Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Gương mặt Lâm Dao lập tức trở nên trắng bệch. Cô ta ngẩng phắt đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy kinh hãi và lo sợ: “Cô… Sao cô biết được?”
“Vì ca phẫu thuật chuyển giới của cô do chính tôi thực hiện.” Tôi bình thản đáp, như thể đang nói về một chuyện hết sức bình thường.
Ngày đó, tôi cũng không ngờ rằng trong tương lai, vị bệnh nhân này lại dây dưa với Cố Vọng.
Nhưng khi định mệnh đã đẩy người đến nước này, tôi cũng chỉ còn cách tùy cơ ứng biến.
Lâm Dao đờ người ra, môi run cầm cập, không thốt nên lời.
Một lúc lâu sau, cô ta mới hoàn hồn, nước mắt trào ra: “Tôi… Tôi cũng hết cách rồi. Tôi mắc bệnh, bác sĩ nói nếu chuyển giới rồi điều trị thì có thể kéo dài sự sống, nhưng việc đó cần một khoản tiền lớn. Tôi thật sự cùng đường rồi, nên mới…” Cô ta kể lại cảnh ngộ của mình trong nghẹn ngào.
Tôi lặng lẽ lắng nghe, không nói một câu nào.
Cô ta lau nước mắt, nhìn tôi với ánh mắt cầu khẩn: “Cô Tô, tôi biết mình làm vậy là sai nhưng tôi thật sự không muốn c.h.ế.t. Xin cô đừng nói với sếp Cố, khi tôi kiếm đủ tiền, tôi sẽ đi ngay lập tức, sẽ không làm phiền hai người nữa.”
Tôi nhìn cô ta, im lặng vài giây rồi bỗng bật cười: “Cô không cần phải đi đâu.”
Lâm Dao ngơ ngác: “Gì cơ?”
“Tôi nói rồi: tôi sẽ giữ bí mật cho cô, bí mật đó bao gồm cả chuyện này. Bây giờ, Cố Vọng đang rất mê cô, đây là cơ hội tốt.” Nói đến đây, tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, nói từng chữ một: “Tôi giúp cô có tiền, cô giúp tôi làm một việc.”
“Chuyện gì?” Lâm Dao hỏi trong sự cảnh giác.
“Đúng lúc anh ta đắc ý nhất, hãy để anh ta biết thực chất, cô là người chuyển giới.” Tôi nói, ánh mắt lạnh lùng: “Tôi muốn anh ta thân bại danh liệt.”
Lâm Dao mở to mắt, rõ ràng cô ta không ngờ tôi lại đưa ra yêu cầu như vậy.
Nhưng với kiểu người như cô ta, danh dự là thứ rẻ mạt nhất.
Cô ta do dự hồi lâu, nhìn vào ánh mắt vô cảm của tôi rồi cuối cùng cũng nghiến răng: “Được, tôi đồng ý với cô.”
Tôi gật đầu trong hài lòng.
Có thêm đồng minh này, kế hoạch của tôi sẽ càng sớm thành hiện thực.
Còn vể Cố Vọng, cứ để anh ta đắm chìm trong cái gọi là tình yêu đích thực của mình đi.
Dù sao thì ngày tháng tươi đẹp của anh ta cũng chẳng còn nhiều đâu.
Kể từ khi đạt được thỏa thuận với Lâm Dao, tôi bắt đầu diễn trọn vai một người vợ hiền mẹ đảm.
Cố Vọng thỉnh thoảng về nhà, tôi sẽ chuẩn bị sẵn cơm canh mà anh ta thích.
Có lần, Lâm Dao mang cho anh ta món sườn xào chua ngọt do chính cô ta làm. Cố Vọng hết lời khen ngợi trước mặt tôi, rằng Lâm Dao dịu dàng, đảm đang, nấu ăn lại ngon.
Tôi nghe vậy cũng chẳng chút khó chịu, còn cười và bảo: “Nếu anh thích, để em học làm xem sao.”
Sáng hôm sau, tôi ra chợ mua thịt heo tươi và một lượng lớn hẹ.
Sườn xào chua ngọt của Lâm Dao có tính hàn, còn hẹ tính ấm, vị cay. Thịt heo xào hẹ vừa khéo trung hòa tính hàn, lại tạo ra sự đối chọi trong âm thầm trong cơ thể Cố Vọng.
Chẳng mấy ngày sau, Lâm Dao lại mang canh gà ác hầm đương quy tới, bảo là để bồi bổ thu – đông.
Thế là tôi mua ý dĩ và bí đao về nấu một nồi canh.
Ý dĩ có tính hàn, có tác dụng kiện tỳ trừ thấp (**); bí đao thanh nhiệt, lợi tiểu, kết hợp ý dĩ với nó thì vừa vặn xung khắc với tính ấm nóng của canh gà ác.
(**) Kiện tỳ trừ thấp nghĩa là tăng cường sức khỏe của tỳ (lá lách) và loại bỏ ẩm thấp trong cơ thể.
Tối đó, Cố Vọng về nhà, uống hai bát canh bí đao ý dĩ, lại nhớ đến món canh của Lâm Dao: “Vẫn là canh gà của Dao Dao ấm bụng, bát canh này uống vào khiến người ta thấy hơi lạnh.”
“Gần đây thấy anh hay thức khuya tiếp khách, sợ anh bị nóng trong nên em đặc biệt nấu canh thanh nhiệt giúp anh đấy.” Tôi múc cho Cố Vọng bát thứ ba, vẻ mặt vô cảm: “Dưỡng sinh sao chỉ có bồi bổ mà không thanh thải được, một nóng một lạnh phối hợp nhau thế này mới không hại lá lách và dạ dày.”
Lâm Dao nấu cháo sườn hoài sơn để bồi bổ, tôi nấu cháo đậu xanh bách hợp thanh nhiệt.
Lâm Dao làm gà cay chiên giòn, tôi làm món cá hấp thanh đạm giải nhiệt.
Thực phẩm chỉ là tấm bình phong, lưỡi d.a.o thực sự đều nằm ở nơi mắt thường không thấy được.
Hôm đó, đang ăn dở, Cố Vọng bỗng đặt đũa xuống rồi muốn ôm tôi: “Tri Hạ, chúng ta sinh thêm đứa con nữa đi.”
Tôi đờ người ra, đáy mắt thoáng hiện một nỗi đau mà người khác không dễ nhận ra.
Tôi từng có một đứa con.
Ngày ấy, tôi háo hức chờ đợi con chào đời nhưng tình nhân thứ hai của Cố Vọng đã cố tình bỏ t.h.u.ố.c vào sữa của tôi vì muốn ép tôi ly hôn, khiến tôi bị sảy thai.
Lúc đó, Cố Vọng vẫn đang mải mê ở bên người đàn bà kia, đến tin tôi sảy t.h.a.i cũng do trợ lý báo cho anh ta.
Khi về nhà, anh ta chỉ buông một câu “sau này sinh nữa là được” rồi chẳng bao giờ nhắc lại chuyện đó nữa.
Tôi nhẹ nhàng đẩy hắn ra, giọng điệu dửng dưng: “Dạo này em nhận vài ca đại phẫu, mệt lắm, không có tâm trí nào để tính đến chuyện đó đâu.”
Bị từ chối, Cố Vọng lại có vẻ hoài niệm khó hiểu: “Nghĩ lại thì anh vẫn thích em của lúc trước hơn. Tuy hay làm loạn, gây phiền phức, nhưng ít nhất cũng sống động. Giờ nhìn em thế này, cứ thấy thiếu thiếu gì đó.”
Tôi ngước mắt nhìn anh ta, môi cong lên thành một nụ cười thờ ơ: “Phàm là con người thì ai cũng phải thay đổi thôi.”
Cố Vọng nhìn tôi, muốn nói lại thôi. Cuối cùng, anh ta chỉ thở dài rồi im lặng.
Chắc anh ta đã quên rằng lý do tôi trở thành người như bây giờ là nhờ chính anh ta ban tặng.
Đàn ông luôn vậy: có được rồi lại chẳng biết thỏa mãn. Nhẫn tâm mài giũa người ta thành dáng vẻ mình muốn rồi lại chê “tác phẩm” mình tạo ra không đủ sinh động.
Cố Vọng không còn cố nhắc đến chuyện con cái nữa.
Ngày tháng trôi qua, Lâm Dao ngày càng được Cố Vọng yêu chiều.
Và cũng như dự đoán – giống bao nhân tình khác của Cố Vọng, cô ta bắt đầu khiêu khích tôi.
Cô ta gửi ảnh thân mật của mình và Cố Vọng cho tôi kèm dòng trạng thái: “Chị ơi, sếp Cố bảo em là cô gái đặc biệt nhất mà anh ấy từng gặp.”
Cô ta cố tình gọi điện cho tôi vào khoảng thời gian mà Cố Vọng thường về nhà, giọng điệu nũng nịu: “Chị ơi, tối nay sếp Cố không về đâu ạ, anh ấy bảo muốn cùng em ngắm sao.”
Nhưng xem ra Cố Vọng lại rất thích kiểu này.
Mỗi lần Lâm Dao khiêu khích, tôi lại càng thể hiện sự nhẫn nhịn, bao dung trước mặt Cố Vọng.
Có lẽ vì áy náy, hoặc vì cảm thấy tôi biết điều, cần thưởng chút ngọt nên Cố Vọng lại chuyển tên một bất động sản cho tôi với cái danh mỹ miều là bồi thường.
Tôi cũng chẳng giận, chỉ lặng lẽ đặt bút ký tên vào văn bản sang tên.