Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi biết điều kiện của mình không tệ.
Nhưng được một người thẳng thắn bày tỏ như vậy…
Đây là lần đầu tiên.
“Tổng giám đốc Chu.”
Tôi có chút lúng túng.
“Chúng ta mới chỉ gặp nhau lần thứ hai.”
“Anh có vội quá không?”
“Không hề.”
Anh bật cười.
“Tôi chỉ muốn cô biết lòng mình.”
“Còn việc cô có chấp nhận hay không…”
“Đó là quyền của cô.”
“Anh rất đặc biệt.”
Tôi nhìn anh.
“Người bình thường sẽ không trực tiếp như vậy.”
“Bởi vì tôi sợ bỏ lỡ.”
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Khi gặp đúng người…”
“Phải dũng cảm nắm lấy.”
“Nếu không, đến lúc đánh mất rồi mới hối hận thì đã quá muộn.”
Những lời ấy khiến lòng tôi khẽ rung động.
Đúng vậy.
Đời người ngắn ngủi.
Để gặp được một người thật sự phù hợp vốn không dễ.
Nếu chỉ vì sợ tổn thương mà bỏ lỡ…
Mới là điều đáng tiếc nhất.
“Tổng giám đốc Chu.”
Tôi khẽ mỉm cười.
“Cảm ơn anh đã thích tôi.”
“Nhưng hiện giờ tôi vẫn chưa thể trả lời anh.”
“Tôi cần thêm thời gian để suy nghĩ.”
“Không sao.”
Anh gật đầu đầy thấu hiểu.
“Tôi có thể chờ.”
Đêm đó.
Tôi lại mất ngủ.
Trong đầu cứ lặp đi lặp lại những lời Chu Minh Viễn đã nói.
Cùng với đôi mắt chân thành của anh.
Có lẽ…
Tôi thật sự nên thử mở lòng.
Đón nhận một mối quan hệ mới.
Ngày hôm sau.
Tôi kể chuyện này với mẹ.
Nghe xong, mẹ rất vui.
“Nghe qua thì cậu Chu đó có vẻ rất tốt.”
“Con phải biết nắm lấy cơ hội.”
“Mẹ.”
Tôi cười bất đắc dĩ.
“Con với anh ấy mới quen chưa lâu.”
“Còn chưa biết có hợp nhau hay không.”
“Hợp hay không thì phải ở cạnh mới biết.”
Mẹ cười nói.
“Con đừng mãi khép kín lòng mình nữa.”
“Hãy học cách mở lòng.”
“Con biết rồi.”
Những ngày sau đó.
Chu Minh Viễn dần xuất hiện ngày một nhiều trong cuộc sống của tôi.
Anh tặng tôi hoa.
Mời tôi ăn cơm.
Cùng tôi đi dạo.
Sự dịu dàng và chu đáo của anh…
Khiến trái tim tôi lần nữa rung động.
Có một lần.
Anh đưa tôi đi ngắm hoàng hôn.
Chúng tôi ngồi trên đỉnh núi.
Lặng lẽ nhìn mặt trời từ từ chìm xuống đường chân trời.
Cả bầu trời nhuộm thành một màu vàng rực.
“Lâm Vãn.”
Anh bất ngờ nắm lấy tay tôi.
“Anh thích em.”
Tôi quay đầu nhìn anh.
Trong đôi mắt ấy phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ.
Đẹp đến nao lòng.
“Tôi cũng thích anh.”
Tôi khẽ đáp.
Anh mỉm cười.
Rồi nhẹ nhàng đặt lên môi tôi một nụ hôn.
Khoảnh khắc ấy.
Tôi có cảm giác cả thế giới đều lặng đi.
Chỉ còn tiếng nhịp tim.
Vang lên rõ ràng bên tai.
Mối quan hệ của chúng tôi phát triển rất thuận lợi.
Chu Minh Viễn là một người vô cùng tinh tế.
Anh luôn nhận ra những thay đổi trong cảm xúc của tôi.
Rồi kịp thời ở bên an ủi và động viên.
Có một lần.
Vì chuyện công việc mà tâm trạng tôi rất tệ.
Không nói một lời.
Anh lập tức đáp chuyến bay đến thành phố nơi tôi đang ở.
Chỉ để cùng tôi ăn một bữa cơm.
Sau đó lại bay về ngay.
“Anh không cần phải vất vả như vậy.”
Tôi nhìn anh.
“Chỉ cần gọi điện là được rồi.”
“Không được.”
Anh nghiêm túc đáp.
“Anh không yên tâm về em.”
Khoảnh khắc ấy.
Trái tim tôi chợt ấm lên.
Hóa ra…
Được một người luôn đặt mình trong lòng và nhớ đến từng phút từng giây…
Lại là cảm giác hạnh phúc đến vậy.
Ba tháng sau, chúng tôi chính thức xác nhận quan hệ yêu đương.
Sau khi biết chuyện, Lục Cảnh Thâm chỉ bình thản nói một câu:
“Chúc mừng em.”
“Anh không tức giận sao?”
Tôi hỏi.
“Anh có tư cách gì để tức giận chứ?”
Anh cười chua chát.
“Là anh buông tay em trước.”
“Lục Cảnh Thâm.”
Tôi nhìn anh.
“Chúng ta đều nên bước tiếp về phía trước.”
“Tôi chúc anh cũng sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình.”
“Chắc chắn sẽ.”
Anh khẽ gật đầu.
“Cảm ơn em, Lâm Vãn.”
Chương 6: Thử Thách
Mối tình với Chu Minh Viễn khiến tôi cảm nhận được hạnh phúc mà trước đây chưa từng có.
Nhưng cuộc sống chưa bao giờ chỉ toàn thuận buồm xuôi gió.
Thử thách nhanh chóng ập đến.
Hôm đó, tôi đang họp ở công ty thì bất ngờ nhận được điện thoại từ bệnh viện.
Mẹ đột ngột lên cơn đau tim.
Các bác sĩ đang cấp cứu.
Tôi bỏ lại mọi công việc, vội vàng chạy đến bệnh viện.
Ngoài phòng phẫu thuật.
Lâm Nhiên và Lâm Vũ đều đã có mặt.
Trên gương mặt ai cũng hiện rõ vẻ lo lắng.
“Mẹ thế nào rồi?”
Tôi nắm chặt cánh tay Lâm Nhiên.
“Vẫn đang cấp cứu.”
Hai mắt cậu đỏ hoe.
“Bác sĩ nói… tình hình không được khả quan.”
Hai chân tôi mềm nhũn.
Suýt nữa thì ngã khuỵu xuống.
Không biết từ lúc nào, Chu Minh Viễn đã chạy đến.
Anh kịp thời đỡ lấy tôi.
Khẽ lên tiếng an ủi:
“Đừng sợ.”
“Cô nhất định sẽ không sao đâu.”
Ca phẫu thuật kéo dài suốt bốn tiếng.