Chương 18
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Có người chồng luôn yêu thương mình.
Có đứa con đáng yêu.
Có gia đình ấm áp.
Và đó…
Chính là hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời tôi.
Đó…
Chính là cuộc sống mà tôi luôn mong muốn.
Bình dị.
Mà hạnh phúc.
Kết
Năm năm sau.
Tôi đứng trong sảnh chờ của sân bay.
Nhìn dòng người qua lại.
Trong lòng ngập tràn cảm xúc.
Hôm nay.
Là ngày Lục Cảnh Thâm mãn hạn tù.
Từ sáng sớm.
Lâm Vũ đã đưa con gái đến đón anh.
Tôi không đi.
Không phải vì không muốn gặp.
Mà vì thấy…
Không còn cần thiết nữa.
Năm năm qua.
Cuộc đời tôi đã thay đổi hoàn toàn.
Con trai của tôi và Chu Minh Viễn nay đã bốn tuổi.
Thằng bé hoạt bát.
Đáng yêu.
Thông minh.
Lanh lợi.
Công ty của chúng tôi cũng ngày càng phát triển.
Trở thành một trong những doanh nghiệp hàng đầu của ngành.
Sức khỏe của mẹ vẫn khá tốt.
Mỗi ngày đều vui vẻ chăm cháu.
Tận hưởng niềm vui tuổi già.
Lâm Nhiên cũng đã kết hôn.
Cưới được một người vợ hiền lành.
Cuộc sống nhỏ của hai vợ chồng vô cùng êm ấm.
Sau khi Lục Cảnh Thâm vào tù.
Lâm Vũ một mình nuôi con khôn lớn.
Cô ấy không tái hôn.
Vẫn luôn chờ ngày anh trở về.
Sự si tình ấy.
Khiến tôi vừa cảm động.
Lại vừa xót xa.
“Mẹ ơi.”
“Bao giờ chúng ta lên máy bay vậy?”
Con trai kéo nhẹ vạt áo tôi.
Cắt ngang dòng suy nghĩ.
“Sắp rồi.”
Tôi ngồi xổm xuống.
Chỉnh lại cổ áo cho con.
“Bảo bối.”
“Lát nữa lên máy bay phải ngoan nhé.”
“Biết chưa?”
“Con biết rồi.”
Thằng bé ngoan ngoãn gật đầu.
“Ba nói chúng ta sẽ đi Disneyland.”
“Đúng không mẹ?”
“Đúng rồi.”
“Ba mẹ sẽ đưa con đến Disneyland.”
“Tuyệt quá!”
Con trai vui đến mức nhảy cẫng lên.
Đúng lúc ấy.
Chu Minh Viễn bước tới.
Một tay bế con trai.
Một tay vòng qua vai tôi.
“Đi thôi.”
“Đến giờ lên máy bay rồi.”
“Ừ.”
Tôi nhìn lại phía đại sảnh sân bay lần cuối.
Rồi xoay người.
Theo anh bước về phía cổng kiểm tra an ninh.
Ngay khi chúng tôi chuẩn bị đi qua cửa kiểm tra.
Phía sau chợt vang lên một giọng nói quen thuộc.
“Lâm Vãn.”
Tôi dừng bước.
Quay người lại.
Lục Cảnh Thâm đang đứng cách đó không xa.
Anh mặc bộ quần áo thường ngày rất giản dị.
Tóc được cắt ngắn.
Người gầy đi nhiều.
Nhưng tinh thần trông khá hơn tôi tưởng.
Lâm Vũ đứng bên cạnh.
Một tay nắm tay con gái.
Cô nhìn tôi.
Trong ánh mắt chất chứa sự biết ơn.
“Lâu rồi không gặp.”
Lục Cảnh Thâm bước đến.
Khẽ mỉm cười.
“Lâu rồi không gặp.”
Tôi bình thản nhìn anh.
“Anh vẫn khỏe chứ?”
“Vẫn ổn.”
Anh gật đầu.
“Cảm ơn em.”
“Những năm qua đã giúp anh chăm sóc Tiểu Vũ và con bé.”
“Đó là điều em nên làm.”
Tôi mỉm cười.
“Họ là người nhà của em.”
“Ừ.”
Anh im lặng một lúc.
Rồi khẽ nói.
“Lâm Vãn.”
“Xin lỗi em.”
“Trước đây…”
“Là anh không tốt.”
“Chuyện cũ đừng nhắc nữa.”
Tôi nhẹ nhàng đáp.
“Sau này.”
“Hãy sống thật tốt.”
“Anh sẽ.”
Anh nhìn Chu Minh Viễn và con trai tôi.
Khóe môi nở một nụ cười nhạt.
“Chồng em và con trai em…”
“Đều rất tốt.”
“Cảm ơn.”
Tôi mỉm cười.
“Gia đình em còn phải lên máy bay.”
“Bọn em xin phép đi trước.”
“Được.”
“Chúc em thuận buồm xuôi gió.”
“Tạm biệt.”
Tôi xoay người.
Khoác tay Chu Minh Viễn.
Dắt tay con trai.
Cùng bước về phía cổng lên máy bay.
Phía sau.
Giọng Lục Cảnh Thâm lại vang lên.
“Lâm Vãn.”
“Chúc em hạnh phúc.”
Tôi không quay đầu.
Chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên.
Khẽ vẫy một cái.
Sau khi máy bay cất cánh.
Tôi tựa đầu bên cửa sổ.
Ngắm biển mây trắng xóa bên ngoài.
Ánh nắng xuyên qua tầng mây.
Chiếu sáng cả khoang hành khách.
“Mẹ ơi.”
“Nhìn kìa.”
“Đẹp quá.”
Con trai chỉ ra ngoài cửa sổ.
Phấn khích reo lên.
“Đúng vậy.”
“Đẹp lắm.”
Tôi xoa đầu con.
“Lâm Vãn.”
Chu Minh Viễn nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
“Cảm ơn em.”
“Vì đã đồng ý ở bên anh.”
“Ngốc quá.”
Tôi nhìn anh.
Mỉm cười.
“Người phải cảm ơn…”
“Là em mới đúng.”
“Cảm ơn anh chuyện gì?”
“Cảm ơn anh…”
“Đã cho em một mái ấm trọn vẹn.”
Anh cười.
Nơi khóe mắt đã thấp thoáng những dấu vết của thời gian.
Nhưng trong đó.
Lại chất chứa biết bao dịu dàng.
Anh cúi xuống.
Đặt lên trán tôi một nụ hôn.
Nhẹ như cánh lông vũ lướt qua mặt hồ.
“Mẹ xấu hổ kìa.”
“Ba hôn mẹ rồi.”
Con trai lấy hai tay che mắt.
Nhưng vẫn hé những kẽ ngón tay để lén nhìn.
Tôi và Chu Minh Viễn nhìn nhau.
Rồi cùng bật cười.
Khoảnh khắc ấy.
Tôi bỗng hiểu ra một điều.
Cuộc đời…
Giống như một chuyến hành trình.
Có đỉnh cao.
Cũng có vực sâu.
Có nắng đẹp.
Cũng có những ngày mưa.
Nhưng…
Chỉ cần trong tim vẫn còn hy vọng.
Vẫn đủ dũng cảm để bước tiếp.
Thì nhất định…
Sẽ tìm được hạnh phúc thuộc về mình.
Còn những tổn thương.
Những đau khổ từng trải qua.
Rồi sẽ trở thành dưỡng chất.
Giúp chúng ta trưởng thành hơn.
Kiên cường hơn.
Và cũng dịu dàng hơn.
Chiếc máy bay xuyên qua tầng mây.
Bay về phía chân trời xa.
Phía trước.
Là một thế giới hoàn toàn mới.
Còn tôi…
Đã sẵn sàng bước tiếp.
HẾT