CHƯƠNG 1
Mẹ tôi cho tôi một ngàn vạn để chuẩn bị của hồi môn.
Tôi đang do dự giữa biệt thự trên núi và căn hộ lớn trong nội thành thì bạn trai đã dẫn theo cả gia đình tới nhà.
“Nguyệt Nguyệt, nhà anh đã có nhà rồi, em mua thêm thì dư thừa.”
“Hay là em lấy số tiền này mua cho em trai anh một căn nhà cưới, rồi mua cho bố mẹ anh một chiếc xe.”
“Số tiền còn lại vừa đủ cho anh khởi nghiệp.”
“Như vậy cả nhà đều sẽ nhớ ơn em, sau này cưng chiều em như công chúa nhỏ.”
Tôi nghĩ một lúc, quay sang hỏi mẹ xin thêm một ngàn vạn nữa, rồi mua luôn cả hai căn nhà.
Tôi giàu như vậy, còn sợ không tìm được một người mồ côi cha mẹ, anh em c.h.ế.t sạch, ngoan ngoãn nghe lời sao?
–
Khi tôi đang bàn với bạn thân xem rốt cuộc nên mua căn hộ lớn hay biệt thự thì chuông cửa vang lên dồn dập như thúc giục.
Vừa mở cửa, cả nhà bốn người của Bùi Nham chen chúc trước cửa, trên mặt anh ta là nụ cười dịu dàng quen thuộc.
“Nguyệt Nguyệt, bất ngờ không?”
“Bố mẹ và em trai anh vừa vào thành phố, nói muốn tới thăm em.”
Tôi còn chưa kịp nói gì thì mẹ của Bùi Nham đã chen vào, ánh mắt như đèn pha quét khắp căn hộ của tôi.
Bố của Bùi Nham theo phía sau, không biểu cảm, gật đầu một cái.
Em trai của Bùi Nham là Bùi Hâm không nói không rằng, mang giày bẩn giẫm thẳng lên chiếc sofa da thật tôi mới mua.
Tôi lập tức khó chịu.
Tôi là người rất coi trọng không gian cá nhân, quen Bùi Nham tám năm, cũng chỉ mới gặp người nhà anh ta một lần cách đây không lâu.
Lần này họ không mời mà tới đã đành, quy củ và chừng mực còn chạm tới giới hạn của tôi.
Bùi Nham dường như nhận ra sự bất mãn của tôi, lập tức lại gần khoác vai tôi, thấp giọng nói.
“Nguyệt Nguyệt, em đừng giận.”
“Em trai anh còn nhỏ, không hiểu chuyện, em đừng chấp nó.”
Giọng anh ta dịu dàng, mang theo vài phần áy náy.
“Xin lỗi, lần này anh không nói trước đã dẫn họ qua.”
“Vốn định liên lạc với em trước, nhưng bố mẹ anh nóng tính, kéo anh tới luôn, em đừng để trong lòng.”
“Đợi họ về rồi, anh đưa em đi du lịch nhé?”
“Em chẳng phải luôn muốn đi thảo nguyên chơi sao?”
“Đến lúc đó anh xin nghỉ phép đi cùng em.”
Bùi Nham luôn đối xử với tôi rất tốt.
Anh ta sẽ nhớ rất lâu những sở thích tôi thuận miệng nhắc tới.
Chính những chi tiết này đã chống đỡ cho mối quan hệ tám năm của chúng tôi.
Tôi vừa gật đầu nói được thì mẹ Bùi đã không chờ nổi mà lên tiếng.
“Hy Nguyệt à.”
“Dì nghe Bùi Nham nói, mẹ cháu cho cháu một khoản tiền làm của hồi môn?”
“Hẳn một ngàn vạn?”
Tim tôi trầm xuống, nhìn sang Bùi Nham.
Ánh mắt Bùi Nham thoáng d.a.o động, rồi nở nụ cười ngại ngùng.
“Bảo bối, là lần trước em gọi video với mẹ.”
“Anh vô tình nghe thấy.”
“Anh còn nghe em nói định dùng số tiền này mua nhà.”
“Em đừng trách anh, anh chỉ là quá vui cho tương lai của chúng ta.”
Tôi còn chưa kịp tiêu hóa xong thông tin thì mẹ Bùi đã lộ rõ mục đích.
“Ôi chao, đúng là chuyện tốt từ trên trời rơi xuống.”
“Tiền đã có rồi, Hy Nguyệt à, dì là người từng trải, phải nói với cháu vài câu.”
“Con xem, chúng ta sắp thành một nhà rồi.”
“Của hồi môn này chính là vốn khởi đầu của hai gia đình.”
“Hoàn cảnh nhà dì cháu cũng biết.”
“Bùi Hâm đang gấp cưới vợ, nhà gái nhất định phải có nhà trong thành phố.”
“Vợ chồng già chúng ta tuổi cũng lớn rồi, không có xe thì bất tiện.”
“Còn Bùi Nham thì luôn muốn khởi nghiệp, chỉ thiếu vốn ban đầu.”
“Bây giờ vừa hay, số tiền này của cháu dùng đúng chỗ rồi.”
Tôi không dám tin vào tai mình, sững sờ nhìn Bùi Nham.
Anh ta thở dài, kéo tay tôi, giọng đầy bất lực.
“Mẹ.”
“Mẹ nói vậy là sao.”
“Đây là của hồi môn mẹ của Nguyệt Nguyệt cho cô ấy.”
“Dùng thế nào phải do Nguyệt Nguyệt quyết định.”
Anh ta quay sang tôi, ánh mắt dịu dàng, hạ giọng.
“Bảo bối, em đừng để trong lòng.”
“Bố mẹ anh chỉ là quá nóng ruột, nói chuyện thẳng quá.”
Anh ta dừng lại, đổi giọng.
“Nhưng em nghĩ thử xem.”
“Sau khi cưới chúng ta là một gia đình rồi.”
“Nhà anh cũng là nhà em.”
“Em trai anh cưới vợ xong, bố mẹ yên tâm.”
“Anh là anh cả, là con trai.”
“Trong lòng trút được tảng đá lớn.”
“Như vậy mới toàn tâm toàn ý xây dựng gia đình nhỏ của chúng ta, đúng không?”
Anh ta siết c.h.ặ.t t.a.y tôi, ánh mắt chân thành đến mức như muốn nhỏ ra nước.
“Anh biết chuyện này làm em khó xử.”
“Thế này nhé, anh bàn lại với bố mẹ anh.”
“Thế nào cũng để lại cho em mười vạn.”
“Coi như tiền riêng của em.”
“Em tự giữ lấy.”
“Nhưng em cũng đừng tiêu lung tung.”
“Để sau này sinh con mua sữa bột.”
“Được không?”
“Nếu không anh thật sự khó ăn nói với bố mẹ.”
“Như vậy cả nhà đều sẽ nhớ ơn em.”
“Sau này cưng chiều em như công chúa nhỏ.”
Nghe xong, mẹ Bùi lập tức sa sầm mặt, hừ lạnh một tiếng.
“Mười vạn?”
“Giữ nhiều tiền như vậy làm gì?”
“Con gái lấy chồng rồi phải lấy nhà chồng làm trọng.”
“Của hồi môn mang sang thì thuộc về nhà họ Bùi chúng ta.”
“Muốn xử lý thế nào cũng được.”
“Nếu không phải tôn trọng cháu, chúng ta cần gì phải đích thân chạy một chuyến?”
Bố Bùi cũng trầm giọng nói.
“Tiểu Nham nói đúng.”
“Đã là người một nhà rồi.”
“Của hồi môn giúp đỡ cả nhà là chuyện đương nhiên.”
“Hy Nguyệt, cháu phải biết điều.”
Tim tôi từng chút từng chút chìm xuống.
Tôi quen Bùi Nham đã tám năm.
Lần trước gặp bố mẹ anh ta, họ cũng giục cưới.
Nhưng lúc đó Bùi Nham đã đỡ giúp tôi.
Dù sao chúng tôi đã nói riêng với nhau, hai năm này chưa vội.
Mẹ tôi cho tôi một ngàn vạn làm của hồi môn cũng chỉ là phòng xa mà thôi.