Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Cảm ơn… bác sĩ Tô.” Cô ta trầm giọng, giọng điệu vừa nhẹ nhõm lại vừa hoang mang.
“Không cần cảm ơn, đôi bên cùng có lợi thôi.” Tôi nói với vẻ thờ ơ: “Nhớ kỹ những gì đã hứa với tôi.”
Lâm Dao gật đầu rồi đứng dậy rời đi, bóng dáng của cô ta nhanh chóng tan biến vào dòng người trên phố.
Xử lý Lâm Dao xong, tôi quay lại bệnh viện, bắt đầu tiến hành cô lập Cố Vọng với bên ngoài. Tôi nói với anh ta rằng dư luận bên ngoài vẫn rất căng thẳng, nhưng tôi đã bước đầu kiểm soát được tình hình và đang tích cực đàm phán để đính chính thông tin.
Mỗi ngày, tôi bận nghe – gọi điện thoại, xử lý công việc, vẻ mặt luôn mệt mỏi và lo âu ở mức vừa đủ.
Cố Vọng đang nằm trên giường bệnh, vẫn rất suy nhược.
Vấn đề miễn dịch suy giảm của anh ta dường như không được cải thiện rõ rệt. Trái lại vì lo nghĩ quá nhiều nên anh ta càng trở nên tiều tụy.
Nhìn tôi tất tả ngược xuôi vì mình, sự áy náy và ỷ lại của anh ta ngày một tăng.
“Tri Hạ, vất vả cho em quá.”
Anh ta thường nắm tay tôi, lẩm bẩm: “Đến khi anh khỏe lại, nhất định sẽ bù đắp cho em. Công ty… sau này cứ giao cho em quản lý, anh cũng yên tâm.”
Tôi luôn mỉm cười dịu dàng, đắp lại chăn cho anh ta: “Đừng nói lời ngốc nghếch, chuyện anh khỏe lại mới là chuyện quan trọng nhất. Nhưng mà…” Tôi bộc lộ vẻ khó xử đúng lúc: “Hiện tại, các cổ đông bắt tay nhau gây áp lực, chỉ có cách tạm thời chuyển cổ phần tập đoàn sang tên em mới có thể ngăn họ triệu tập đại hội cổ đông bất thường. Đây chỉ là kế hoãn binh thôi, đến khi anh khỏe lại thì lúc nào cũng có thể thu hồi.”
Lúc này, Cố Vọng đang mụ mị đầu óc, đã hoàn toàn tin tưởng tôi. Trong nhận thức của anh ta, tôi là cọc cứu mạng duy nhất. Thế là, dưới sự gợi ý và an ủi của tôi, anh ta chẳng chút do dự mà ký tên vào hàng loạt văn bản.
Về phía hội đồng quản trị, tôi cũng đã dặn dò từng người một. Giờ đây họ chỉ mong có người tiếp quản để ổn định tình hình.
Thế là tôi dần dần chuyển nốt số cổ phần Cố Thị còn lại trong tay Cố Vọng cùng các tài sản quan trọng khác sang tên mình.
Mỗi lần ký xong một văn bản, Cố Vọng lại thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy gánh nặng trên vai nhẹ đi một chút. Anh ta còn quay sang an ủi tôi: “Sau này lại làm phiền em nhiều rồi.”
Nhìn dáng vẻ bị che mắt, còn đang cảm động rơi nước mắt vì mình, tầng băng dưới đáy lòng tôi lại dày thêm một lớp. Cố Vọng sẽ không bao giờ biết rằng thứ mà mình ký vào chính là công cụ chôn vùi mọi thứ của chính mình.
Một tuần sau, Cố Vọng đột ngột sốt cao, vùng bụng dưới đau nhức và sưng tấy không thể chịu nổi. Sau khi kiểm tra khẩn cấp, với vẻ mặt nghiêm trọng, bác sĩ thông báo rằng Cố Vọng mắc chứng hoại t.ử Fournier (*) hiếm gặp, bắt buộc phải phẫu thuật cắt bỏ khẩn cấp, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
(*) là một loại viêm cân mạc hoại t.ử cực kỳ nguy hiểm, diễn tiến rất nhanh ở vùng đáy chậu, tầng sinh môn và bộ phận sinh dục.
Tôi nhếch môi, xem ra không uổng công tôi thêm vào từng chút kẽm gluconate và tỷ lệ axit amin đặc biệt mà tôi thêm vào dịch truyền hàng ngày của Cố Vọng. Bản thân những chất này vô hại, nhưng khi chúng được kết hợp với t.h.u.ố.c điều hòa miễn dịch mà anh ta đang dùng thì sẽ khiến các chất lưu huỳnh bất thường ăn mòn mô hội âm vốn đã yếu ớt từ bên trong được sản sinh.
Nghe thấy từ “hoại tử”, nhất là liên tưởng đến vùng bị nhiễm trùng, Cố Vọng hoàn toàn suy sụp.
Cuối cùng thì điều mà anh ta lo lắng và sợ hãi nhất vẫn trở thành hiện thực.
Bị sự sợ hãi và nhục nhã tột cùng nhấn chìm, anh ta nắm lấy tay tôi như thể đang bám vào cọc cứu mạng cuối cùng, nói năng lộn xộn: “Tri Hạ, cứu anh… Anh không thể… Chắc chắn là con khốn đó, chính nó đã hại anh…”
Nhìn gương mặt vặn vẹo vì sợ hãi của anh ta, tôi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang run rẩy ấy, giọng điệu vẫn dịu dàng như nước, như thể lòng tôi đong đầy lòng thương cảm và sự kiên định: “Đừng sợ, Cố Vọng, chỉ cần phẫu thuật kịp thời thì vẫn còn hy vọng. Em sẽ luôn ở bên anh. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
Cửa phòng phẫu thuật từ từ đóng lại trước mặt tôi.
Ánh đèn huỳnh quang chói lóa trên hành lang chiếu vào chiếc áo blouse trắng của tôi, tỏa ra một vầng sáng lạnh lẽo.
Tôi không dừng lại, xoay người đi về phía khu vực khử trùng.
Sau đó, tôi thay đồ, khử trùng, đeo găng tay vô trùng và khẩu trang.
Trong gương, tôi chỉ để lộ đôi mắt như một đầm nước sâu bình lặng không chút gợn sóng.
Cô y tá hỗ trợ bên cạnh hình như muốn nói điều gì đó, có lẽ cô ta thấy việc vợ trực tiếp phẫu thuật những vùng riêng tư và nghiêm trọng thế này cho chồng là không phù hợp về mặt tình cảm.
Nhưng khi đối diện với ánh mắt của tôi, nỗi nghi ngờ ấy lập tức bị cô ta nuốt ngược trở lại, chỉ còn lại sự kính trọng mang tính chuyên nghiệp.
“Bác sĩ Tô, mọi thứ đã sẵn sàng.”
Tôi gật đầu, bước về phía bàn mổ.
Cố Vọng đã được gây mê toàn thân, nhưng có lẽ nỗi sợ tột cùng đã kích thích thần kinh anh ta nên anh ta vẫn chưa hoàn toàn mất ý thức.
Anh ta mở đôi đồng t.ử đã lờ đờ, thấy tôi tiến lại gần trong đồ phẫu thuật thì phát ra tiếng khò khè không rõ ràng như con dã thú đang hấp hối.
Tôi cúi người xuống, chỉnh lại góc độ đèn phẫu thuật, nói bằng tông giọng nhỏ nhẹ chỉ đủ hai người nghe thấy như khi an ủi anh ta: “Cố Vọng, đừng căng thẳng. Hoại t.ử Fournier rất nguy hiểm, phẫu thuật cắt bỏ là cách duy nhất. Phải loại bỏ hoàn toàn các mô hoại t.ử thì mới kiểm soát được nhiễm trùng.” Qua lớp khẩu trang, giọng tôi
nghe hơi trầm đục nhưng cực kỳ rõ ràng.
Đôi nhãn cầu đục ngầu của Cố Vọng hoạt động một cách khó khăn, anh ta cố gắng tập trung nhìn vào gương mặt tôi bằng ánh mắt kinh hoàng tột độ.
Vừa kiểm tra d.a.o mổ, d.a.o điện, máy hút trên khay dụng cụ một cách thành thaọ, tôi vừa tiếp tục nói chuyện như thể đang tán gẫu: “Thực ra cuộc phẫu thuật này cũng có nguyên lý tương tự như tạo hình tái tạo, đều là cắt bỏ và khôi phục. Anh yên tâm, em làm ở khoa tạo hình, rất có kinh nghiệm trong việc xử lý các mô tinh vi thế này.”
Nghe thấy hai từ “tạo hình”, cơ thể Cố Vọng run lên một cách không thể kiểm soát.
Tôi cầm một con d.a.o mổ sắc bén, ánh sáng lạnh lẽo của nó hắt lên dưới ánh đèn không bóng. Thậm chí, giọng điệu có chút an ủi vô cớ: “Nhắc mới nhớ, ca phẫu thuật của Lâm Dao lúc trước cũng tương tự, chỉ là các bước của nó phức tạp hơn, cần phải kiến tạo. Ca của anh tương đối đơn giản, chỉ cần cắt bỏ phần hoại tử… Thế nên hãy thư giãn đi, anh còn bớt một bước so với cô ta đấy.”