Chương 13
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tôi nhìn cô gái, lúc này mới phát hiện cô có nét giống Đường Lỗi ở lông mày, ở đôi mắt.
Đường Lỗi giới thiệu:
“Em gái song sinh của tớ, Đường Lê.”
Đường Lê đúng kiểu người nói không biết mệt. Cô ấy không chờ tôi phản đối, đã kéo tay tôi đi ngay:
“Chị dâu, em thích chị lắm! Gặp nhau là có duyên, sau này tụi mình là bạn thân ruột nhé!”
Ngày nào cô ấy cũng theo Đường Lỗi đến tìm tôi, thậm chí còn xin đổi ký túc để ở cùng phòng với tôi.
Cô ấy kể đủ thứ chuyện kỳ lạ, kể những nơi cô và anh trai đi du lịch, kể chuyện trong nhà, rồi kéo tôi đi gặp ông bà nội của cô ấy.
Có lẽ vì từ nhỏ tôi chưa từng có bạn, ở với Đường Lê một thời gian, tôi bắt đầu thích cô ấy. Những gì cô ấy nói, tôi đều nghe vào, nhất là khi nghe họ đã đi hơn hai mươi quốc gia.
Trong tôi bỗng mọc lên một thứ gọi là “ước mơ” về những nơi xa lạ.
Tôi như được kéo khỏi bùn, trở lại những ngày sống cùng ông ngoại—vẫn nghèo, vẫn cực, nhưng lòng lại biết thế nào là ấm.
——
Bốn năm đại học, có Đường Lê, cuộc sống của tôi rực rỡ hơn rất nhiều.
Kỳ nghỉ đông trước khi tốt nghiệp, tôi về quê thăm ông ngoại. Đường Lê đi cùng.
Đường Lỗi cũng mặt dày theo đến.
Căn nhà cấp bốn ngày trước đã bắt đầu dột, sân mọc đầy cỏ dại. Con ch.ó vàng tôi gửi ở nhà hàng xóm cũng như không nhận ra tôi, thấy tôi vẫn không sủa.
Tôi đứng trong sân, chỉ vào cái chuồng ch.ó đã mục nát, nói với Đường Lê:
“Hồi đó ngày đầu tiên tớ đến nhà ông ngoại, tớ ngủ ở đây.”
Giờ nghĩ lại, tôi không thấy khổ nữa. Ngược lại, tôi thấy buồn cười.
Tôi thấy mình hồi đó sao lanh quá, lấy lùi làm tiến, ép ông ngoại không còn cách nào mới phải cho tôi vào nhà.
Ngẫm lại mới thấy, lúc đó lòng ông ngoại hẳn đau lắm.
Rõ ràng tôi là giống nòi của kẻ ông ghét nhất.
Vậy mà ông vẫn nuốt hết đắng cay vào bụng, một mình chịu đựng.
Đường Lê ôm tôi, khóc thương đến xót xa.
Đường Lỗi không nói gì, chỉ quay sang nhổ cỏ trong sân, nhổ từng nhúm như đang thay tôi dọn sạch một phần quá khứ.
Nhổ xong cỏ, tôi mua rượu, mang chút bánh kẹo, đến mộ ông ngoại.
Tôi quỳ trước bia mộ, đốt giấy, nói khẽ như sợ làm ông giật mình:
“Ông ngoại, con nhớ ông… ông có nhớ con không?”
“Ông ngoại, con sắp tốt nghiệp rồi. Nhiệm vụ ông giao là phải học cho tốt… con làm xong rồi.”
Tôi quỳ trước mộ hơn một tiếng, lải nhải, trút hết những lời chất chứa cả năm trong lòng.
Đến khi chân tê cứng, Đường Lê mới dìu tôi đứng dậy.
Về đến nhà, tôi lại thấy trong nhà có thợ đang sửa sang.
“Sao lại thế này?”
Một cặp vợ chồng trung niên đang chỉ huy thợ làm. Nghe tiếng, người đàn ông đỡ người phụ nữ bước ra, dừng trước mặt tôi.
“Bố mẹ, sao bố mẹ cũng tới?”
Đường Lê chạy tới, ôm lấy tay người phụ nữ, thân mật tựa lên vai.
Người phụ nữ xoa xoa mặt cô ấy, rồi đi tới trước mặt tôi, nắm tay tôi rất tự nhiên, rất ấm:
“Con là Mặc Mặc phải không? Cô là mẹ của Lỗi Lỗi và Lê Lê. Cô nghe hai đứa nó nói muốn về quê với con nên cô cũng theo. Cô muốn xem quê con thế nào, ai ngờ nhà dột rồi, cô gọi thợ ở nhà tới sửa giúp, không làm phiền con chứ?”
Tôi sững người, cúi nhìn bàn tay đang nắm tay mình, trong lòng có thứ gì mềm ra, ấm lên, rồi nghẹn lại.
“Cảm ơn cô ạ.”
Tôi nói.
“Khách sáo gì. Hai đứa này ngày nào cũng nhắc con.”
Người đàn ông cũng gật đầu:
“Nhà còn thì còn chốn về. Sửa xong nhà rồi con cũng yên tâm.”
Tôi lại cảm ơn, nhưng chẳng biết nói thêm gì.
Đúng lúc tôi lúng túng, Đường Lê khoác tay tôi, nói tỉnh bơ mà cũng như một lời hứa:
“Khách sáo gì, bố mẹ em cũng là bố mẹ chị, sau này mình là người một nhà.”
Nghe vậy, Đường Lỗi ngẩng lên, giơ ngón cái với em gái.
Bố mẹ Đường cũng đưa cho con trai một ánh mắt khích lệ.
Nhờ họ giúp, căn nhà ở quê được sửa xong chỉ trong hai ngày.
Nhìn căn nhà gọn gàng ngay ngắn, tôi cười, nụ cười nhẹ mà thật, như lần đầu tiên tôi tin rằng mình cũng có thể có một “nhà” đúng nghĩa.
Ngày rời quê, tôi lại đến nghĩa trang một lần nữa, tạm biệt ông ngoại.
Tôi lưu luyến sờ lên bia mộ, hứa năm sau rảnh sẽ về thăm ông.
Vừa quay người, tôi đã thấy Đường Lỗi ôm một bó hoa hồng, đứng trước mặt tôi.
Tôi sững lại, bối rối không biết phải đặt tay vào đâu.
Rồi cậu ta bỗng quỳ xuống trước bia mộ ông ngoại tôi.
10
“Ông ngoại, cháu thích Mặc Mặc… cháu thích cô ấy suốt năm năm rồi.”
“Lần đầu nhìn thấy cô ấy, cháu đã cảm giác cô ấy khác hẳn mọi người. Chính cô ấy khiến cháu hiểu rằng hạnh phúc không phải điều hiển nhiên. Thì ra cháu vẫn luôn ở giữa hạnh phúc ấy, chỉ là cháu chưa từng biết trân trọng.”
“Cô ấy kiên cường và dũng cảm, như một ngọn cỏ dại bò sát trong bùn đất. Cô ấy chưa từng than vãn, trái lại càng gặp khó càng tiến, can đảm đối mặt với tất cả.”
“Cháu thích cô ấy, nhưng cháu biết trong lòng cô ấy ông là quan trọng nhất. Cháu cũng biết cô ấy thiếu cảm giác an toàn. Vì vậy hôm nay, trước mặt ông, cháu xin ông làm chứng… mong Mặc Mặc cho cháu một cơ hội, cho cháu được bước vào cuộc đời cô ấy.”
“Cháu thề cả đời chỉ yêu một mình Mặc Mặc, sẽ đối xử tốt với cô ấy, bảo vệ cô ấy, tôn trọng cô ấy. Nếu cháu trái lời… thì…”
Cậu ấy còn chưa kịp nói hết, tôi đã bước lên, đưa tay bịt miệng Đường Lỗi lại.