Chương 12
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Giữa chúng ta không còn gì để nói cả.”
“Có!” Anh ta gạt tay bảo vệ ra, nhưng không lao lên phía trước nữa, “Tôi biết mình sai rồi, thực sự biết sai rồi! Tôi không cầu xin cô tha thứ, chỉ xin cô cho tôi một con đường sống.”
“Đường sống? Phó thiếu gia, anh tay chân lành lặn, tốt nghiệp trường danh tiếng, lẽ nào không có Phó gia thì anh không sống nổi sao?”
Anh ta cười khổ lắc đầu: “Cái giới này… không có Phó gia làm chỗ dựa, ai còn dám dùng tôi nữa? Tôi đi tìm việc, phỏng vấn bảy công ty đều bị từ chối. Họ nói tôi, nói tôi suy đồi đạo đức, không dám nhận.”
“Vậy thì đừng lăn lộn trong cái giới này nữa. Đến thành phố khác mà bắt đầu lại.”
“Cô nói thì dễ lắm,” Anh ta đột nhiên kích động, “Tôi từ nhỏ đã lớn lên trong giới này, ngoài cái này ra tôi chẳng biết làm gì cả! Cô bảo tôi phải bắt đầu lại thế nào đây?”
“Vậy thì học cho biết. Phó Hoài Dã, trên đời này không phải ai cũng giống như anh, sinh ra đã có tất cả. Đại đa số mọi người đều phải dựa vào đôi bàn tay trắng để kiếm sống.”
Tôi quay người định bỏ đi.
“Bạch Linh,” anh ta gọi với theo sau lưng, “Nếu, nếu ngày đó tôi không ngoại tình, cô có gả cho tôi không?”
Tôi dừng bước nhưng không ngoảnh lại.
“Không. Bởi vì ngay từ lần đầu tiên anh bảo tôi nhường đồ cho Tô Tô, tôi đã không còn ý định gả cho anh rồi.”
Tôi bước vào trong xe, tài xế từ từ lái đi.
Qua gương chiếu hậu, bóng dáng Phó Hoài Dã vẫn đứng chôn chân tại chỗ, dáng người anh ta nhỏ dần rồi cuối cùng biến mất trong ánh đèn thành phố.
Tôi nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế.
Mẹ nhắn tin cho tôi.
[Xử lý đẹp lắm. Từ ngày mai, con chính là người thừa kế thực sự của Bạch gia.]
Tôi trả lời một chữ: [Vâng.]
Cuối cùng tôi cũng học được cách sinh tồn giữa chốn rừng thiêng nước độc này.
Không phải làm phụ thuộc của ai, mà là làm chủ cuộc đời mình.
Sáu tháng trôi qua, đủ để nhiều việc ngã ngũ.
Tôi thấy tin tức tập đoàn Phó thị chính thức phá sản trên bản tin tài chính.
Ống kính quét qua hiện trường bán đấu giá biệt thự cũ của Phó gia, căn nhà từng tấp nập người qua kẻ lại đó cuối cùng đã được một thương nhân ngoại tỉnh mua lại với giá chiết khấu 30%.
Phó lão gia t.ử bị đột quỵ rồi.
Ngay sau ngày thứ ba khi công bố tin phá sản.
Hiện ông ta đang sống trong viện dưỡng lão ở ngoại ô, hộ lý nói ngày nào ông ta cũng ngồi trên xe lăn nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, chẳng nói một lời.
Phó Minh Viễn định gây dựng lại sự nghiệp nhưng tất cả các ngân hàng đều đưa ông ta vào danh sách đen.
Lần cuối cùng có người nhìn thấy ông ta là tại buổi phỏng vấn của một công ty nhỏ.
Người phỏng vấn lại chính là cấp dưới cũ của ông ta.
Nghe nói tình cảnh lúc đó vô cùng gượng gạo.
Còn về Phó Hoài Dã, tháng trước khi Phương Viên đi công tác ở một thành phố cấp ba, cô ấy đã nhìn thấy anh ta ở gần ga tàu hỏa.
“Đang bốc vác,” Cô ấy nói trong điện thoại, giọng điệu không rõ là cảm thán hay mỉa mai, “Mặc bộ đồ bảo hộ lao động, mồ hôi nhễ nhại, ngồi ăn cơm hộp cùng một đám công nhân cửu vạn.”
“Tớ suýt chút nữa thì không nhận ra.”
Tôi nắm chặt điện thoại, không nói gì.
“Có cần tớ lại chào một câu không?” Phương Viên hỏi.
“Không cần đâu.” Tôi nói, “Cứ coi như không thấy đi.”
Cúp điện thoại, tôi đi tới trước cửa sổ sát đất.
19.
Tầng cao nhất của tòa nhà Bạch thị có tầm nhìn cực tốt, có thể bao quát được nửa thành phố.
Nắng đầu đông đổ những vệt sáng ấm áp trên sàn nhà bóng loáng.
Từ Lâm gõ cửa bước vào, đưa cho tôi một tệp tài liệu.
“Phán quyết của Tô Tô đã có rồi. Tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, án ba năm. Mẹ cô ta ngất xỉu tại tòa, được đưa vào bệnh viện thì phát hiện ung thư gan giai đoạn cuối.”
Tôi mở tài liệu ra liếc nhìn.
“Viện phí thì sao?”
“Tiền Tô Tô lừa được trước kia đều đã tiêu sạch rồi, hiện tại đang phải dựa vào cứu trợ xã hội.” Từ Lâm ngập ngừng, “Bạch Chấn Đông… bố của cô, tuần trước có đến bệnh viện thăm bà ta một lần, để lại hai nghìn tệ, đó là toàn bộ tiền lương tháng này của ông ấy.”
Tôi đóng tài liệu lại, không nói gì.
“Còn một việc nữa,” Từ Lâm nói, “Tô Tô gửi đơn từ trong tù, muốn gặp cô một lần.”
“Không gặp.”
“Cô ta nói có chuyện quan trọng muốn nói với cô về Phó Hoài Dã.”
Tôi ngước mắt lên.
Từ Lâm bổ sung thêm: “Cô ta nói trước khi rời đi, Phó Hoài Dã từng thuê thám t.ử tư điều tra cô, muốn tìm ‘phốt’ của cô. Hơn nữa, anh ta còn định nếu không thể níu kéo được cô thì sẽ dàn dựng một vài vụ t.a.i n.ạ.n để khiến cô thân bại danh liệt.”