Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
“Không phải tại chuyện con gà…”
Keo vuốt tóc bị mồ hôi làm ướt, mái tóc rũ xuống vài sợi.
Người đàn ông trước mặt thực ra trông khá nhếch nhác.
Tôi nghĩ, bất kể anh có đối tượng kết hôn hay không, nếu tôi không có ý định quay lại với anh, thì nên nói rõ ràng với anh sớm nhất có thể.
Khuy măng sét áo sơ mi bị mất một chiếc, áo vest cũng nhăn nhúm.
Nghe tôi nói vậy, Trâu Phượng Thanh lùi lại một bước, rẽ phải, dứt khoát quay về nhà anh.
“Trâu Phượng Thanh, chúng ta nói chuyện đàng hoàng đi.”
Tôi đành phải sắp xếp lại những điều muốn nói rồi gửi tin nhắn cho anh.
Kết quả là nhận ngay một dấu chấm than đỏ rực.
Để không phải nghe những lời không muốn nghe, anh trực tiếp chặn tôi luôn.
Trên mọi nền tảng.
Nhưng anh vẫn có thể đơn phương gửi tin nhắn cho tôi.
Trước khi đi ngủ, tôi còn nhận được một lời chúc ngủ ngon từ anh.
Ngày hôm sau, anh cũng không đến đi nhờ xe nữa.
Đến công ty thì càng không tiện bàn chuyện cá nhân.
Tôi có chút bất lực.
Đồng nghiệp bàn bên cạnh hào hứng nói: “Mình vừa thấy ‘cặp đôi chính hiệu’ rồi, ở phòng nhân sự ấy, chuẩn kiểu thiên kim tiểu thư xinh đẹp luôn!”
Một đám người vây lại, xì xào bàn tán.
“Nghe nói sẽ sắp xếp thẳng vào phòng chúng ta, làm trợ lý cho Trưởng phòng Trâu đấy.”
“Vị trí này, chẳng phải là cố tình tác thành cho hai người họ sao?”
“Đúng thế, mục đích chẳng trong sáng gì, nên mới không đi phá đám mấy vị trí cao hơn đấy.”
“…”
Tôi không tham gia vào cuộc vui của đám trẻ, mở máy tính lên, chuyên tâm làm việc.
Không biết đã trôi qua bao lâu, xung quanh bắt đầu yên tĩnh lại.
Tôi ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của một cô gái dịu dàng xinh đẹp.
Cô ấy quan sát tôi một lát, ánh mắt lướt qua thẻ tên rồi nói với HR: “Tôi ngồi cạnh cô ấy nhé.”
HR cười đáp được, rồi dẫn cô ấy đi qua.
“Giới thiệu một chút, đây là đồng nghiệp mới, trợ lý của Trưởng phòng Trâu, Tô Minh Dĩnh.”
Nói xong, khi HR vừa định giới thiệu tôi, Tô Minh Dĩnh đã mỉm cười ngắt lời.
“Từ Nhất Nhất, tôi biết cô ấy.”
Lời vừa thốt ra, không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Đồng nghiệp bàn bên vì sợ bàn phím điện thoại cản trở tốc độ gõ, đã lôi từ trong ngăn kéo ra một bàn phím Bluetooth kết nối vào, gõ lạch cạch liên hồi.
HR ngược lại vẫn tỏ ra bình tĩnh.
“Xem ra Nhất Nhất cũng khá nổi tiếng trong ngành đấy.”
Tôi nở một nụ cười gượng gạo nhưng vẫn giữ phép lịch sự.
Tô Minh Dĩnh hào phóng đưa tay ra.
“Sau này nhờ cô chỉ giáo nhiều hơn nhé.”
Tôi nắm lấy tay cô ấy, cũng nói vài câu xã giao.
“Đâu có, chúng ta cùng học hỏi thôi.”
Đúng lúc này, Trâu Phượng Thanh cầm cà phê bước vào, ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn.
Từ nhỏ đến lớn, anh đã quen với việc trở thành tâm điểm, nên chẳng thấy có gì bất thường cả.
Anh đi về phía chúng tôi, chào hỏi Tô Minh Dĩnh.
“Đến rồi à?”
Tô Minh Dĩnh cười nghiêng đầu.
“Anh không chịu về, nên dì gọi em qua đây.”
Trâu Phượng Thanh trêu chọc: “Tiểu thư họ Tô từ bao giờ lại biết nghe lời thế?”
Nói đoạn, anh đặt cốc cà phê lên bàn tôi.
“Bánh mì bán hết rồi, em uống latte đi, không đau dạ dày đâu.”
Đồng nghiệp nhỏ bàn bên nhìn tôi đầy kinh hãi, nhưng tay vẫn không ngừng gõ, đúng là sở hữu kỹ năng đ.á.n.h máy siêu hạng.
Tôi cười khan hai tiếng, cố gắng phủi sạch quan hệ.
“Chỉ là tiện đường cho anh đi nhờ mấy lần thôi, không cần khách sáo vậy đâu.”
Trâu Phượng Thanh nở nụ cười thương hiệu chuẩn bị hố người ta.
“Con cái đều có với nhau rồi, còn nói mấy lời này làm gì?”
Câu nói này chẳng khác nào quả lựu đạn, làm tất cả mọi người đứng hình.
Đồng nghiệp nhỏ bàn bên cuối cùng cũng ngừng đưa tin, cô ấy vỗ ngực, bảo rằng cần phải trấn tĩnh lại.
Mặt Tô Minh Dĩnh lạnh tanh.
Cô ấy trừng mắt nhìn Trâu Phượng Thanh một cái, xách túi lên rồi hầm hầm bỏ đi.
Tôi thấy cô ấy cũng còn lý trí chán, biết rằng người công khai làm mình mất mặt không phải là tôi.
Trâu Phượng Thanh làm xong chuyện thất đức, tâm trạng khoan khoái, còn dặn dò HR: “Nhớ ghi nhận cô ấy nghỉ không phép đấy.”
HR: “…”
Đến nước này rồi thì cũng chẳng còn gì để tránh né nữa.
Tôi đuổi theo anh vào văn phòng, đóng cửa lại, nói: “Chúng ta cần nói chuyện.”
Trâu Phượng Thanh nới lỏng cà vạt: “Được, em nói đi.”
“Thứ nhất, chúng ta đã chia tay rồi, không có quay lại, không nên dây dưa mập mờ thế này…”
Lời còn chưa dứt, Trâu Phượng Thanh đã bảo: “Vậy mình quay lại đi.”
“Tôi không có ý đó.”
“Nhưng tôi có ý đó.”
“…”
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh.
“Anh có thể để tôi nói hết không?”
“Xin lỗi, em tiếp tục đi.”
Tôi hít một hơi thật sâu, tiếp tục đưa sự thật ra, giảng đạo lý.
“Người trưởng thành, ngoài tình cảm ra còn có trách nhiệm. Chúng ta không nên ấu trĩ như vậy…”
“Em nói đúng, tôi cũng rất muốn chịu trách nhiệm với em và Từ Chấn Tâm.”
“…”
“Trâu Phượng Thanh, anh có thôi đi không?”
“Từ Nhất Nhất, sau này cứ nói mấy lời tôi thích nghe đi.”