CHƯƠNG 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
“Ngày mốt có một bữa tiệc xã giao, người ta đều dẫn bạn gái đi cùng, em là vợ anh thì theo lý cũng phải tham gia chứ nhỉ?
Thế thì việc sắm thêm chút trang sức là chuyện đương nhiên rồi, đúng không nào! “
Tôi đành miễn cưỡng gật đầu.
Tại bữa tiệc, Trác Chí Thư bám theo tôi như hình với bóng, nửa bước cũng không rời.
Có một cô nàng tiểu thư nhà giàu tiến đến chào hỏi:
“Sếp Trác, nghe nói dạo này anh đang mở rộng sang lĩnh vực AI. Trùng hợp là trong tay tôi đang có một dự án mới nhất, không biết anh có hứng thú ra kia vừa nhâm nhi ly rượu vừa bàn bạc với tôi không? “
Ánh mắt cô ả lúng liếng, chẳng hề đứng đắn chút nào.
Trác Chí Thư theo bản năng lên tiếng từ chối: “Ngại quá, dạo này vợ tôi hơi khó ở, tôi phải túc trực bên cạnh chăm sóc. Hay là, chúng ta đi cùng nhau nhé? “
Nụ cười trên môi người phụ nữ kia sượng trân.
Tôi không hề có ý định bắt ép anh phải kè kè bên cạnh mình như trước nữa, lập tức mỉm cười nhẹ nhàng:
“Không sao đâu, hai người cứ trò chuyện đi, em cũng đang định ra đằng kia ăn chút đồ ngọt. “
Dứt lời, tôi quay lưng bước đi một cách dứt khoát.
Trác Chí Thư hết cớ thoái thác, đành phải nán lại bàn chuyện xã giao.
Tôi ăn liền hai chiếc bánh ngọt, cảm thấy hơi ngấy nên bưng ly vang đỏ ra ban công hóng gió.
“Chi Chi, trùng hợp quá. “
Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.
Tôi xoay người lại, Phó Tầm đang đứng ngay trước mặt, khoác trên mình bộ vest trắng may đo cao cấp, nở nụ cười ấm áp.
Tôi ngạc nhiên thốt lên: “Anh Phó Tầm? Thật tình cờ, anh về nước rồi sao? “
“Ừ, anh mới về chưa được bao lâu, còn chưa kịp liên lạc với em thì không ngờ lại chạm mặt ở đây. “
Trước năm hai mươi tuổi, tôi luôn đinh ninh rằng mình sẽ kết hôn với Phó Tầm.
Bố anh ấy và bố tôi đã hợp tác làm ăn với nhau nhiều năm, tính ra cũng gọi là môn đăng hộ đối, biết rõ gốc gác.
Chúng tôi cũng thường xuyên gặp gỡ.
Chỉ là sau khi tốt nghiệp anh ấy ra nước ngoài tu nghiệp hai năm, đến lúc trở về thì tôi và Trác Chí Thư đang tổ chức đám cưới.
Anh ấy thậm chí còn gửi cả tiền mừng.
Sau này, anh ấy lại hay phải ra nước ngoài công tác ở chi nhánh, nên chúng tôi càng ít có cơ hội gặp mặt.
Tính từ lần hội ngộ trước đến nay, thoắt cái đã gần ba năm.
Tôi bùi ngùi cảm thán: “Đúng là lâu lắm rồi không gặp anh. “
11
“Anh cứ nghe người ta đồn mấy năm nay em thay đổi nhiều lắm, quản sếp Trác gắt gao cực kỳ, nhưng anh thấy hình như đâu phải vậy.
Em vẫn dịu dàng như xưa, xem ra chỉ là lời đồn nhảm rồi. “
Phó Tầm gác một tay lên lan can, đầu ngón tay gõ gõ hai nhịp.
Tôi nửa đùa nửa thật đáp: “Không phải đồn nhảm đâu. “
“Ừm, nhưng đúng là em đã hoạt bát hơn nhiều. “
Đuôi mắt Phó Tầm khẽ cong lên.
Tôi không hiểu nổi ý nghĩa ẩn sau ánh mắt đó.
Một cơn gió thổi qua làm mái tóc tôi rối bù.
Ngay lúc tôi giơ tay lên vuốt lại những lọn tóc lòa xòa, Phó Tầm đột nhiên lên tiếng: “Nên là, anh vẫn rất thích em. “
Tôi cạn lời, sững sờ.
“Anh biết thời hạn hợp đồng của hai người chỉ có bốn năm, đó cũng chính là lý do lần này anh trở về. Chi Chi, anh vẫn muốn kết hôn với em. “
Nét mặt Phó Tầm vô cùng nghiêm túc, nhưng dường như lại thiếu vắng một thứ gì đó.
Thứ mà tôi chỉ học được sau khi ở bên Trác Chí Thư.
Đó là tình yêu.
Tôi khẽ lắc đầu, cười nhạt:
“Anh không hề thích em đâu, anh Phó Tầm.
Thứ anh thích là một đối tượng liên hôn ngoan ngoãn, không khiến anh phải bận tâm, là một người vợ hiền mẹ đảm được dày công nhào nặn ra, nhưng đó không phải là con người thật của em.
Em đã nói rồi, những chuyện kia không phải là tin đồn nhảm đâu. “
Phó Tầm sững người, sự ngạc nhiên hiện rõ nơi đáy mắt không tài nào giấu giếm nổi.
“Xem ra em thực sự đã thay đổi rất nhiều. “
“Vâng, thế nên anh sẽ không thích em đâu. ” Tôi nâng ly về phía anh ấy, “Nhưng em vẫn hy vọng anh sẽ chúc mừng em, vì em đã trưởng thành hơn rất nhiều. “
“Ừm, chúc mừng em, Chi Chi. “
Phó Tầm mỉm cười nhẹ nhõm, nâng ly rượu lên định cụng ly với tôi.
Chỉ là hai chiếc ly còn chưa kịp chạm nhau, ly rượu trong tay tôi đã bất ngờ bị Trác Chí Thư giật phắt lấy.
“Vợ ơi, em không được uống nhiều rượu đâu đấy.
Vị này là sếp Phó đúng không nhỉ? Tôi nhớ anh, anh còn từng gửi tiền mừng cho vợ chồng tôi nữa mà. Ly rượu này để tôi uống thay cô ấy nhé, tôi cạn trước, anh cứ tự nhiên. “
Trác Chí Thư ngửa cổ nốc cạn sạch ly rượu.
Chẳng thèm để cho Phó Tầm có cơ hội lên tiếng, anh tiếp tục giở giọng ngang phè:
“Vợ chồng tôi còn chút việc bận nên xin phép không tiếp chuyện anh được, dịp khác có cơ hội lại hàn huyên sau nhé. Nếu bao giờ anh kết hôn, tôi và Chi Chi nhất định sẽ đi cái phong bì chà bá. “
Nói đoạn, anh kéo tuột tôi đi thẳng.
Nhìn bộ dạng hầm hầm sát khí của anh, tôi chẳng hiểu mô tê gì, đành bất đắc dĩ bắt chuyện: “Anh nói chuyện bên kia xong rồi à? “
Trác Chí Thư khựng lại, dán mắt nhìn tôi chằm chằm.
Trông có vẻ còn tức tối hơn ban nãy.
Một phút sau, đôi môi đang mím chặt của anh mới hé ra, gắt gỏng: “Xong rồi xong rồi xong rồi! “
Đúng là thần kinh.
12
Bữa tiệc rất nhanh đã kết thúc.
Về đến nhà, tôi phớt lờ anh, tự mình đi thẳng vào phòng thay đồ, đứng trước gương tháo dây chuyền ra.
Một bàn tay khựng lại giữa không trung run rẩy không ngừng.
Tôi ngước mắt lên, ngay khoảnh khắc ánh mắt tôi và Trác Chí Thư chạm nhau qua tấm gương, bàn tay kia buông thõng xuống, nắm chặt thành nắm đấm.
Người đàn ông im lặng suốt dọc đường cuối cùng cũng chịu mở miệng, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Anh phải đi ra ngoài. “
“Ồ. “
Tôi thu hồi tầm mắt, tiếp tục tháo khuyên tai.
“Anh đi nhậu với Lâm Tiêu, nhậu tới sáng, không say không về. “
“Vâng. “
“Thôi bỏ đi, đêm nay anh không về nữa. “
“Được. “
“. .. “
Không gian trong phòng tĩnh lặng đến mức cây kim rơi cũng nghe thấy tiếng.
Vài giây sau, bóng hình trong gương đột ngột quay ngoắt đi, không nói không rằng đi thẳng một mạch.
Cú sập cửa rầm trời trong dự đoán lại chẳng hề diễn ra.
Trác Chí Thư đang tức giận sao?
Thật ra tôi chẳng hiểu nổi tại sao anh lại phải tức giận, rõ ràng tôi đang ngoan ngoãn thay đổi đúng theo những gì anh kỳ vọng cơ mà.
Sự thật là, người phải nhẫn nhịn cam chịu khổ sở mới là tôi đây này.
Có trời mới biết cái lúc nhìn anh đứng sát rạt với người đàn bà có ý đồ với mình, tôi đã ghen tuông cồn cào đến nhường nào. Nghe anh đòi đi nhậu không say không về, tôi đã muốn phát hỏa ra sao.
Cả lúc anh lén lút ra ngoài để gặp người phụ nữ trong điện thoại kia, tôi đã đau lòng đến thắt ruột thắt gan thế nào.
Nhưng thôi bỏ đi, đằng nào cũng sắp ly hôn rồi.
Tôi tẩy trang đi tắm, chui tọt vào chăn, không thèm ngóng trông tin nhắn của Trác Chí Thư nữa mà chìm vào giấc ngủ từ sớm.
Lần này, tôi chọn cách tắt đèn.
13
Tôi không ngờ Trác Chí Thư lại quay về.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài cửa, mang theo chút dè dặt thăm dò.
Nhưng rồi lại bỗng nhiên im bặt sau khi nắm đấm cửa phòng ngủ bị vặn mở.
Trong bóng tối, tôi lơ mơ mở đôi mắt ngái ngủ, cố gắng phân định xem âm thanh ban nãy là mơ hay thực.
Tiếng thở ráng tiến lại gần.
Tôi cảm nhận được phần nệm bên cạnh lún xuống, eo bị siết chặt bởi một lực cản, và bên gáy nóng rực lên bởi từng luồng hơi thở rối loạn.
Rồi sau đó, Trác Chí Thư khóc.
Tiếng nấc kìm nén nghẹn ngào, nhưng lại phơi bày rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch.
Tôi nuốt nước bọt, không biết phải phản ứng thế nào.
Trác Chí Thư ngẩng đầu lên khỏi cổ tôi, sụt sịt mũi: “Anh xin lỗi, làm em thức giấc rồi. “
“Không sao đâu. “
Tôi không nổi đóa lên như ngày xưa, chỉ cất giọng nhàn nhạt đáp lời.
Trác Chí Thư bỗng nín bặt, không báo trước mà bất thình lình giơ tay bật phăng công tắc đèn.