CHƯƠNG 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Muộn lắm rồi. “
“Anh trằn trọc không ngủ được đâu! “
“. .. “
16
Mèo con được nuôi ở căn nhà mà hồi mới cưới chúng tôi từng ở.
Bật đèn lên, một cục bông màu cam đang ngồi xổm trên trụ cào móng nhẹ nhàng nhảy phóc xuống sàn, tiến lại gần, quấn quýt quanh chân tôi và Trác Chí Thư, kêu lên một tiếng “Meo”.
Tôi ngồi xổm xuống, xoa xoa đầu nó.
Bé mèo hoàn toàn không kháng cự, thậm chí còn phát ra tiếng “rừ rừ” vô cùng sảng khoái.
Tôi vui vẻ reo lên: “Nó không sợ em này? Nhưng sao người nó cứ kêu rừ rừ thế? “
Trác Chí Thư cúi người vớt con mèo vào lòng, đắc ý bảo:
“Vì nó nhớ em đấy, với cả anh lót bộ đồ ngủ của em vào trong ổ của nó rồi, nó biết em là mẹ nó mà.
Kêu rừ rừ tức là nó đang nói thích em đấy. “
Mèo con như thể nghe hiểu, lại “Meo” một tiếng.
. .. một tiếng.
Tôi thích đến mức không chịu nổi, vội đưa tay ra định bế nó lên.
“Cho em bế một cái nào. “
Trác Chí Thư lại nghiêng người né đi, “hứ” một tiếng:
“Không được, em đã không cần anh nữa rồi, thế thì quyền nuôi con chắc chắn thuộc về anh, anh sẽ không đi bước nữa đâu. “
Tôi nhất thời nghẹn họng.
Trác Chí Thư cúi đầu gãi gãi nọng cằm bé mèo, dùng chất giọng yếu ớt nói:
“Bố dượng sao tốt bằng bố ruột được. Cục cưng à, chắc chắn con cũng không muốn có bố dượng đâu đúng không? Nhưng mẹ không cần bố nữa rồi, con đành chịu cảnh làm bé mèo trong gia đình đơn thân thôi.
Không sao đâu, bố kiên cường lắm. Bố sẽ mỏi mòn chờ đợi trong cô đơn cả đời, tuyệt đối không thay lòng đổi dạ, không đi tìm mẹ kế cho con đâu.
Biết đâu có ngày mẹ con kết hôn lần ba, lúc đó nhà ba người chúng ta lại được đoàn tụ. .. “
Tôi cạn lời, âm thầm trợn trắng mắt.
“Anh bị thần kinh à, Trác Chí Thư. “
Trác Chí Thư trợn tròn mắt chớp chớp: “Vợ chửi nữa đi, anh vẫn muốn nghe. “
Tôi: “. .. “
“Não anh có vấn đề thật rồi à? “
Tôi giật lấy bé mèo từ tay anh, ôm vào lòng thơm chụt một cái, cất giọng dỗ dành: “Mẹ đâu có bỏ con đâu, mẹ sẽ chăm sóc cục cưng cả đời. Đặt tên con là Thẩm Tiểu Quất nhé? Mang họ của mẹ. “
“Nó tên là Thẩm Tiểu Quất á? “
“Có ý kiến gì à? “
“Dựa vào đâu mà nó được mang họ em? Anh cũng muốn! Anh muốn đổi tên thành Thẩm Chí Thư! Em cũng phải chăm lo cho anh cả đời cơ! “
“. .. “
Tôi bế bé mèo né ra xa một chút.
17
“Tiểu Quất à, đầu óc bố con không được bình thường cho lắm, sau này bớt chơi với ổng đi kẻo bị lây bệnh ngốc đấy. “
“Meo. “
“Ui da, cục cưng nghe hiểu hả? Tiểu Quất nhà mình đúng là thông minh nhất thiên hạ, cái này chắc chắn là di truyền từ mẹ rồi, đúng không nào? Chụt chụt chụt. “
Tôi lại gục mặt vào người bé mèo hít lấy hít để.
Trác Chí Thư đột nhiên im bặt.
Tôi đi vòng ra sau lưng anh, trân trân nhìn những ngón tay đang lướt như bay trên màn hình điện thoại của anh.
[Gấp gấp gấp gấp gấp! Vợ chỉ cần con, không cần tao thì phải làm sao? ]
[Tao còn chưa kịp đuổi cổ lão già kia đi, thì vợ tao lại đâm ra yêu con mèo rồi, ôm ấp hôn hít nó suốt. Đã lâu lắm rồi bả không làm thế với tao! ]
[Khả năng ra tòa ly hôn, tòa phán tao thuộc quyền sở hữu của đứa con có cao không? ]
Lâm Tiêu: [Lạy hồn. ]
Tôi thả bé mèo xuống, vươn hai tay áp lên má Trác Chí Thư, ép anh phải nhìn thẳng vào mình.
“Em không hề có ý định kết hôn với anh Phó Tầm. Đòi ly hôn, chỉ là do em hiểu lầm anh ngoại tình thôi. “
“Thật không? Nhưng. .. nhưng em còn ăn mừng với hắn ta cơ mà. .. “
Trác Chí Thư vẫn còn bán tín bán nghi.
Xem ra dạo gần đây, anh cũng chẳng dễ chịu gì cho cam.
Cả hai chúng tôi đúng là một đôi ngốc.
Tôi dịu giọng giải thích cặn kẽ: “Là thật. Em bảo anh ấy chúc mừng, là chúc mừng em đã tìm thấy người mình yêu. Em yêu anh. “
Hàng mi Trác Chí Thư khẽ run lên, khóe môi không kiểm soát được mà mếu máo trễ xuống.
“Thật không? “
“Thật mà, em yêu anh. “
Tôi kiễng chân lên, đặt một nụ hôn lên môi anh.
“Bé mèo kêu rừ rừ là để thể hiện sự thích thú, nhưng con người thì không biết kêu rừ rừ, thế nên chúng ta mới phải thường xuyên nói câu ’em yêu anh’ để bày tỏ nỗi lòng.
Trác Chí Thư, em yêu anh. “
“Anh cũng yêu em, vợ ơi. Anh yêu em, không phải bắt đầu từ khoảnh khắc chạm mặt ở bữa tiệc hôm đó, mà là từ tận ba năm trước. Trong nhà hàng, lúc em với đôi mắt đỏ hoe tông sầm vào anh, rồi vội vã lướt qua. “
Trác Chí Thư cúi đầu hôn lên môi tôi.
Ký ức trong tôi chợt ùa về.
Đó là lần đầu tiên tôi gặp mẹ kế. Bố bảo muốn cưới bà ấy về nhà, và bắt tôi phải đổi cách xưng hô, gọi bà ấy là “mẹ”.
Tôi đã từ chối.
Bố đã giáng cho tôi một cái tát cháy má.
Tôi mặc kệ mọi lễ nghĩa phép tắc gì đó, khóc lóc chạy vụt ra khỏi phòng VIP, trong lúc hoảng loạn còn đâm sầm vào người ta.
Hóa ra, đó mới là lần bốc đồng đầu tiên của tôi.
Tôi mỉm cười: “Em biết rồi, anh yêu em. “
Trác Chí Thư chớp chớp mắt, trong đầu lại lóe lên ý đồ xấu xa:
“Thế tóm lại, giữa anh và Tiểu Quất, em yêu ai hơn? “
“. .. “
“Em trả lời đi chứ, vợ ơi em nói đi! Quả nhiên là em lại thay lòng đổi dạ rồi đúng không? Thiên lý ở đâu chứ, anh tận tâm tận lực hạ sinh cho em một đứa con, vậy mà em lại nhẫn tâm tước đoạt danh hiệu ‘người em yêu nhất’ của anh. .. “
Trác Chí Thư lại bắt đầu gào thét ăn vạ.
Tôi lẳng lặng bế bé mèo lên, nhỏ to dặn dò:
“Tiểu Quất à, đầu óc bố con đúng là có vấn đề thật rồi, sau này cứ để mẹ chăm con vậy, không khéo ổng lại lây bệnh ngốc cho cục cưng mất. “
“Meo. “
(Hết)