Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Cạn ly!”
Ăn cơm xong, tôi đưa mẹ về nhà.
Trên đường đi, mẹ đột nhiên hỏi:
“Tiểu Vãn.”
“Con thật sự không định tìm thêm một người nữa sao?”
“Mẹ.”
Tôi cười nhẹ.
“Bây giờ con chưa muốn nghĩ đến chuyện đó.”
“Con muốn lo cho sự nghiệp trước.”
“Nhưng con cũng ngoài ba mươi rồi.”
Mẹ lo lắng nói.
“Nếu còn không nắm lấy cơ hội thì sẽ muộn mất.”
“Mẹ.”
“Duyên phận đâu phải muốn là có.”
Tôi mỉm cười.
“Điều gì thuộc về mình thì sớm muộn cũng sẽ đến.”
“Con đó.”
Mẹ lắc đầu.
“Vẫn bướng như vậy.”
“Thôi.”
“Tùy con.”
“Chỉ cần con sống vui vẻ là được.”
Về đến nhà.
Tôi đứng ngoài ban công.
Nhìn những chùm pháo hoa rực sáng phía xa.
Một năm mới sắp bắt đầu.
Có lẽ…
Tôi cũng nên đặt cho mình một mục tiêu mới.
Điện thoại khẽ rung.
Là tin nhắn chúc mừng năm mới của Lục Cảnh Thâm.
“Chúc mừng năm mới. Chúc em trong năm mới mọi điều đều như ý.”
Tôi do dự một lát.
Cuối cùng vẫn trả lời lại.
“Chúc mừng năm mới.”
Có những mối quan hệ…
Cứ nhàn nhạt như thế này.
Có lẽ cũng rất tốt.
Chương 5: Khởi Đầu Mới
Sau Tết Nguyên đán.
Dự án mới của tôi chính thức khởi động.
Đó là một nền tảng thương mại điện tử xuyên biên giới.
Thị trường mục tiêu chủ yếu là khu vực Đông Nam Á.
Những kinh nghiệm và mối quan hệ tôi tích lũy được khi còn ở nước ngoài đều phát huy tác dụng.
Dự án tiến triển vô cùng thuận lợi.
Lục Cảnh Thâm, với tư cách đối tác, chủ yếu phụ trách phát triển thị trường trong nước.
Hai người phân công rõ ràng.
Phối hợp rất ăn ý.
Hiệu suất làm việc cũng rất cao.
Một hôm, trong lúc họp.
Anh đột nhiên hỏi tôi:
“Lâm Vãn.”
“Em đã từng nghĩ đến việc chuyển trụ sở công ty về trong nước chưa?”
“Tạm thời thì chưa.”
Tôi đáp.
“Thị trường nước ngoài vẫn cần tôi trực tiếp quản lý.”
“Nhưng thị trường trong nước còn nhiều tiềm năng hơn.”
Anh nhìn tôi.
“Hơn nữa mẹ em cũng lớn tuổi rồi.”
“Em cũng nên dành nhiều thời gian ở bên bà.”
“Tôi sẽ cân nhắc.”
Tôi bình tĩnh đáp.
“Nhưng chưa phải bây giờ.”
“Được.”
Anh không tiếp tục thuyết phục nữa.
“Đúng rồi.”
“Tuần sau có một hội nghị thượng đỉnh của ngành.”
“Em có muốn cùng đi không?”
“Hội nghị gì?”
“Hội nghị Thượng đỉnh Thương mại Điện tử Xuyên biên giới thường niên.”
“Tổ chức tại Bắc Kinh.”
“Rất nhiều nhân vật có tiếng trong ngành sẽ tham dự.”
“Đây là cơ hội giao lưu rất tốt.”
“Được.”
“Tôi đi.”
Ngày diễn ra hội nghị.
Tôi và Lục Cảnh Thâm cùng xuất hiện.
Hiện trường có rất nhiều người.
Đều là những nhân vật xuất sắc trong ngành.
Tôi mặc một bộ vest công sở.
Đi giày cao gót.
Tự tin bước qua từng nhóm người.
“Tổng giám đốc Lâm.”
“Lâu rồi không gặp.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
Tôi xoay người.
Một người đàn ông cao lớn đang đứng trước mặt tôi.
Anh mặc bộ vest màu xanh đậm.
Đường nét gương mặt sắc sảo.
Khí chất nho nhã.
“Anh là…”
Trong chốc lát, tôi không nhớ ra.
“Tôi là Chu Minh Viễn.”
“Chúng ta từng gặp nhau ở Singapore.”
Anh mỉm cười đưa tay về phía tôi.
“À.”
Tôi chợt nhớ ra.
“Tổng giám đốc Chu.”
“Xin chào.”
Tôi bắt tay anh.
“Tổng giám đốc Lâm đúng là quý nhân hay quên.”
Anh cười đùa.
“Lần trước ở Singapore, chúng ta còn cùng nhau dùng bữa mà.”
“Xin lỗi.”
Tôi cười áy náy.
“Dạo này bận quá.”
“Gần đây anh thế nào?”
“Cũng khá ổn.”
Anh mỉm cười.
“Nghe nói cô đã về nước phát triển rồi?”
“Có thể coi là vậy.”
Tôi đáp.
“Hiện tại tôi đang thực hiện một dự án ở đây.”
“Vậy thì tốt quá.”
Ánh mắt anh sáng lên.
“Nếu có cơ hội, chúng ta có thể hợp tác.”
“Được chứ.”
“Tôi cũng rất mong có cơ hội đó.”
Hai chúng tôi trao đổi danh thiếp.
Rồi trò chuyện thêm một lúc.
Chu Minh Viễn là người sáng lập một nền tảng thương mại điện tử quy mô lớn trong nước.
Trong giới kinh doanh, anh có danh tiếng rất lớn.
Anh mang đến cho người đối diện cảm giác vô cùng dễ chịu.
Nói chuyện hài hước.
Ứng xử khéo léo.
Lại có kiến thức sâu rộng.
“Tổng giám đốc Lâm.”
Chu Minh Viễn đột nhiên lên tiếng.
“Tối nay cô có bận không?”
“Tôi muốn mời cô dùng bữa.”
“Tiện thể bàn thêm về chuyện hợp tác.”
“Tối nay sao…”
Tôi do dự một lát.
“Được.”
“Không thành vấn đề.”
Buổi tối.
Chu Minh Viễn đưa tôi đến một nhà hàng Âu cao cấp.
Không gian thanh lịch.
Ánh đèn dịu nhẹ.
Tiếng vĩ cầm vang lên du dương.
“Tổng giám đốc Chu khách sáo quá.”
Tôi cười nói.
“Chỉ cần ăn đơn giản là được rồi.”
“Không cần long trọng như vậy.”
“Đây là lần đầu tiên tôi mời Tổng giám đốc Lâm dùng bữa.”
Anh lịch thiệp kéo ghế giúp tôi.
“Đương nhiên phải trang trọng một chút.”
“Mời ngồi.”
Trong bữa ăn.
Chúng tôi vừa dùng bữa vừa trò chuyện.
Từ công việc đến cuộc sống.
Từ lý tưởng đến hiện thực.
Tôi phát hiện giữa chúng tôi có rất nhiều chủ đề chung.
Cách nhìn nhận về nhiều chuyện cũng rất giống nhau.
“Tổng giám đốc Lâm.”
Anh đặt dao nĩa xuống.
Nghiêm túc nhìn tôi.
“Tôi có một câu muốn hỏi.”
“Anh cứ hỏi.”
“Hiện tại…”
“Cô còn độc thân chứ?”
Tôi khựng lại.
Không ngờ anh lại hỏi thẳng như vậy.
Tôi mỉm cười.
“Đúng.”
“Tôi vẫn độc thân.”
“Vậy thì tốt quá.”
Ánh mắt anh sáng lên.
“Tôi có thể theo đuổi cô không?”
Lần này tôi thật sự ngây người.