Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Giúp tôi san sẻ áp lực.
Một buổi tối.
Cuối cùng mẹ cũng tỉnh lại.
Vừa nhìn thấy tôi.
Bà khẽ mỉm cười đầy mệt mỏi.
“Tiểu Vãn.”
“Con lại gầy đi rồi.”
“Mẹ.”
Tôi nắm lấy tay bà.
Nước mắt lại trào ra.
“Mẹ tỉnh là tốt rồi.”
“Đừng khóc.”
Bà khó nhọc đưa tay lên.
Lau nước mắt cho tôi.
“Chàng trai kia là ai?”
“Trông rất đẹp trai.”
Tôi biết mẹ đang nói đến Chu Minh Viễn.
“Anh ấy là bạn trai của con.”
“Tên là Chu Minh Viễn.”
“Tốt lắm.”
Mẹ hài lòng gật đầu.
“Nó đối xử với con có tốt không?”
“Rất tốt.”
“Vậy là được.”
Mẹ chậm rãi nhắm mắt lại.
“Mẹ mệt rồi.”
“Muốn nghỉ một lát.”
“Vâng.”
“Mẹ ngủ đi.”
Sau khi mẹ ngủ.
Tôi bước ra khỏi phòng bệnh.
Chu Minh Viễn vẫn ngồi trên chiếc ghế dài ngoài hành lang chờ tôi.
Thấy tôi đi ra.
Anh lập tức đứng dậy.
“Cô thế nào rồi?”
“Mẹ tỉnh rồi.”
“Lại ngủ tiếp.”
Tôi ngồi xuống bên cạnh anh.
“Minh Viễn.”
“Cảm ơn anh.”
“Đã luôn ở bên em.”
“Giữa chúng ta còn cần khách sáo sao?”
Anh nhẹ nhàng ôm vai tôi.
“Chuyện của em cũng chính là chuyện của anh.”
“Nhưng ngày nào anh cũng ở đây với em như vậy…”
“Công việc của anh thì sao?”
“Công việc sao quan trọng bằng em được.”
Anh mỉm cười.
“Anh đã sắp xếp ổn thỏa rồi.”
“Làm việc từ xa là được.”
“Như vậy sẽ ảnh hưởng đến công việc của anh.”
Tôi có chút áy náy.
“Ngốc quá.”
Anh khẽ gõ lên chóp mũi tôi.
“Công việc thì làm cả đời cũng không hết.”
“Nhưng em chỉ có một.”
“Anh không thể để em một mình gánh vác tất cả.”
Tôi tựa đầu lên vai anh.
Trong lòng ngập tràn cảm kích.
Người đàn ông này…
Xứng đáng để tôi trân trọng bằng cả cuộc đời.
Một tháng sau.
Cuối cùng mẹ cũng được xuất viện.
Dù sức khỏe vẫn còn yếu.
Nhưng ít nhất đã vượt qua cơn nguy kịch.
Về đến nhà.
Mẹ kéo tay Chu Minh Viễn.
Nhìn anh từ trên xuống dưới.
Càng nhìn càng hài lòng.
“Tiểu Vãn.”
“Con thật biết nhìn người.”
“Mẹ.”
Tôi giả vờ bất mãn.
“Mẹ đang khen anh ấy hay khen con vậy?”
“Khen cả hai.”
Mẹ cười đến híp cả mắt.
“Minh Viễn à.”
“Sau này Tiểu Vãn giao cho con.”
“Con nhất định phải đối xử thật tốt với nó.”
“Cô cứ yên tâm.”
Chu Minh Viễn trịnh trọng hứa.
“Cháu nhất định sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt.”
Nhìn nụ cười hạnh phúc trên gương mặt mẹ.
Trong lòng tôi cũng ngập tràn ấm áp.
Có lẽ…
Đây chính là món quà đẹp nhất mà ông trời dành cho tôi.
Thế nhưng.
Ngay khi tôi nghĩ mọi thứ đã đi đúng quỹ đạo.
Một tin tức bất ngờ lại phá vỡ sự bình yên ấy.
Hôm đó.
Tôi đang xử lý tài liệu trong văn phòng.
Thư ký đột nhiên gõ cửa bước vào.
“Tổng giám đốc Lâm.”
“Bên ngoài có một người phụ nữ muốn gặp cô.”
“Bà ấy nói mình họ Lưu.”
“Mời bà ấy vào.”
Người bước vào là một người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi.
Ăn mặc sang trọng.
Khí chất cao quý.
Vừa nhìn thấy tôi.
Bà mỉm cười.
“Cô Lâm.”
“Xin chào.”
“Xin chào.”
Tôi đứng dậy.
“Xin hỏi bà là…”
“Tôi là mẹ của Chu Minh Viễn.”
Bà tự giới thiệu.
“Tôi họ Lưu.”
Trong lòng tôi khẽ giật mình.
Vội vàng mời bà ngồi.
“Chào cô.”
“Mời cô ngồi.”
Sau khi ngồi xuống.
Bà Lưu đưa mắt đánh giá tôi từ trên xuống dưới.
Một lúc sau mới chậm rãi lên tiếng.
“Cô Lâm.”
“Hôm nay tôi đến gặp cô…”
“Là muốn nói chuyện giữa cô và Minh Viễn.”
“Mời cô cứ nói.”
“Tôi nói thật.”
Bà nhìn thẳng vào tôi.
“Tôi không đánh giá cao mối quan hệ của hai đứa.”
“Từ nhỏ Minh Viễn đã rất xuất sắc.”
“Tôi luôn hy vọng nó sẽ cưới một người môn đăng hộ đối.”
“Ý cô là…”
Tôi hơi nhíu mày.
“Cô cho rằng tôi chưa đủ xuất sắc sao?”
“Không phải ý đó.”
Bà lắc đầu.
“Tôi biết cô cũng rất giỏi.”
“Có sự nghiệp của riêng mình.”
“Nhưng cô Lâm.”
“Có lẽ cô cũng hiểu.”
“Đối với những gia đình như chúng tôi.”
“Hôn nhân không chỉ là chuyện của hai người.”
“Mà còn là chuyện của hai gia đình.”
“Vậy cô muốn tôi làm gì?”
Tôi bình tĩnh hỏi.
“Rời xa Minh Viễn.”
Bà nói thẳng.
“Tôi sẽ bồi thường cho cô một khoản tiền.”
“Đủ để nửa đời sau cô không phải lo cơm áo.”
Tôi khẽ cười lạnh.
“Cô.”
“Cô thật sự nghĩ tôi là kiểu người có thể dùng tiền để mua chuộc sao?”
“Tôi không có ý đó.”
Bà giải thích.
“Tôi chỉ cảm thấy hai đứa không phù hợp.”
“Có phù hợp hay không…”
Tôi nhìn thẳng vào bà.
“Không phải do cô quyết định.”
“Tôi và Minh Viễn thật lòng yêu nhau.”
“Tôi sẽ không vì sự phản đối của bất kỳ ai mà từ bỏ.”
“Cô…”
Bà Lưu nhất thời nghẹn lời.
“Nếu không còn chuyện gì nữa.”
Tôi đứng dậy.
“Tôi còn phải làm việc.”
“Xin phép không tiễn.”
Sắc mặt bà Lưu lập tức trở nên khó coi.
Bà đứng dậy, xoay người rời đi.
Tôi ngồi lặng trên ghế.
Rất lâu sau vẫn không thể bình tĩnh.
Buổi tối.
Tôi kể lại chuyện này cho Chu Minh Viễn.
Nghe xong.
Anh im lặng khá lâu.
Rồi khẽ nói:
“Lâm Vãn.”
“Xin lỗi em.”
“Anh không biết mẹ anh sẽ đến tìm em.”
“Không trách anh.”
Tôi lắc đầu.
“Nhưng thái độ của mẹ anh rất kiên quyết.”
“Chúng ta phải làm sao đây?”
“Em yên tâm.”
Anh nắm lấy tay tôi.
“Anh sẽ thuyết phục bà.”
“Anh sẽ không để bất kỳ ai chia cắt chúng ta.”
“Nhưng mà…”
“Không có nhưng.”
Anh nhẹ nhàng cắt ngang lời tôi.
“Lâm Vãn.”
“Hãy tin anh.”
Tôi nhìn vào đôi mắt kiên định của anh.