CHƯƠNG 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tám năm thì sao chứ?
Tôi giàu như vậy, còn sợ không tìm được một người mồ côi cha mẹ, anh em c.h.ế.t sạch, ngoan ngoãn nghe lời hay sao?
Bạn thân vừa nghe tôi chia tay liền hô to vui mừng, kéo tôi đi bar quẩy liền mấy ngày.
Tôi cứ nghĩ mình có thể bắt đầu một cuộc sống mới rồi.
Nhưng hôm đó vừa tới công ty, tôi đã nhìn thấy cái bóng dáng khiến người ta chán ghét.
Bùi Nham ôm một bó hoa hồng đỏ lòe loẹt, phía sau còn có mấy người cầm điện thoại, rõ ràng đang livestream.
Vừa thấy tôi, anh ta lập tức quỳ một gối xuống, giọng vang dội, đầy cảm xúc diễn xuất.
“Nguyệt Nguyệt, anh sai rồi.”
“Anh biết suy nghĩ trước kia của anh quá hẹp hòi, làm tổn thương em.”
Anh ta giơ lên một hộp nhẫn bọc nhung, ống kính lập tức zoom cận cảnh.
“Tám năm qua, trong cuộc đời anh chỉ có em.”
“Anh không thể sống thiếu em.”
“Xin em cho anh thêm một cơ hội, gả cho anh được không?”
“Anh biết gia đình anh đã gây áp lực cho em.”
“Nhưng anh đảm bảo, sau này mọi chuyện đều nghe theo em.”
“Gia đình nhỏ của chúng ta, em là người quyết định.”
Những người anh ta thuê tới cũng hùa theo ồn ào bên cạnh.
“Chị ơi, tha thứ cho anh ấy đi.”
“Người đàn ông tốt như vậy khó tìm lắm đó.”
Bùi Nham nhìn tôi, trên mặt là vẻ tiều tụy và thâm tình đã được trau chuốt kỹ lưỡng.
Anh ta dường như chắc chắn tôi sẽ không vạch mặt anh ta trước đám đông.
Nếu là trước đây, tôi đúng là sẽ để ý đến chuyện này.
Nhưng anh ta cố ý thuê người livestream, nói những lời mập mờ trước mặt mọi người, từng nghĩ đến cảm xúc của tôi chưa?
Tôi bật cười khinh thường, ngẩng đầu nhìn mấy người đang livestream phía sau anh ta.
“Mấy người thấy anh ta tốt thì cứ nhận lấy đi.”
“Bùi Nham, anh rốt cuộc là không rời được tôi, hay là không rời được một ngàn vạn của hồi môn của tôi, chính anh không rõ sao?”
Sắc mặt Bùi Nham biến đổi, vội vàng muốn mở miệng cắt ngang tôi, nhưng tôi đã nói trước một bước.
“Đã tìm người livestream rồi thì sao không nói rõ luôn.”
“Cả nhà anh đột nhiên xông tới nhà tôi, mở miệng là đòi xử lý của hồi môn của tôi.”
“Mua nhà cưới cho em trai anh, mua xe cho bố mẹ anh, số tiền còn lại cho anh khởi nghiệp.”
“Còn nói chừa lại mười vạn cho tôi sinh con mua sữa.”
“Những lời này đều là do chính miệng các người nói ra, không chối được đâu.”
“Hừ, vừa rồi anh nói cái gì cũng nghe tôi đúng không.”
“Vậy được.”
“Tôi kết hôn nhất định phải ký thỏa thuận tiền hôn nhân.”
“Của hồi môn là tài sản cá nhân của tôi.”
“Chỉ mình tôi có quyền quyết định.”
“Anh đồng ý không?”
“Không được.”
Bùi Nham theo phản xạ phản bác, nói xong mới hoảng.
“Không, anh… anh không phải ý đó…”
Những người xung quanh cũng đã hiểu ra, bắt đầu bàn tán.
“Trời ơi, một ngàn vạn của hồi môn à.”
“Bảo sao thằng này bám riết không chịu buông.”
“Ghê tởm thật, còn chưa cưới đã tính toán của hồi môn rồi.”
“May mà cô gái này chia tay kịp thời.”
Mấy người Bùi Nham thuê tới thấy tình hình không ổn, vội vàng cầm điện thoại giải thích với livestream.
“Cả nhà ơi, chuyện này không liên quan tới tôi nha.”
“Tôi hoàn toàn không biết lại là thế này.”
“Đúng đó, tôi cũng vậy.”
“Anh ta chỉ nói nhờ ghi lại cảnh cầu hôn thôi, ai ngờ là loại người rác rưởi thế này.”
Sắc mặt Bùi Nham cực kỳ khó coi, vội vàng đứng dậy kéo tôi, thấp giọng nói.
“Hy Nguyệt, em cho anh chút thể diện được không.”
“Sao lại nói những chuyện này trước mặt người ngoài.”
“Em biết rõ đây không phải là ý của anh.”
“Anh cũng kẹt ở giữa rất khó chịu.”
“Tôi…”
Tôi ghê tởm hất tay anh ta ra, cao giọng nói.
“Đã chia tay rồi tôi còn phải để ý cảm xúc của anh sao?”
Tôi lấy điện thoại ra, gọi một cuộc.
Một phút sau, trợ lý dẫn theo bảo vệ tới.
Tôi chỉ vào Bùi Nham.
“Nhớ kỹ gương mặt này.”
“Sau này hễ anh ta tới công ty gây chuyện, lập tức đuổi ra ngoài.”
“Đừng ảnh hưởng hình ảnh công ty tôi.”
Bùi Nham sững người, trên mặt thoáng qua vẻ hoảng loạn.
“Thẩm Hy Nguyệt.”
“Em nhất định phải làm tới mức khó coi như vậy sao?”
“Bố mẹ anh nói sai chỗ nào?”
“Chúng ta ở bên nhau tám năm rồi.”
“Chuyện kết hôn vốn đã là chuyện chắc chắn.”
“Của hồi môn của em vốn dĩ phải mang về nhà họ Bùi.”
“Dùng vào đâu chẳng là dùng.”
“Nhà anh đã mua nhà cưới rồi.”
“Em còn mua nhà làm gì nữa?”
Tôi không nhịn được bật cười mỉa mai, nhìn về phía mấy người đang livestream.
“Vẫn còn đang phát sóng chứ?”
Mấy người đó ngơ ra một chút, vội vàng chĩa camera về phía tôi.
“Còn, còn đang phát.”
Tôi hít sâu một hơi, đi giày cao gót quay lại trước mặt Bùi Nham, không do dự tát cho anh ta một cái.
“Nhà cưới?”
“Bùi Nham, nhà tự xây ở quê của anh cũng xứng so với biệt thự và căn hộ lớn của tôi sao?”
“Tôi thông báo cho anh một tiếng.”
“Không những anh không động được tới một ngàn vạn của hồi môn của tôi.”
“Mà cả công việc của anh, anh cũng đừng mơ giữ được.”
“Anh thật sự nghĩ công việc đó là dựa vào bản lĩnh của mình sao?”
“Nói cho anh biết.”
“Ông chủ công ty đó là cậu họ của tôi.”
“Bùi Nham.”
“Anh đã thích làm lớn chuyện.”
“Thì đừng trách tôi tuyệt tình.”
“Ai bảo anh ăn bám mà cũng không biết thân biết phận.”
Tôi là người có lòng trả thù rất mạnh.
Tôi vẫy tay ra hiệu cho bảo vệ đuổi người.
Quay người liền gọi điện cho cậu họ, kể cho ông ấy nghe chuyện của Bùi Nham.
Chiều hôm đó, tôi nhận được tin nhắn của cậu họ.
Bùi Nham vừa về công ty đã bị cấp trên trực tiếp lấy lý do hành vi cá nhân không phù hợp, ảnh hưởng hình ảnh công ty, cho thôi việc tại chỗ.
Nghe nói anh ta còn làm ầm lên một trận, ra sức biện minh rằng tôi bôi nhọ anh ta, mắng tôi giữa công ty.