CHƯƠNG 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Chỗ bị bỏng của em hết đau rồi à? Hôm nay dậy sớm thế, hay em vào ngủ thêm đi, lát nữa nấu cơm xong anh sẽ gọi em dậy. “
Trác Chí Thư quay đầu nhìn tôi, mấy đầu ngón tay ấn chặt lên màn hình điện thoại đến mức trắng bệch.
Chắc chắn anh đang giấu giếm điều gì đó.
Tôi lắc đầu: “Không đau, cũng không mệt, em ngồi với anh một lát. Anh không xem tin nhắn lúc nãy à? Chẳng phải bảo là quan trọng lắm sao? “
Một tia chột dạ xẹt qua đáy mắt Trác Chí Thư.
Khẽ im lặng một giây, anh bèn đẩy điện thoại và máy tính ra xa.
Trác Chí Thư bế thốc tôi đặt lên bàn đảo bếp, hai tay chống hai bên, ngẩng đầu lên khàn giọng hỏi: “Vậy chúng ta làm chuyện khác nhé? “
Đôi môi mềm mại áp xuống, nụ hôn của anh mang theo sự áp đảo nhưng cũng đầy quấn quýt.
“Không xem tin nhắn thật à? “
“Không quan trọng bằng em. “
Nói xong, Trác Chí Thư lại hôn tôi lần nữa.
Đến khi bàn tay hơi lành lạnh của anh luồn xuống chạm vào da thịt bên đùi, tôi mới giật mình bừng tỉnh.
Rốt cuộc trong điện thoại có chứa thứ gì mà anh phải dùng cách này để đánh lạc hướng?
Tim tôi bỗng đập thình thịch. Tôi nắm lấy cổ tay anh, thì thầm: “Thôi, em mệt rồi. “
7
Hôm sau, tôi ra cửa hàng mua một chiếc điện thoại đời mới nhất, định đích thân mang đến công ty cho Trác Chí Thư.
Anh vẫn đang họp.
Tôi không muốn làm phiền anh nên ghé vào nhà vệ sinh chung trước.
Bên ngoài buồng vệ sinh, có hai nữ nhân viên đang đứng tám chuyện.
“Lạ thật, trước đây mỗi lần chị ấy đến, sếp Trác đều chủ động dời lịch họp mà nhỉ? Sao hôm nay lại để chị ấy phải đợi thế. “
“Họ kết hôn chắc cũng sắp được bốn năm rồi đúng không? Không chừng sếp Trác bắt đầu chán rồi. “
“Chắc không đến nỗi đâu? “
“Sao lại không? Chị ta lúc nào cũng lên mặt sai bảo sếp Trác, lâu dần đàn ông nào mà chịu cho thấu. Tao còn nghe phong phanh từ chỗ trợ lý đặc biệt là dạo này sếp Trác hay gọi điện cho một người phụ nữ lắm. “
“Thật hay đùa đấy. .. “
Cảm giác bất an trong tôi ngày càng mãnh liệt.
Đợi tiếng bước chân hai người họ xa dần, tôi mới đẩy cửa buồng vệ sinh, thẫn thờ bước ra ngoài.
Trác Chí Thư vừa họp xong đi ngang qua, gọi tôi:
“Vợ ơi, sao em đến mà không báo trước cho anh một tiếng? “
Hai bóng người đứng cách đó không xa cứng đờ lại, vội vàng cắm cúi chạy biến vào văn phòng.
“Tiện đường đi ngang qua nên em mang điện thoại đến cho anh. “
Tôi đưa chiếc túi giấy trong tay cho anh.
Trác Chí Thư nhận lấy, hai mắt sáng rực lên: “Em mua cho anh thật này? Cảm ơn vợ nha, em vất vả rồi. “
Anh dắt tay tôi về phòng làm việc, lôi điện thoại mới ra chụp lấy chụp để.
Chắc mẩm lại chuẩn bị mang đi khoe khoang khắp các group chat đây mà.
Tôi ngồi nhìn với vẻ lơ đãng.
Tiếng gõ cửa vang lên hai tiếng.
Cậu trợ lý bê một chiếc hộp giấy của thương hiệu L bước vào, nói: “Sếp Trác, có bưu phẩm giao hỏa tốc trong thành phố gửi cho anh ạ. “
Nụ cười của Trác Chí Thư lập tức cứng đờ, anh nói lắp bắp:
“Cái đó. .. không phải của tôi đâu, chắc là giao nhầm rồi. “
“Vậy có cần hoàn trả không ạ? “
“Cậu cứ để tạm vào phòng lưu trữ hồ sơ đi, lúc nào rảnh tôi sẽ kiểm tra xem sao. “
“Vâng ạ. “
Đợi trợ lý đi khuất, Trác Chí Thư vội vàng lấp liếm:
“Chắc là mẹ anh mua rồi ghi nhầm địa chỉ đấy, để lát anh gọi hỏi bà xem sao. “
Đúng lúc này, chuông điện thoại anh chợt reo lên.
Sắc mặt Trác Chí Thư càng thêm khó coi.
Anh bấm tắt máy, còn chưa kịp mở miệng giải thích thì chuông điện thoại lại réo lên lần nữa.
Có lẽ vì sợ tắt máy tiếp sẽ quá lộ liễu, lần này anh đành cắn răng bắt máy.
“Cuộc gọi quan trọng, đợi anh chút nhé vợ. “
Trác Chí Thư vội vã bước ra chỗ cửa sổ.
Suốt cuộc gọi, anh chỉ ậm ừ “Ừ, được” vài tiếng lấy lệ.
Nhưng ngay khoảnh khắc cuộc gọi vừa kết nối, tôi đã mang máng nghe thấy giọng một người phụ nữ vang lên từ đầu dây bên kia.
Nhớ lại đoạn đối thoại nghe được trong nhà vệ sinh, tôi dò hỏi: “Ai gọi có việc gì thế anh? “
“À, một đối tác.
Bảo là tối nay có buổi tiệc xã giao bắt buộc phải tham gia. Có cả Lâm Tiêu đi cùng nữa, anh có thể gọi điện thoại cho cậu ấy để làm chứng. Anh sẽ không về muộn đâu.
Nhưng nếu em không thích thì anh có thể từ chối. “
Trác Chí Thư quả thực rất tệ trong việc nói dối, đến mức lời nói của bản thân đầy rẫy sơ hở mà anh cũng chẳng hề nhận ra.
Nhưng tôi cũng chẳng phải người thông minh sắc sảo gì, không biết phải ứng phó với tình huống này ra sao.
Bố tôi từng nói, một người vợ đạt tiêu chuẩn thì phải biết giả ngốc đúng lúc, đó là chìa khóa để duy trì hôn nhân.
Thế nên tôi bảo: “Anh cứ đi đi. “
8
Tối đó, Trác Chí Thư về nhà quả thực không muộn lắm, chỉ là đã thay một bộ quần áo khác.
“Lâm Tiêu say quá nôn hết ra người anh, nên anh mượn tạm đồ của cậu ta mặc về, bộ cũ vứt luôn rồi, tởm chết đi được.
Anh đi tắm trước nhé vợ. “
Trác Chí Thư nói xong liền trốn biệt vào phòng tắm.
Lúc bước ra, anh đã mặc sẵn đồ ngủ.
Tôi biết, anh đang giấu tôi chuyện gì đó.
Mọi khi tắm xong, kiểu gì anh cũng chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm lượn lờ vài vòng trong nhà, lát sau mới chịu mặc đồ ngủ, vì anh rất ghét cảm giác mồ hôi dấp dính do hơi nước nóng.
Câu trả lời, chắc chắn nằm ngay dưới bộ đồ ngủ kia.
Tôi xoay người trèo lên người anh ngồi xuống, đưa tay cởi cúc áo ngủ của anh.
Cái người mà ngày thường hận không thể khảm tôi vào trong xương cốt, lúc này đây lại tóm lấy cổ tay tôi, nói năng ấp úng:
“Đừng em, hôm nay anh uống nhiều, mệt lắm. “
“Để em chủ động cho. “
Tôi cúi người, rỉ tai anh thì thầm.
Chóp tai Trác Chí Thư “phừng” một cái đỏ lựng lên, bàn tay vừa bị tôi gạt ra khựng lại giữa không trung, không dám nhúc nhích.
Cho đến khi chiếc cúc áo thứ hai bị cởi ra.
Anh mới sực tỉnh, vội vã kéo tấm chăn bên cạnh quấn chặt lấy tôi, rồi ôm tôi vật xuống giường.
“Anh mệt thật đấy, vợ à. “
Trác Chí Thư hôn phớt lên môi tôi: “Đợi anh bận xong đợt này đã, được không? Đến lúc đó anh hứa sẽ ngoan ngoãn chịu phạt. “
Tôi đã có câu trả lời cho riêng mình, bình thản đáp: “Vâng. “
Đêm đó, tôi không tài nào chợp mắt nổi, cứ trằn trọc trăn trở mãi.
Dải đèn ngủ màu ấm nhẽ ra phải khiến người ta dễ ngủ, vậy mà hiện tại lại soi rọi mọi thứ quá đỗi rõ nét.
Bao gồm cả những luồng suy nghĩ ngổn ngang trong đầu tôi.
Cảm nhận được cử động của tôi, người đàn ông đang say giấc bèn theo thói quen dang cánh tay ra ôm trọn tôi vào lòng, khẽ thở dài một tiếng.
Ống tay áo ngủ bị xếch lên, để lộ ra một vết cào mảnh và dài.
Chắc hẳn trên lưng anh vẫn còn không ít vết thương tương tự nhỉ?
Kiểu làm nail này sắc bén thật đấy, chắn chắn đã cào đến mức khiến người ta khắc cốt ghi tâm.
Bố tôi nói đúng, muốn duy trì hôn nhân thì phải biết giả ngốc.
Chỉ trách ánh đèn này chiếu rọi mọi thứ quá đỗi tỏ tường.
9
Tôi từng luôn cho rằng, bản thân sẽ trở thành kiểu người vợ đạt chuẩn như trong lời bố dạy.
Quán xuyến việc nhà chu toàn, giữ gìn thể diện, và luôn đặt lợi ích lên hàng đầu.
Nhưng đến hôm nay, cuối cùng tôi cũng phải thừa nhận rằng tôi không phải là người như vậy, chí ít là trong cuộc hôn nhân với Trác Chí Thư, tôi không thể làm thế.
Một khi đã đem lòng yêu ai đó, người ta chẳng thể nào giả ngốc được nữa.
Tôi không còn thúc giục Trác Chí Thư trả lời tin nhắn, không làm phiền anh mọi lúc mọi nơi, cũng không còn giở thói trẻ con cáu bẳn với anh nữa.
Tôi làm thế, chỉ để khi ly hôn, mọi chuyện có thể diễn ra suôn sẻ hơn một chút.
10
Trác Chí Thư dường như cũng nhận ra điểm bất thường.
Đến lần thứ tư đòi mua trang sức cho tôi nhưng bị từ chối, anh bèn siết chặt tôi trong vòng tay, bắt đầu giở thói làm nũng: