: “Anh đúng là tự lừa mình dối người.”
“Những gì em muốn nói bây giờ, ngoài từ chối ra thì chẳng có câu nào lọt tai anh cả.”
Tôi: “Nó bị bắt rồi.”
Trâu Phượng Thanh: “Thì đã sao, em cứ nói xem rốt cuộc nó có trộm được cái chuông đó không?”
Tôi: “…”
Trâu Phượng Thanh: “Thế cũng là vì trộm được rồi mới bị bắt.”
Trâu Phượng Thanh làm bộ làm tịch nhìn đồng hồ, rồi thong thả đi về nhà.
Đúng là bậc thầy dùng thành ngữ.
Tôi đóng cửa lại, linh cảm những ngày tới chắc chắn sẽ nổi sóng gió.
Về sau anh không thèm giả vờ nữa, sắp xếp rất nhiều dự án hợp tác với tôi, khiến cả hai gần như lúc nào cũng làm việc ngoài giờ cùng nhau.
Cái vẻ công tư phân minh của Trâu Phượng Thanh trong cuộc họp đầu tiên sau khi nhậm chức, quả nhiên chỉ để làm tôi mất cảnh giác mà thôi.
“Chị Nhất, dạo này chị với quản lý Trâu thân nhau ghê nhỉ? Có người thấy hai người hay đi làm về cùng nhau lắm.”
Việc tôi và Trâu Phượng Thanh qua lại thân thiết đã đồn khắp công ty, đồng nghiệp bàn bên nhắc nhở tôi:
Dạo này Trâu Phượng Thanh ngày càng quá quắt, ngày nào cũng đứng đợi trước cửa nhà tôi để cùng đưa Từ Chấn Tâm đi nhà trẻ.
Tôi suýt chút nữa sặc cà phê.
Kết quả là anh nôn thốc nôn tháo.
Xe của anh quá bắt mắt, giờ cao điểm cũng không linh hoạt, thế là tôi bắt anh ngồi lên chiếc ‘Đầu cá ớt cay’ của mình, tiện thể cho anh mở mang tầm mắt với kỹ năng lái xe lạng lách của tôi.
Tôi giải thích: “Quản lý Trâu với tôi thuê nhà cùng khu, thi thoảng gặp thì tôi cho anh ấy quá giang thôi.”
Tôi cứ tưởng anh sẽ nản lòng thoái chí, ai dè anh lại càng hăng máu, thậm chí còn đề nghị tôi dạy anh cách lái xe lạng lách như thế nào.
Có đối tượng liên hôn thật à?
Đồng nghiệp bàn bên vỗ ngực: “May mà không có gì, nghe bảo đối tượng liên hôn của quản lý Trâu sắp vào làm rồi, lát nữa cô ấy hiểu lầm thì không hay đâu.”
“Được.”
Đang ngẩn người, Trâu Phượng Thanh gõ nhẹ vào bàn tôi: “Qua văn phòng của tôi một lát.”
“Bên đối tác vừa phản hồi cần điều chỉnh lại các mục, nội dung chi tiết tôi đã gửi email cho em.”
Anh ra vẻ làm việc công, đưa bản kế hoạch cho tôi, bảo tôi tính lại ngân sách.
“Thông minh lắm. Anh đúng là có chuyện khác muốn tìm em.”
“Nói chuyện này mà cần phải cất công vào văn phòng anh một chuyến sao?”
Ở công ty, dù sao anh cũng là cấp trên của tôi.
Thấy anh ra vẻ nghiêm trọng như vậy, tôi không khỏi thấy căng thẳng.
Chỉ thế thôi sao?
Anh nói: “Bạn anh vừa gửi mấy con gà thả vườn từ quê lên, tối nay em dẫn Từ Chấn Tâm sang nhà anh ăn cơm nhé.”
Trâu Phượng Thanh khuyên: “Ngon lắm, là loại gà đúng chất gà luôn đấy.”
Tôi cố nén ý muốn đảo mắt, nói: “Không đi.”
“Từ nay về sau những chuyện thế này cứ nhắn tin cho tôi là được, không cần phải gọi tôi vào tận văn phòng đâu. Với lại, hôm nay tan làm anh tự về đi. Từ mai cũng đừng đi nhờ xe tôi nữa.”
Gà mà không có vị gà thì chẳng lẽ có vịt à?
Trâu Phượng Thanh không biết đã đắc tội gì với tôi, liên tục gửi tin nhắn hỏi han.
Nếu Trâu Phượng Thanh đã có đối tượng kết hôn, thì tôi và anh không nên tiếp tục duy trì mối quan hệ mập mờ này nữa.
Tôi không biết phải trả lời thế nào.
Người này một khi đã quyết tâm ‘giở quẻ’, thì đối phương nói gì cũng chẳng quan trọng nữa, anh tự có một logic hiểu chuyện rất riêng.
Nhưng nếu tôi truy vấn về đối tượng liên hôn kia, chắc chắn Trâu Phượng Thanh sẽ thừa cơ lấn tới, bảo rằng tôi đang ghen, rồi lại bùng lên khí thế hừng hực cho xem.
Nhưng tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa.
Đúng giờ tan tầm, tôi không chậm trễ lấy một giây, lao thẳng ra thang máy, lái chiếc ‘Đầu cá ớt cay’ của mình chuồn thẳng.
“Anh phải tự kiểm điểm lại, yêu nhau bao nhiêu năm mà anh không biết em ghét ăn gà, đây đúng là sự thiếu sót của anh với tư cách bạn trai.”
Trâu Phượng Thanh xông thẳng đến nhà tôi.
“Vậy là vì chuyện gì?”