Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Không ngờ, Trâu Phượng Thanh và bà Trịnh đã đợi sẵn ở đó.
Chấn Tâm vui vẻ gọi Trâu Phượng Thanh là chú.
Bà Trịnh kinh hãi: “Chú?”
Trâu Phượng Thanh đáp: “Đây là kết quả của việc mẹ chia uyên rẽ thúy đấy.”
Than thở xong, anh dang hai tay về phía Chấn Tâm: “Lại đây nào cô bé gấu túi, tay chú cũng dễ bám lắm.”
Chấn Tâm lúc này mới chịu buông chân tôi ra để đu lên tay Trâu Phượng Thanh.
Chúng tôi cùng lên xe Đầu cá ớt cay.
Bà Trịnh sững sờ một lúc, thấy tôi định lái xe đi thật, bà vẫn mở cửa xe ngồi lên.
Bà ngồi cạnh ghế an toàn của Chấn Tâm, nhìn con bé một hồi, khóe miệng khẽ nhếch.
“Chà, nhìn y như đúc ra từ một khuôn với Phượng Thanh vậy.”
Tôi đính chính: “Cái miệng thì vẫn giống tôi.”
Trâu Phượng Thanh bình luận: “Nếu nói vài câu con thích nghe thì đúng là một cái miệng hoàn hảo rồi.”
Chấn Tâm nghiêng đầu nhìn bà Trịnh, hỏi: “Bà ơi, bà là ai thế ạ? Sao bà lại đến đón cháu? Bà có biết hát không?”
Bà Trịnh có chút không theo kịp nhịp độ hỏi han dồn dập của Chấn Tâm, nhưng Trâu Phượng Thanh lại rất tâm lý đưa micro chuyên dụng cho con bé.
Mỗi ngày trên đường về nhà, Chấn Tâm đều phải làm một “ca vương”.
Con bé hát sai nhạc hoàn toàn, nhưng lại vô cùng đam mê sự nghiệp ca hát.
Bị tra tấn bằng âm thanh suốt cả đoạn đường, chắc bà Trịnh cũng hỏng cả não rồi.
Bà nói, bà đã nói chuyện nghiêm túc với Trâu Phượng Thanh, nếu chúng tôi thật sự muốn kết hôn, bà sẽ không phản đối.
Trâu Phượng Thanh cúi đầu chọc chọc điện thoại một lát rồi nói: “Con tra rồi, sáng mai tám giờ rưỡi là giờ hoàng đạo, rất thích hợp để đi đăng ký kết hôn.”
Tôi phanh khựng xe lại, nói: “Tôi không kết hôn đâu.”
“Ý cô là sao?” Bà Trịnh nói, “Hai đứa bây giờ sống cùng nhau cũng chẳng khác gì vợ chồng, vả lại con cái cũng sinh rồi, tại sao không kết hôn?”
“Tôi sinh ra Từ Chấn Tâm không phải là để kết hôn với Trâu Phượng Thanh.”
Một khoảng lặng bao trùm.
Bà Trịnh lên tiếng: “Cô đang lo lắng về những lời tôi từng nói trước đây sao?”
Tôi nghĩ, là có, nhưng không hẳn chỉ là thế.
Mùa đông hai năm trước, tôi tổ chức tang lễ cho bà nội.
Lúc lâm chung, bà chỉ còn lại một bộ xương khô.
Bà chẳng còn sức để để lại di ngôn nữa.
Bà nằm trên giường, hít thở cũng khó nhọc. Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, cổ họng nghẹn đắng, muốn nói điều gì đó nhưng trong đầu lại trống rỗng.
Tôi hoảng sợ nhận ra rằng, đôi bàn tay từng bao lần bịt tai tôi trong những trận cãi vã, đôi bàn tay đã nâng đỡ đời tôi suốt những năm tháng nghèo khổ dài đằng đẵng ấy.
Thế mà lại nhỏ bé đến thế.
Lòng tôi bình tĩnh lạ thường. Tôi nghĩ, trong lòng bà nội, Từ Nhất Nhất chắc chắn là kho báu độc nhất vô nhị.
Bà nội đã dùng đôi tay nhỏ bé và tấm thân còng cọc để dạy tôi thế nào là tình yêu và lòng tự trọng.
Cho nên, tôi cũng cần nói cho Chấn Tâm biết. Sự xuất hiện của con bé chỉ đơn giản là vì tôi yêu nó.
Nó không phải là quân cờ để tôi bước chân vào hôn nhân, càng không phải là vật phụ thuộc trong cuộc hôn nhân của tôi.
Tôi phải dùng sự thật để chứng minh tình yêu của mình dành cho con bé.
Xuống xe, Trâu Phượng Thanh bế Chấn Tâm lên rồi nắm lấy tay tôi.
Anh nói: “Yêu nhau cả đời thực ra cũng rất tốt mà.”
Lần này, tôi không buông tay anh ra nữa.
Tôi nghĩ, tôi bây giờ đã có đủ dũng khí để đối mặt với cuộc đời rồi.