Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Bà muốn giải quyết thế nào?”
“Thứ nhất, Phó Hoài Dã không còn là người thừa kế của nhà họ Phó nữa.” Mẹ gằn từng chữ một: “Thứ hai, nhà họ Phó phải công khai xin lỗi, thừa nhận chính vì hành vi bất chính của Phó Hoài Dã dẫn đến việc hủy bỏ hôn ước. Thứ ba, nhà họ Phó phải rút lui khỏi cuộc đấu thầu mảnh đất ở phía đông thành phố.”
Từ đầu dây bên kia phát ra tiếng thở nặng nề.
“Bạch Vi, cô đừng có quá đáng!”
“Quá đáng? Phó lão tiên sinh, nếu tôi công khai những tài liệu này, ông hiểu rõ hơn ai hết giá cổ phiếu của Phó thị sẽ lao dốc đến mức nào. Còn mảnh đất phía đông đó, liệu ông có còn vay được vốn ngân hàng hay không cũng là cả một vấn đề đấy.”
Một sự im lặng kéo dài.
7.
“Tôi cần thời gian để suy nghĩ.”
Giọng nói của Phó lão gia t.ử nghe như già đi thêm mười tuổi.
“Ông có bốn tiếng.” Mẹ nhìn lướt qua đồng hồ đeo tay: “Trước bảy giờ sáng mai, tôi muốn thấy thông báo chính thức từ phía Phó thị. Nếu không, tiêu điểm tài chính lúc tám giờ sẽ là những chuyện phong hoa tuyết nguyệt của người thừa kế nhà họ Phó.”
Bà cúp máy.
Trong phòng họp yên tĩnh tới mức có thể nghe thấy cả tiếng máy điều hòa đang hoạt động.
“Ông ta sẽ đồng ý chứ ạ?” Tôi hỏi.
“Sẽ đồng ý thôi. Phó lão gia t.ử là một nhà kinh doanh, mà người làm kinh doanh thì luôn biết cách cân nhắc lợi hại. Giữa một đứa cháu trai và tương lai của cả tập đoàn Phó thị, ông ta biết mình nên chọn cái gì.”
Bà uống cạn ly cà phê: “Bây giờ, việc của chúng ta là chờ đợi.”
Thời gian chờ đợi trôi qua thật chậm chạp.
Sau khi xử lý xong các tài liệu trên tay, tôi xem lại báo cáo kiểm soát dư luận mà Từ Lâm vừa gửi tới.
Bốn giờ sáng, tin đồn đầu tiên xuất hiện trên một diễn đàn tài chính với tiêu đề khá ẩn ý: [Hôn nhân Phó – Bạch có biến, nghi vấn có kẻ thứ ba can thiệp].
Mười phút sau, bài đăng này đã được chia sẻ rầm rộ trên Weibo.
Năm giờ sáng, từ khóa #Hôn ước Phó Bạch# bắt đầu leo lên những vị trí cuối của danh sách tìm kiếm nóng.
Ngay sau đó, vài bức ảnh mờ ảo bắt đầu được lan truyền.
Đó là ảnh Phó Hoài Dã và Tô Tô cùng đi ăn ở nhà hàng, đi xem triển lãm tranh, rồi đứng trước cửa khách sạn…
Đến khi bộ phận PR của Phó thị phát hiện và bắt đầu xóa bài thì đã quá muộn.
Những bức ảnh chụp màn hình đã bị phát tán điên cuồng trong khắp các hội nhóm nhỏ.
Sáng sớm tinh mơ, Từ Lâm đẩy cửa bước vào, gương mặt không giấu nổi vẻ phấn khích.
“Thông báo chính thức của tập đoàn Phó thị đã đăng rồi.”
Tôi nhấn mở chiếc máy tính bảng mà Từ Lâm đưa tới.
Nội dung thông báo rất ngắn gọn, nhưng lượng thông tin lại cực kỳ lớn: [Dựa theo quyết định của cuộc họp gia tộc, kể từ hôm nay, mọi chức vụ của Phó Hoài Dã tại tập đoàn Phó thị chính thức bị bãi miễn. Về những sóng gió dư luận do hành vi cá nhân của anh ta gây ra, tập đoàn Phó thị xin gửi lời xin lỗi chân thành nhất…]
Thông báo không hề nhắc tới hôn ước, cũng không nhắc tới Bạch gia, nhưng tất cả những ai tinh ý đều có thể hiểu được ẩn ý đằng sau.
“Phó Hoài Dã đã bị bỏ rơi rồi.” Từ Lâm tổng kết.
Mẹ tôi cầm lấy máy tính bảng, xem kỹ một lượt rồi hài lòng gật đầu: “Lão gia t.ử nhà họ Phó ra tay nhanh hơn mẹ tưởng đấy. Xem ra, những hồ sơ đó đã gây cho ông ta một cú sốc không hề nhỏ.”
Bà trả lại máy tính bảng cho tôi: “Linh Nhi, đến lúc con xuất hiện rồi.”
Tôi nhìn bà với ánh mắt thắc mắc.
“Đăng một trạng thái lên vòng bạn bè đi. Không cần nói nhiều, chỉ cần một bức ảnh và một dòng chú thích là đủ.”
“Ảnh gì ạ?”
Mẹ tôi nhận lấy một chiếc hộp nhung từ tay trợ lý rồi mở ra.
Bên trong là một sợi dây chuyền.
Mặt dây chuyền hình giọt nước bằng ngọc phỉ thúy Long Thạch Chủng.
Rõ ràng nó và chiếc vòng tay tôi đang đeo được chế tác từ cùng một khối ngọc.
“Đeo cái này vào.” Bà tự tay đeo dây chuyền cho tôi, “Sau đó chụp một tấm ảnh, chú thích cứ viết là…”
Bà suy nghĩ một chút: “Khởi đầu mới!”
Tôi làm theo lời bà.
8.
Tôi đứng trước cửa sổ sát đất của phòng họp, quay lưng về phía đường chân trời lúc bình minh vừa hé rạng, chụp một tấm ảnh nghiêng.
Trong ảnh, chiếc vòng tay và sợi dây chuyền tỏa sáng, tôn vinh lẫn nhau.
Tôi nhấn nút đăng tải.
Gần như ngay lập tức, các lượt thích và bình luận ồ ạt kéo đến.
Cô bạn thân Phương Viên là người đầu tiên bình luận: [Đỉnh quá chị em ơi! Tối nay mở tiệc ăn mừng chứ?]
Tiếp theo là vô số lời nhắn từ những người trong giới, có người quan tâm, có người dò xét, cũng có kẻ chỉ chực chờ xem kịch hay.
Trong đó có một tin nhắn đến từ Phó Hoài Dã.
Chỉ có ba chữ: [Nghe điện thoại.]