CHƯƠNG 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Vừa chui vào chăn nằm xuống, Trác Chí Thư đã vội vã đẩy cửa phòng ngủ bước vào.
Anh rúc lại gần, ôm lấy tôi như mọi khi:
“Vợ ơi, anh biết ngay là em chưa ngủ mà. Anh mua bánh ngọt về cho em rồi nè, đừng giận anh nữa nha?
Anh thật sự không cố ý lơ điện thoại của em đâu. Cái máy này xài mấy năm rồi, tụt pin nhanh lắm, anh không để ý là nó sập nguồn luôn. “
Trái ngược hoàn toàn với bộ dạng của anh trong phòng VIP ban nãy.
Trong phút chốc, tôi lại quen thói giở chứng nhõng nhẽo.
“Anh thiếu chút tiền ấy hả? Bảo trợ lý mua cái điện thoại mới khó lắm sao? “
“Nhưng điện thoại này là em mua cho anh mà, em không sắm cái mới cho anh thì anh chẳng muốn đổi đâu. Sau này ra ngoài anh sẽ mang thêm mấy cục sạc dự phòng vậy. “
Tôi cạn lời: “Thế anh không biết mở miệng ra xin à? “
Trác Chí Thư làm bộ đáng thương: “Anh cứ tưởng em sẽ tự nhận ra cơ. “
Tôi nhất thời nghẹn họng.
Sang năm thứ hai sau khi kết hôn, tôi đã không còn là cô vợ mẫu mực tỉ mỉ chăm lo cho cuộc sống của anh nữa.
Bây giờ thỉnh thoảng ném cho anh cây bút máy (loại tôi tiện tay mua kèm lót đường lúc sắm túi hiệu), anh cũng vui mừng ra mặt. Đi đâu ký hợp đồng cũng phải giắt cẩn thận trên túi áo, gặp ai cũng khoe:
——Vợ tôi mua cho tôi đấy.
Tôi tự thấy đuối lý, thuận miệng đáp:
“Biết rồi biết rồi, để em mua cho anh. “
“Anh biết ngay vợ anh là tuyệt nhất mà! Ra ăn bánh ngọt nào vợ ơi. “
Trác Chí Thư bóc hộp bánh, dùng thìa xúc một miếng kem đút đến tận miệng tôi.
Nhìn ánh mắt dịu dàng của anh, tôi rơi vào trầm tư.
Con người ta thật sự có thể sở hữu kỹ năng diễn xuất đỉnh cao đến mức này sao?
4
Đúng ngày giỗ của mẹ.
Trác Chí Thư cùng tôi đến nghĩa trang, sau đó về nhà mẹ đẻ ăn cơm.
Thật ra trong ký ức của tôi, mẹ luôn mong tôi trở thành một người sống tự do, phóng khoáng.
Chỉ tiếc là bà mất sớm.
Không gian hoạt động của tôi từ đó bị đóng khung nghiêm ngặt trong phòng tranh và phòng tập đàn.
Sau này tôi mới hiểu, hóa ra chỉ vì bố tôi yêu cái cơ ngơi của ông ấy hơn.
Suy nghĩ của tôi chẳng có nghĩa lý gì, những lợi ích tôi có thể mang lại cho công ty mới là điều quan trọng.
Vì vậy, ông vô cùng mãn nguyện khi tôi vin được vào cành cao là nhà họ Trác.
Mỗi lần thấy Trác Chí Thư, ông đều tươi cười rạng rỡ đón tiếp.
“Chi Chi à, vào bếp phụ dì làm mấy món Chí Thư thích ăn đi con. “
“Vâng. “
Tôi vừa định đứng lên thì bị Trác Chí Thư cản lại.
“Để con vào là được rồi ạ, Chi Chi hôm nay dậy sớm, cứ để cô ấy nghỉ ngơi cho khỏe. “
“Thế sao được, sao lại để con làm mấy việc này. Con ngày nào cũng bận rộn chuyện công ty, con mới là người cần được nghỉ ngơi ấy. “
Bố tôi cười gượng, chớp mắt đã phóng cho tôi một ánh nhìn sắc lẹm: “Chi Chi. “
Trác Chí Thư nắm nhẹ tay tôi, đứng dậy: “Không sao đâu bố, con nắm rõ khẩu vị của mình hơn. “
Đợi bóng anh khuất sau cửa bếp, sắc mặt bố tôi lập tức lạnh tanh.
“Thẩm Chi, tao thấy mày đúng là sướng quá hóa rồ rồi. Trước kia luôn bắt nó gắp thức ăn, xới cơm cho thì thôi đi, giờ còn định để nó nấu cơm phục vụ mày nữa à? “
“Là tự anh ấy muốn làm mà. “
Tôi đáp với khuôn mặt vô cảm.
Bố tôi cười khẩy, trầm giọng quát:
“Tao nói cho mày biết, không có thằng đàn ông nào thích cái bộ dạng này của mày bây giờ đâu.
Hồi đó Trác Chí Thư để mắt tới mày, là nhờ công tao rèn giũa. Mày cứ tiếp tục cái đà này, sớm muộn gì cũng bị đá thôi. Cái tính tình này của mày, mày tưởng ly hôn xong còn trèo cao được vào nhà nào nữa chắc?
Nghe cho rõ đây, nếu công ty bị ảnh hưởng bởi vụ ly hôn của mày, thì đừng có hòng bước chân vào cái nhà này nửa bước. “
Mớ bòng bong hoang mang cả đêm qua của tôi, ngay khoảnh khắc này đã được gỡ rối hoàn toàn.
Thì ra, thứ Trác Chí Thư muốn luôn là một người vợ ngoan ngoãn vâng lời, đảm đang tháo vát.
Anh ta chỉ là muốn dùng cách tâng bốc tôi lên tận mây xanh, rồi nhẫn tâm ném mạnh xuống đất, để ép tôi phải sợ hãi mà an phận ở lại bên cạnh anh ta.
Làm một con mèo kiểng hiền lành vô hại cả đời.
Rốt cuộc thì với bản tính tùy hứng, ngang ngược như hiện tại, bố tôi lại đã có gia đình mới.
Nếu ly hôn, tôi còn biết đi đâu về đâu.
5
Bữa cơm dọn lên, đa phần toàn là những món tôi thích.
Nhưng tôi ăn mà cứ như nhai sáp.
Trác Chí Thư rất tự nhiên múc sẵn một bát súp, bưng đến trước mặt tôi.
Dưới ánh mắt lạnh lùng của bố, tôi đẩy bát súp về phía anh, nhạt giọng nói: “Anh uống đi, em tự múc được. “
Nơi khóe mắt, tôi lờ mờ thấy Trác Chí Thư khẽ nhíu mày.
Trong lòng tôi chấn động, lóng ngóng thế nào lại để nước súp văng lên mu bàn tay.
Tôi vừa suýt xoa một tiếng “A—”, Trác Chí Thư đã giật lấy cái bát và chiếc thìa trên tay tôi, kéo tuột tôi vào bếp, vặn vòi nước xả lạnh.
Anh căng cứng quai hàm, hai hàng lông mày cau lại càng chặt hơn.
Hệt như một tuần trước, lúc tôi nằng nặc đòi nhận nuôi một con mèo.
Hôm đó, tôi đang đứng bên đường đợi anh đến đón đi học trượt tuyết, vô tình phát hiện một bé mèo con trong bồn hoa.
Một bé mèo mướp vàng, rất dữ, cứ ngoao ngoao gầm gừ với tôi.
Mèo con gầy trơ xương, chỉ mở được một mắt, con mắt còn lại bị dử khô cứng dính chặt.
Nếu bỏ mặc thì chắc chắn nó sẽ chết.
Không có sẵn áo khoác trong tay, tôi thử đưa tay túm lấy gáy nó, quả nhiên bị cào cho hai nhát.
Lúc Trác Chí Thư đến, mèo con vẫn hung dữ không chịu được, giương nanh múa vuốt.
Tôi bảo tôi muốn nhận nuôi nó.
Anh vừa cởi áo khoác ngoài cuộn tròn con mèo lại, vừa nói:
“Không được, con này hoang quá. “
“Nuôi một thời gian là ngoan ngay mà, bỏ mặc nó là nó chết đấy. “
Trác Chí Thư hiếm khi nào nổi cáu, vậy mà hôm đó lại gắt lên:
“Tay em bị cào rách rồi em không biết à? Anh sẽ tìm người nhận nuôi nó, nhưng em thì không được nuôi. Bây giờ, anh phải đưa em đến bệnh viện tiêm phòng dại đã. “
Vì chuyện đó mà tôi chiến tranh lạnh với anh cả một ngày, buổi học trượt tuyết cũng đổ sông đổ biển.
Cuối cùng vẫn là anh chịu thua nhận lỗi trước, mua tặng tôi chai nước hoa tôi vẫn hay cằn nhằn muốn có, mọi chuyện mới êm xuôi.
Tôi luôn đinh ninh rằng, anh bực vì tôi bị thương.
Giờ nghĩ lại, có lẽ là anh chán ghét cái thói vừa hay làm mình làm mẩy lại vừa ngu ngốc của tôi.
Xâu chuỗi lại với những lời bố nói, tôi cuối cùng cũng nhìn rõ thực tại, rũ mắt ngoan ngoãn đáp: “Xin lỗi, lại gây rắc rối cho anh rồi. “
Trác Chí Thư sững người.
Mất một lúc lâu sau, anh mới dịu giọng nói:
“Không sao, lần sau cứ để anh làm là được. “
6
Sự thật là, nhiệt độ của súp cũng không nóng lắm.
Chỗ da bị bỏng trên mu bàn tay chỉ hơi ửng đỏ, hoàn toàn không bị phồng rộp.
Nhưng Trác Chí Thư vẫn xin nghỉ làm nửa ngày để ở nhà cạnh tôi.
Dạo này công ty lắm việc, nên anh mang laptop ra bàn đảo bếp ngồi xử lý công việc.
Tâm trạng tôi có hơi phức tạp.
Cuộn tròn trên sô pha, ngẩn người một lúc, lại lướt điện thoại một chốc.
Thỉnh thoảng lén liếc nhìn anh một cái.
Chiếc điện thoại đặt ở góc chéo bàn trà vang lên hai tiếng “ting ting”.
Tôi đứng dậy, định tiến tới lấy.
Trác Chí Thư bỗng lao như bay từ bàn đảo bếp qua, giành lấy điện thoại trước tôi một bước.
Sau đó như chợt nhận ra mình hơi quá khích, anh khẽ nhếch khóe môi, chống chế: “Công ty dạo này đang chạy mấy dự án lớn, cần chú ý theo dõi sát sao. “
Tôi gật đầu, “Ồ” một tiếng.
Lời thì nói thế, nhưng lúc tôi theo anh quay lại bàn đảo bếp, anh vẫn chần chừ mãi không chịu mở khóa điện thoại.