Chương 1

Cập nhật lúc: 08-05-2026
Lượt xem: 353

Vào ngày tôi hủy hôn, cả thành phố đều cá cược rằng tôi sẽ quỳ xuống cầu xin Phó Hoài Dã quay lại.

Ai cũng nghĩ tôi đã yêu anh ta đến c.h.ế.t đi sống lại.

Nhưng họ không biết rằng, trong tay tôi đang nắm giữ điểm yếu của ba thế hệ nhà họ Phó, chỉ chờ anh ta mở miệng nói ra hai chữ “hủy hôn”.

Khi anh ta thật sự nói ra câu: “Nhường chiếc vòng tay cho Tô Tô, nếu không thì hủy hôn”…

Tôi đã bật cười thành tiếng.

Nhẫn nhục chịu đựng suốt ba năm qua, cái ngày tôi chờ đợi cuối cùng cũng đã tới.

Tôi sẽ nhổ tận gốc cả gia tộc họ Phó.

1.

Bóng chiều buông xuống, trong thư phòng của nhà cũ họ Bạch chỉ bật duy nhất một ngọn đèn bàn.

Chiếc vòng tay xoắn ngọc phỉ thúy Long Thạch Chủng nằm lặng lẽ trên lớp vải nhung đen.

Tôi đang dùng một miếng vải mềm cẩn thận lau chùi thân vòng, đột nhiên cửa phòng bị đẩy ra không một tiếng động.

Phó Hoài Dã bước vào, bộ vest may riêng chỉnh tề không một nếp gấp, chiếc Patek Philippe nơi cổ tay phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

Ánh mắt anh ta dừng lại trên chiếc vòng.

“Tô Tô đã thấy bức ảnh cô đăng rồi.” Giọng anh ta vang lên đột ngột trong căn phòng yên tĩnh, “Cô ấy rất thích.”

Tôi không ngẩng đầu, vẫn tiếp tục lau chùi.

Khối ngọc này là đá nguyên bản mà mẹ tôi đã đấu giá được từ ba năm trước, mãi gần đây mới mời được bậc thầy về chế tác thành vòng tay.

Hôm nay tôi mới vừa lấy nó về.

“Vậy thì sao?” Giọng tôi rất nhẹ.

“Nhường cho cô ấy đi.” Giọng điệu của Phó Hoài Dã đầy vẻ hiển nhiên, “Cô đi tìm cái khác là được.”

Miếng vải mềm dừng lại trên cạnh vòng.

Tôi ngước mắt nhìn anh ta.

Vị người thừa kế nhà họ Phó, người đã đính hôn với tôi suốt ba năm qua, lúc này đang dùng tư thế như thể đang ban ơn để chờ đợi sự phục tùng của tôi.

“Khối ngọc này trên đời chỉ  một chiếc. Hơn nữa bậc thầy chế tác đã qua đời vào tháng trước, đây là tác phẩm cuối cùng của ông ấy.”

Phó Hoài Dã khẽ nhíu mày,  vẻ như ghét tôi nói nhiều: “Tôi biết. Thế nên Tô Tô mới muốn nó.”

Lý lẽ của anh ta hoàn hảo đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Tôi nhẹ nhàng đặt chiếc vòng trở lại tấm đệm nhung, tựa lưng vào ghế.

“Phó Hoài Dã, tôi nhớ tháng sau là sinh nhật anh. Tôi đã chuẩn bị quà suốt nửa năm trời, đó là một chiếc Bugatti đặt riêng.”

Vẻ mặt anh ta hơi dịu lại: “Cô  lòng rồi.”

Nhưng nếu Tô Tô nói cô ấy thích chiếc xe đó,  phải anh cũng muốn tôi nhường cho cô ấy không?”

Khuôn mặt anh ta lập tức sa sầm xuống: “Bạch Linh, đừng  vô lý như vậy.”

“Vô lý sao?” Đầu ngón tay tôi lướt qua chiếc vòng lạnh buốt, “Ba năm qua, cô ta đã cướp của tôi bao nhiêu thứ, anh cần tôi đếm lại từng món cho anh nghe không?”

Phó Hoài Dã vòng qua bàn làm việc, cúi người chống tay lên mép bàn.

Tư thế này mang theo áp lực cực lớn.

“Hủy hôn,” anh ta nhìn chằm chằm vào mắt tôi, gằn từng chữ, “hoặc là đem chiếc vòng tặng cho Tô Tô, cô tự chọn một cái đi.”

Ánh đèn bàn hắt lên mặt anh ta những mảng sáng tối mập mờ.

Không khí đông đặc lại trong vài giây.

Tôi đưa tay cầm lấy chiếc vòng phỉ thúy kia.

Khóe miệng Phó Hoài Dã khẽ nhếch lên một độ cong khó nhận raanh ta tưởng rằng tôi sẽ thỏa hiệp, giống như mười một lần trước đó.

Tôi giơ chiếc vòng lên cao ngang tầm mắt anh tasau đó buông tay.

2.

Choảng!

Tiếng ngọc phỉ thúy va đập xuống sàn đá cẩm thạch nghe thật sắc lạnh và chói tai.

Chiếc vòng vỡ thành ba đoạn.

Mặt cắt xanh mướt của khối ngọc lấp lánh ánh sáng u tối dưới ánh đèn.

Biểu cảm của Phó Hoài Dã đóng băng ngay lập tức.

“Hủy hôn.” Giọng tôi vang lên cực kỳ rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, “Bây giờ hủy luôn đi.”

Anh ta sững sờ mất năm giây mới tìm lại được giọng nói của mình.

“Cô điên rồi sao? Đó là…”

“Tôi biết nó là cái gì.” Tôi đứng dậy ngắt lời anh ta, “Ngọc phỉ thúy Long Thạch Chủng, tuyệt tác cuối cùng của ông Bùi, là thứ  tiền cũng không mua được. Thế nên tôi mới đập, ai cũng đừng hòng  được nó.”

Tôi bước qua những mảnh vỡ của chiếc vòng, đi đến trước mặt anh tanhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Phó Hoài Dã,  một chuyện hình như anh vẫn chưa hiểu rõ.” Tôi mỉm cười, “Tôi cần cái danh phận vị hôn thê nhà họ Phó này không phải vì nhà họ Bạch không bằng nhà họ Phó, mà là vì tôi từng yêu anh.”

Đồng t.ử của anh ta khẽ co lại.

Nhưng bây giờ tôi hết yêu rồi.”

Tôi tháo chiếc nhẫn đính hôn ở ngón áp út tay trái ra.

“Vậy nên hôn ước của chúng ta kết thúc tại đây. Phó thiếu gia, mời anh đi thong thả, tôi không tiễn!”

Khuôn mặt Phó Hoài Dã chuyển từ trắng bệch sang xanh mét, rồi từ xanh mét sang đỏ gay.

Anh ta đột ngột túm chặt lấy cổ tay tôi, lực mạnh đến mức gần như muốn bóp nát xương tôi.

“Bạch Linh, cô đừng  hối hận! Không  nhà họ Phó, cô chẳng là cái thia gì trong cái giới này đâu.”

“Buông con bé ra.”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía cửa thư phòng.

Cả hai chúng tôi cùng quay đầu lại.

Mẹ tôi, Bạch Vi, đang đứng ở đó.

Bà mặc một bộ sườn xám bằng lụa tơ tằm màu xanh rêu, mái tóc dài được búi gọn bằng một cây trâm bạch ngọc, phía sau là hai người trợ lý đi cùng.

Phó Hoài Dã vội vàng buông tay ra, nhưng vẫn đứng chắn trước mặt tôi.

“Dì Bạch, tôi và Bạch Linh  chút hiểu lầm.”

“Hiểu lầm?” Mẹ tôi chậm rãi bước vào, dừng lại trước mặt Phó Hoài Dã rồi giơ tay chỉ thẳng ra phía cửa: “Cút ra ngoài.”

Giọng bà đanh thép, mang theo mệnh lệnh không thể chối từ.

Phó Hoài Dã vẫn đứng im bất động: “Dì Bạch, đây là chuyện riêng giữa tôi và Bạch Linh.”

“Bạch Linh là con gái tôi, chuyện của con bé cũng là chuyện của tôi. Bây giờ, anh cút khỏi nhà tôi ngay.”

Bầu không khí rơi vào thế giằng co căng thẳng.

Một trợ lý tiến lên nửa bước, ra dấu mời: “Phó tiên sinhanh muốn tôi gọi bảo vệ chứ?”

Sắc mặt Phó Hoài Dã tối sầm lại hoàn toàn.

Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp, nơi đáy mắt thoáng qua một tia hoảng loạn mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

“Bạch Linh, em sẽ phải hối hận.”

“Điều tôi hối hận nhất chính là đã lãng phí ba năm thanh xuân bên anh. Đi thong thả, không tiễn.”

Anh ta đầy vẻ tức giận, quay người rời đi.

3.

Trong phòng làm việc trở nên yên tĩnh.

Lúc này mẹ mới nhìn sang tôi, ánh mắt dừng lại ở cổ tay bị bóp đỏ, vẻ mặt lạnh lẽo thêm vài phần.

“Có đau không?” Bà hỏi.

Tôi lắc đầu.

Bà đi tới trước bàn làm việc, cúi xuống nhặt một mảnh ngọc phỉ thúy lên, đưa lên soi dưới ánh đèn.

“Tiếc thật, nhưng đập rất tốt. Có những thứ thà hủy đi chứ tuyệt đối không được nhượng bộ.”

Bà nhận lấy một chiếc hộp nhung từ tay trợ lý, mở ra rồi đưa đến trước mặt tôi.

Bên trong là một chiếc vòng tay xoắn ngọc phỉ thúy Long Thạch Chủng giống hệt chiếc vừa nãy.

Tôi sững sờ.

“Đồ thật ở đây.” Mẹ đeo chiếc vòng vào cổ tay trái của tôi, kích cỡ hoàn toàn vừa vặn: “Chiếc con vừa đập chỉ là hàng giả cao cấp thôi, mẹ đã chuẩn bị sẵn từ tuần trước rồi.”

Sắc xanh mướt ôn nhuận, vừa chạm vào đã cảm nhận được hơi lạnh thấu xương.

“Mẹ đã biết từ sớm rồi sao…”

“Mẹ biết Phó Hoài Dã sẽ đến, cũng biết anh ta sẽ nói gì.” Mẹ nhẹ nhàng chỉnh lại tóc mai cho tôi: “Nhưng mẹ cần chính con phải đưa ra lựa chọn. Là tiếp tục nhẫn nhịn, hay là dứt khoát cắt đứt.”

Bà nhìn sâu vào mắt tôi: “Linh Nhi, con phải nhớ kỹ, con gái nhà họ Bạch  thể thua,  thể bại, nhưng tuyệt đối không bao giờ được quỳ xuống mà sống.”