Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Năm năm sau, cửa phòng khám của tôi bị gõ nhẹ, trợ lý thò đầu vào: “Bác sĩ Tô, hộ lý phòng VIP số 3 nói rằng tâm trạng của ông Cố hôm nay không được ổn định.”
Tôi đang cúi đầu xem xét một phương án tái tạo khuôn mặt phức tạp, nghe vậy thì dừng bút lại một chút rồi ký tên một cách dứt khoát.
“Đã rõ.”
Phòng VIP số 3 nằm ở tầng cao nhất yên tĩnh nhất của khu nội trú, môi trường thanh tịnh, chi phí đắt đỏ, được phụ trách bởi đội ngũ y tế chuyên nghiệp nhất, giám sát dấu hiệu sinh tồn của anh ta suốt hai mươi bốn giờ…
và cũng giám sát mọi liên lạc của anh ta với thế giới bên ngoài.
Cố Vọng hiện đang nằm trên giường, gầy gò hơn vài năm trước, hốc mắt sâu hoắm, làn da mang sắc xám không chút sức sống. Khí phách năm nào đã sớm bị bệnh tật và tuyệt vọng bào mòn, chỉ còn lại một cái xác không hồn được nuôi dưỡng một cách cẩn thận.
Anh ta vốn đang nhìn trần nhà với đôi mắt vô hồn, nghe tiếng mở cửa, con ngươi chuyển động một cách chậm chạp rồi nhìn tôi.
Tôi đi đến bên cửa sổ, điều chỉnh góc rèm một cách thuần thục.
Căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe tiếng tích tắc đều đặn của máy móc.
Tôi bất chợt lên tiếng, giọng điệu dịu dàng như đang tán gẫu về thời tiết hôm nay: “Hôm nay thấy một bình luận thú vị về buổi họp báo năm đó của chúng ta. Nhiều năm trôi qua rồi mà vẫn có người nhớ tới nó.”
Cơ thể Cố Vọng thoáng căng cứng lại một cách khó nhận ra.
Tôi từ từ đọc: “Người dùng Nhìn Thấu Sự Đời viết: “Năm đó, cô Cố thật sự đã tận tình tận nghĩa rồi. Chồng thành ra thế kia… mà vẫn không bỏ rơi, đích thân phẫu thuật cứu người, lại còn bình ổn được tình hình công ty, đúng là nữ Bồ Tát thời hiện đại.'”
Đọc đến đây, tôi ngừng lại, khẽ cười: “Nữ Bồ Tát… cái danh xưng này thú vị thật đấy.”
Nhịp hô hấp của Cố Vọng nặng nề hơn, ngón tay anh ta vô thức bấu chặt lấy ga giường dưới thân.
Tôi lướt xuống dưới, đọc tiếp một bình luận khác:
“Cư dân mạng có tên Quá Khứ Như Khói viết: “Chậc, sếp Cố năm nào cũng là nhân vật lẫy lừng, ai ngờ lại có kết cục thế này, đúng là tạo hóa trêu ngươi. Nghe nói giờ anh ta dựa vào vợ? Chậc chậc, đúng là đàn ông ấy mà, vẫn nên có trách nhiệm với gia đình.'”
“Loảng xoảng!” Cố Vọng đột ngột vung tay, hất văng cốc nước trên tủ đầu giường.
Lồng n.g.ự.c anh ta phập phồng một cách dữ dội. Cố Vọng trừng mắt với tôi, môi run lên nhưng không thốt ra được một âm tiết hoàn chỉnh. Cuộc sống tù túng mấy năm nay cùng với sự khống chế của t.h.u.ố.c men đã phá hủy phần lớn khả năng ngôn ngữ của anh ta từ lâu.
Tôi chỉ nhìn bãi chiến trường dưới đất với thái độ bình thản rồi nhấn chuông gọi.
Hộ lý lập tức bước vào, dọn dẹp sạch sẽ một cách nhanh nhẹn.
“Anh nhìn đi, lúc nào cũng bất cẩn như thế.” Giọng điệu của tôi có chút nuông chiều một cách bất lực, như thể đang đối mặt với đứa trẻ không nghe lời: “Nghỉ ngơi cho khỏe đi. Chiều nay, em còn hai ca phẫu thuật nữa.”
Khi xoay người rời đi, tôi cảm nhận được ánh nhìn cực kỳ oán hận sau lưng mình.
Phải rồi, anh ta đã đoán ra từ lâu.
Anh ta đoán ra việc hệ miễn dịch bị suy giảm đột ngột và kỳ lạ năm đó không phải là chuyện ngẫu nhiên.
Anh ta đoán ra thang t.h.u.ố.c bổ tôi cho anh ta uống vốn không hề xuất phát từ tình yêu.
Anh ta thậm chí có thể đã đoán được rằng sự xuất hiện của Lâm Dao cũng không phải là chuyện trùng hợp.
Nhưng vậy thì đã sao?
Cơ thể của anh ta, mạng sống của anh ta và chút cảm giác tồn tại trong xã hội ít ỏi còn lại đều nằm gọn trong tay tôi.
Nhờ vào cơn gió dư luận từ lần “cứu chữa thành công người chồng nguy kịch và thể hiện năng lực chuyên môn khiến người ta kinh ngạc” năm đó cộng thêm những đóng góp vượt bậc trong lĩnh vực chuyên môn và nguồn vốn vững chắc được tích lũy suốt mấy năm qua, sự nghiệp của tôi không ngừng thăng tiến.
Chức Trưởng khoa đã không còn thỏa mãn được tham vọng của tôi từ lâu, giờ đây, tôi là Phó giám đốc bệnh viện kiêm chuyên gia hàng đầu về phẫu thuật thẩm mỹ, danh – lợi đi đôi với nhau.
Lại hai năm nữa trôi qua, một buổi chiều mùa thu, cuộc đời của Cố Vọng cuối cùng cũng đi đến hồi kết.
Suy đa tạng, biến chứng phức tạp, sự ra đi của Cố Vọng không có gì khiến người ta bất ngờ.
Thông báo nguy kịch do tôi ký, phác đồ cấp cứu do tôi quyết định. Vào giây phút cuối cùng, cũng chỉ có một mình tôi ở đó.
Trước khi ra đi, như một tia sáng cuối cùng, ánh mắt Cố Vọng bỗng ánh lên ánh sáng của sự tỉnh táo trong chốc lát. Anh ta nhìn tôi chằm chằm, mấp máy môi rồi cuối cùng cũng chỉ thốt ra vài tiếng không rõ ràng của nỗi oán hận và không cam tâm tột cùng. Sau đó, đôi môi ấy vĩnh viễn cứng đờ.
Tôi đứng bên giường, lặng lẽ nhìn những đường thẳng trên máy theo dõi chạy thành một đường thẳng tắp với vẻ mặt vô cảm.
Đám tang được tổ chức kín đáo mà trang trọng.
Tôi khoác lên mình bộ váy đen, cài hoa trắng trên ngực, đặt trước mộ anh ta một bó bách hợp mà lúc sống, anh ta ghét nhất.
Truyền thông chụp được khoảnh khắc hốc mắt tôi hơi đỏ, bóng lưng cô độc mà kiên cường.
Dư luận lại nghiêng về phía cảm thông và tán dương một lần nữa. “Cô Cố” cuối cùng đã trở thành “người vợ góa”, một góa phụ hoàn hảo: giàu có, thành đạt, địa vị cao và một tấm lòng chung thủy, kiên cường.
Tạm biệt nhé, Cố Vọng.
(Hết)