Chương 1

Cập nhật lúc: 13-04-2026
Lượt xem: 1.3K

Cô bạn thân vẫn còn đang giận dữ, chỉ vào mũi Cố Vọng mà mắng: “Cố Vọng, anh không phải con người! Tô Tri Hạ tốt với anh như vậy mà anh lại…”

“Được rồi.” Tôi ngắt lời bạn, quay sang nhìn Cố Vọng: “Chúng ta về trước thôi. Không làm phiền anh nữa.”

Cố Vọng nhướng mày, đứng dậy rồi đi đến trước mặt tôi. Anh ta định vươn tay ôm eo tôi nhưng bị tôi né tránh một cách khéo léo.

Anh ta cũng chẳng bận tâm, còn cười và bảo: “Vẫn là cái dáng vẻ như này của em thuận mắt hơn, không giống ngày trước – cứ thấy anh ngoại tình là khăng khăng đòi ly hôn, làm ầm ĩ cho cả thiên hạ biết.”

Câu nói của anh ta như một cây kim nhẹ nhàng chọc thủng vẻ bình thản mà tôi cố tạo ra, khơi gợi lại những ký ức mà tôi đã gần như chôn vùi.

Tô Tri Hạ ngày xưa đã từng yêu Cố Vọng như chính mạng sống của mình.

Cố Vọng tay trắng khởi nghiệp, tôi cùng anh ta vượt qua những ngày gian khó nhất, thắt lưng buộc bụng để anh ta  vốn kinh doanh, thậm chí vì anh ta mà từ bỏ cơ hội ra nước ngoài tu nghiệp, chỉ hết lòng hết dạ với một mình anh ta.

Khi ấy, Cố Vọng ôm tôi và nói: “Tri Hạ à, chờ anh thành công, anh nhất định sẽ cho em cuộc sống tốt nhất.”

Nhưng đến khi anh ta thật sự công thành danh toại, xung quanh anh ta cũng bắt đầu  đủ kiểu bóng hồng xuất hiện.

Lần đầu tiên phát hiện Cố Vọng ngoại tình, tôi khóc lóc đòi ly hôn, anh ta ôm tôi mà thề thốt rằng chỉ là hồ đồ trong nhất thời. Tôi mềm lòng, lại tha thứ cho anh ta.

Nhưng sự phản bội cũng giống như t.h.u.ố.c độc gây nghiện,  lần đầu thì sẽ  vô số lần sau.

Lần cuối cùng tôi làm ầm ĩ nhất là vì tôi bị m.a.n.g t.h.a.i ngoài t.ử cung, dẫn đến băng huyết.

Tôi nằm trên bàn mổ, bác sĩ đưa giấy báo tử. Tôi gọi điện cho Cố Vọng không biết bao nhiêu lầnvậy mà anh ta vẫn không nghe máy vì bận mừng sinh nhật nhân tình. Sau khi tôi trở về từ cõi c.h.ế.t, thứ đập vào mắt tôi lại là tin tức anh ta và nhân tình đang tiệc tùng vui vẻ trên du thuyền.

Khoảnh khắc đó, mọi yêu thương và hy vọng của tôi đều đã bị tiêu tan sạch sẽ.

Tôi chấp nhận số phận, cũng học cách ngoan ngoãn, không còn khóc lóc, không còn chất vấn. Dù Cố Vọng về trễ hay không về nhà, tôi đều chấp nhận với thái độ bình thản.

Mới đầu, Cố Vọng không quen với sự thay đổi của tôi. Thậm chí, anh ta còn  chút hoảng sợ, luôn cảm thấy tôi đang ấp ủ âm mưu gì đó, tần suất anh ta về nhà cũng nhiều hơn hẳn.

Nhưng lâu dần, thấy tôi thật sự an phận, Cố Vọng lại bắt đầu không kiêng nể gì mà ăn chơi sa đọa mà. Thậm chí, anh ta còn thản nhiên bắt tôi đi dọn dẹp hậu quả: nhân tình đến tận cửa khiêu khích, tôi đứng ra đối phó; cánh truyền thông chụp được tin đồn, tôi đứng ra dập tắt; ngay cả khi anh ta quên chúc thọ bố mẹ, cũng chính tôi chuẩn bị quà cáp, thay anh ta đến tận nơi xin lỗi.

“Em đã gọi người xử lý rồi, sẽ không để tin tức bị lan truyền ra ngoài đâu.”

Tôi nói với cô bạn thân vẫn còn đang hậm hực: “Cậu đừng buồn quá, không đáng đâu.”

Bạn tôi nhìn tôi, ánh mắt đầy xót xa: “Tri Hạ, sao cậu  thể bình thản đến thế? Anh ta đã đối xử với cậu như vậy rồi!”

Tôi mỉm cườikhông đáp. Có những nỗi đau  nói ra thì cũng vô ích, chỉ  thể tự gánh chịu.

Mà trên đời này những thứ sẽ đ.ấ.m ngược lại người vừa hưởng nó.

Tiễn bạn thân về xong, tôi quay lại phòng khách sạn.

Cố Vọng đã mặc quần áo xong, đang đứng thắt cà vạt trước gương.

Tôi cúi người nhặt chiếc kẹp tóc nhựa rẻ tiền dưới đất lên, trên đó vẫn còn  dính vài sợi tóc nhạt màu.

Cố Vọng liếc mắt một cái: “Vứt đi, thứ rẻ tiền ấy mà.”

Tôi nắm chặt chiếc kẹp tóc, đầu ngón tay cảm nhận được hơi lạnh từ nhựa.

Phải rồi, nó không đáng tiền.

Cho nên Cố Vọng không hề hay biết rằng tuần trước, cô nàng bé nhỏ thuần khiết, tự nhiên đeo chiếc kẹp tóc rẻ tiền này còn nằm trên bàn mổ của tôi.

Anh ta lại càng không biết rằng tôi đã chẳng còn là Tô Tri Hạ vì anh ta mà đau lòng, rơi lệ nữa.

Với những gì mà Cố Vọng nợ tôi – sự tuyệt vọng lúc cận kề cái c.h.ế.t, tình yêu bị phụ bạc, và đứa con chưa kịp chào đời – tôi muốn anh ta dùng tất cả mọi thứ để trả lại.

Còn về chuyện trả thế nào…

Cứ bắt đầu từ chính cô cô gái bé nhỏ, thuần khiết tự nhiên kia của anh ta đi.

Cố Vọng đã không về nhà được ba ngày.

Ngày nào trợ lý cũng gửi tin nhắn báo cáo lịch trình của anh ta, chẳng qua cũng chỉ là ăn uống, dạo phố, xem phim cùng cô gái tên Lâm Dao kia, họ quấn quýt như cặp tình nhân mới yêu.

Có vẻ như Cố Vọng thật sự mê đắm Lâm Dao rồi.

Mấy ngày nay, anh ta không hề thay người mới,  thể coi đây là sự “chung thủy” hiếm hoi trong tình sử của anh ta.

Tôi vẫn như mọi khi – đi làm đúng giờ, nghiêm túc thực hiện từng ca phẫu thuật trong bệnh viện, chuẩn bị cho tương lai không xa.

Lúc rảnh rỗi, tôi lại xem qua tư liệu mà trợ lý gửi tới với thái độ bình thản như thể những gì mà Cố Vọng làm đều chẳng liên quan gì đến mình.

Chiều thứ Năm, vừa kết thúc ca mổ dài năm tiếng, tôi về văn phòng nghỉ ngơi thì y tá gõ cửa bước vào: “Bác sĩ Tô, bên ngoài  cô Lâm muốn gặp bác sĩ.”

Cái tay đang cầm cốc nước của tôi khựng lại, tia sáng của sự thông suốt lóe lên nơi đáy mắt, tôi đáp: “Để cô ấy vào.”

Không lâu sau đó, Lâm Dao bước vào.

Hôm nay, cô ta mặc chiếc váy liền màu trắng, trang điểm kĩ càng, trông vừa thuần khiết vừa vô tội, chỉ là trong ánh mắt  chút hoảng loạn mà người khác khó phát hiện.

“Cô Tô, làm phiền cô rồi.” Cô ta đứng nơi cửa với vẻ đầy lúng túng, hai tay siết chặt vạt váy.

“Ngồi đi.” Tôi chỉ vào chiếc ghế đối diện: “Tìm tôi  việc gì?”

Sau khi ngồi xuống, Lâm Dao im lặng hồi lâu mới cẩn trọng lên tiếng: “Cô Tô, chuyện hôm đó… Cảm ơn cô.”

“Cảm ơn tôi chuyện gì?” Tôi nâng cốc nước lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

“Cảm ơn cô đã không vạch trần tôi, còn giúp tôi dập tắt tin tức.” Giọng cô ta hơi run: “Thật ra hôm đó, tôi sợ lắm, tôi cứ tưởng cô sẽ tức giận, sẽ nói cho sếp Cố biết…”

Tôi đặt cốc nước xuống, nhìn cô ta: “Đã giấu giếm cho cô thì tôi sẽ không vạch trần cô nữa.”

Lâm Dao thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt cô ta đỡ hoảng hốt phần nào, nhưng lại thêm phần khó hiểu: “Cô Tô, tại sao… Tại sao cô không tức giận? Sếp Cố, anh ấy…”

“Tức giận thì  ích gì?” Tôi cười thờ ơ: “Bao nhiêu năm nay, tôi đã quen từ lâu rồi.”

Lâm Dao nhìn tôimuốn nói lại thôi, dường như cô ta không ngờ tôi lại phản ứng như thế.

Tôi bộ dáng vẻ căng thẳng đó của cô ta, bỗng mở miệng: “Ca phẫu thuật của cô rất thành công, phục hồi cũng rất tốt.”