Chương 13
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Văn phòng im lặng trong vài giây.
Sau đó tôi bật cười.
“Bảo cô ta viết ra đi. Nếu bằng chứng xác thực, tôi có thể cân nhắc trả viện phí cho mẹ cô ta.”
Từ Lâm gật đầu rời đi.
Tôi đi tới tủ rượu rót một ly Whisky nhỏ.
Chất lỏng màu hổ phách sóng sánh trong ly, tỏa ra mùi hương nồng nàn.
Mẹ gửi ảnh từ Na Uy về.
Ánh cực quang như dải lụa xanh trải dài khắp bầu trời, đẹp đến mức không chân thực.
Chú thích ảnh: [Đêm ở đây sạch sẽ như chưa từng bị ô nhiễm.]
Tôi gửi lại một biểu tượng mặt cười.
Hai tuần sau, tôi nhận được thư của Tô Tô gửi từ trong tù.
Một xấp dày cộp, ghi chép chi tiết quá trình Phó Hoài Dã thuê thám t.ử tư, thậm chí còn kèm theo cả hồ sơ chuyển khoản và thông tin liên lạc của thám tử.
Cuối thư, cô ta dùng nét chữ run rẩy viết: [Tiền viện phí, xin cô đấy.]
Tôi đưa bức thư cho bộ phận pháp chế.
“Kiểm chứng đi.” Tôi nói, “Nếu đúng là sự thật, hãy khởi tố Phó Hoài Dã với tội danh âm mưu gây thương tích.”
“Vậy còn tiền viện phí cho mẹ Tô Tô…”
“Cứ thanh toán đi.” Tôi nói, “Tìm bệnh viện tốt nhất, dùng t.h.u.ố.c tốt nhất. Tôi muốn bà ta sống, sống để tận mắt nhìn thấy con gái mình ra tù.”
Giám đốc pháp chế sững người một lúc, sau đó gật đầu: “Tôi hiểu rồi.”
Ba tháng sau, Phó Hoài Dã bị cảnh sát địa phương đưa đi ngay tại công trường.
Tội danh là âm mưu gây thương tích và điều tra bất hợp pháp.
Tuy bằng chứng không đủ để kết án nặng, nhưng cũng đủ để anh ta phải ngồi bóc lịch một thời gian.
Ngày ra tòa tôi không đi.
Phương Viên đã đi, lúc về đầy vẻ bùi ngùi.
“Anh ta gầy đến mức biến dạng luôn rồi, suốt cả buổi cứ cúi gằm mặt, chỉ nói đúng một câu.”
“Câu gì?”
“Nói là anh ta đáng đời.”
Tôi bưng tách trà lên nhấp một ngụm.
Hương trà Phổ Nhĩ lan tỏa trong khoang miệng, mang theo vị ngọt thanh nhẹ nhàng.
“Anh ta đúng là đáng đời thật.”
Mùa xuân năm ấy, Tô Tiểu Quyên đã qua đời trong bệnh viện.
Tôi có đến xem qua một chút.
Đám tang vắng vẻ đến đáng thương, chỉ có dăm ba người họ hàng có mặt, chẳng một ai vì sự ra đi của bà ta mà đau lòng.
Bạch Chấn Đông không đến.
Nghe nói ông ta đã đi xuống miền Nam, làm bảo vệ kho bãi cho một công trường xây dựng.
Tôi đứng ở cổng nghĩa trang, nhìn từ xa chiếc quan tài rẻ tiền đang được hạ huyệt.
Từ Lâm bung ô ra che chắn những hạt mưa xuân lất phất.
“Đi thôi.” Tôi nói.
Lúc quay người đi, tôi thoáng thấy bóng dáng lom khom của một người đứng sau bụi cây đằng xa.
Là Bạch Chấn Đông.
Ông ta trốn ở đó, không dám tiến lên cũng chẳng dám rời đi.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau giữa không trung.
Ông ta vội vã cúi đầu, quay người biến mất vào lùm cây.
Tôi bước vào trong xe, bảo tài xế: “Về công ty.”
Chiếc xe rời khỏi nghĩa trang, hướng về nơi phố thị phồn hoa.
Thành phố này mỗi ngày đều đang thay đổi.
Những tòa cao ốc mọc lên san sát, những con phố cũ được cải tạo lại.
Có người phất lên, có người ngã xuống, có người biến mất, cũng có người được tái sinh.
Tôi cũng đã học được cách không lãng phí cảm xúc vào câu chuyện của người khác.
Mẹ tôi trở về vào mùa hè, bà trông có vẻ gầy và đen đi đôi chút nhưng tinh thần lại rất tốt.
Chúng tôi ngồi uống trà trong vườn của căn nhà cũ, bà cho tôi xem những bức ảnh bà chụp khi đi du lịch vòng quanh thế giới.
Cực quang, sa mạc, núi tuyết, đại dương…
“Thế giới này rộng lớn lắm, rộng lớn đến mức có thể khiến mọi nỗi đau trở nên nhỏ bé.”
Tôi gật đầu rót thêm trà cho bà.
“Chuyện bên phía Phó gia kết thúc hết rồi chứ?”
“Kết thúc hết rồi mẹ ạ.”
“Con có hối hận không?”
Tôi suy nghĩ một lát rồi mới lắc đầu: “Con không hối hận. Nhưng nếu được chọn lại một lần nữa, con sẽ kết thúc mọi chuyện sớm hơn.”
Mẹ tôi mỉm cười.
Trong nụ cười đó có sự an lòng, cũng có cả sự xót xa.
“Vậy thì tốt. Bây giờ, đã đến lúc phải nhìn về phía trước rồi.”
Mùa thu, tập đoàn Bạch thị tổ chức lễ kỷ niệm ba mươi năm thành lập.
Tôi đứng trên sân khấu phát biểu trước hàng ngàn nhân viên và các vị khách mời từ mọi lĩnh vực.
“Bạch thị có được ngày hôm nay không phải dựa vào việc chèn ép đối thủ, cũng không phải giẫm đạp lên người khác để tiến thân. Chúng ta dựa vào sự uy tín, sự đổi mới và cái tâm ban đầu là tạo ra giá trị cho xã hội.”
Tiếng vỗ tay vang lên như sấm.
Tôi nhìn về phía mẹ đang ngồi ở hàng ghế đầu tiên.
Bà mỉm cười, đôi mắt lấp lánh ánh lệ.
Mùa đông, khi trận tuyết đầu mùa rơi xuống, tôi nhận được lá thư thứ hai của Tô Tô gửi từ trong tù.
Trong thư chỉ có vẻn vẹn vài dòng chữ: [Tiền viện phí của mẹ tôi, cảm ơn cô. Còn nữa, xin lỗi.]
Tôi ném lá thư vào thùng rác.
Đêm giao thừa, tôi cùng mẹ ăn bữa cơm tất niên tại nhà cũ.
Ngoài cửa sổ pháo hoa rực rỡ, cả thành phố chìm đắm trong không khí vui tươi của lễ hội.
“Ước nguyện năm mới của con là gì?”
Mẹ nâng ly hỏi tôi.
Tôi nghĩ ngợi rồi đáp: “Con hy vọng năm tới có thể giúp đỡ được nhiều người hơn.”
“Chỉ đơn giản thế thôi sao?”
“Chỉ đơn giản vậy thôi ạ. Bởi vì hiện tại con đã chẳng còn thiếu thứ gì nữa rồi.”
Chúng tôi chạm ly.
Bên ngoài, pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm như một buổi lễ chia tay trọng đại.
Tạm biệt quá khứ, tạm biệt hận thù.
Tạm biệt tất cả những người và những việc không xứng đáng.
HẾT