CHƯƠNG 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Kết quả là ngay cả khoản bồi thường thôi việc cũng không có.
Mấy người anh ta thuê còn theo anh ta về công ty, quay lại toàn bộ cảnh này.
Ngược lại khiến Bùi Nham nổi tiếng một phen trên mạng.
Chỉ tiếc là toàn bị c.h.ử.i.
Danh tiếng của anh ta đương nhiên cũng thối rữa.
Cả ngành đều đưa anh ta vào danh sách đen.
Không có công ty nào chịu nhận anh ta nữa.
Nhưng chẳng phải anh ta muốn khởi nghiệp sao.
Đây chẳng phải là thời cơ tuyệt vời để khởi nghiệp hay sao.
À quên mất.
Anh ta không có vốn.
Tôi vốn nghĩ lần này Bùi Nham sẽ biết khó mà lui.
Nhưng tôi vẫn đ.á.n.h giá thấp mức độ vô liêm sỉ và đê hèn của anh ta.
Yên ổn chưa được mấy ngày, bạn thân đã hớt hải gửi cho tôi một đường link.
“Bảo bối mau xem.”
“Có phải bố mẹ thằng người yêu cũ ngu ngốc của mày không.”
“Họ đang livestream c.h.ử.i mày đó.”
Tôi bấm vào link.
Trong màn hình, Bùi Nham và mẹ anh ta đang vừa khóc vừa nói trước camera.
Bố anh ta và Bùi Hâm đứng phía sau như hai hộ pháp.
“Mọi người ơi, mọi người phân xử giúp chúng tôi với.”
“Con trai tôi quen cô ta tám năm.”
“Đối xử với cô ta tốt biết bao.”
“Tiền kiếm được đều cho cô ta tiêu.”
“Vậy mà con bé đó lòng dạ độc ác.”
“Chê nhà chúng tôi nghèo, coi thường chúng tôi.”
“Nó ra ngoài lăng nhăng.”
“Lối sống không đứng đắn.”
“Không sinh được con.”
“Lại quay sang vu khống con trai tôi.”
“Chạy tới công ty con trai tôi gây chuyện.”
“Làm mất luôn công việc của con trai tôi.”
Bùi Nham ở bên cạnh cúi đầu phối hợp, giọng khàn đặc, đóng vai nạn nhân.
“Tôi biết dạo này trên mạng có rất nhiều người mắng tôi.”
“Đây cũng là lý do tôi mở livestream.”
“Tôi muốn nói…”
“Những gì mọi người thấy chưa chắc đã là sự thật.”
“Tôi cũng không trách cô ấy.”
“Chỉ trách bản thân tôi không có bản lĩnh.”
“Ai bảo tôi không có tiền để thuê thủy quân điều hướng dư luận.”
“Nhưng cô ấy…”
“Cô ấy không thể vì ngoại tình rồi muốn chia tay.”
“Mà bày mưu hại tôi.”
“Hại cả gia đình tôi như vậy.”
Sau đó anh ta như đã hạ quyết tâm rất lớn, lấy điện thoại ra, chiếu lên camera vài tấm ảnh chụp màn hình trò chuyện mờ mịt.
Trong ảnh là bóng nghiêng mờ ảo của một người phụ nữ chụp ảnh thân mật với nhiều người đàn ông khác nhau.
“Những cái này…”
“Những cái này là do bạn tôi vô tình chụp được.”
“Vốn tôi không muốn lấy ra.”
“Nhưng cô ấy ép người quá đáng.”
“Cuộc sống của cô ấy vốn dĩ không đứng đắn.”
“Khi còn ở bên tôi.”
“Cô ấy đã qua lại với không ít người.”
“Vì yêu cô ấy, tôi đều nhịn.”
“Không ngờ bây giờ lại thành ra thế này.”
Bùi Hâm đúng lúc xen vào, phẫn nộ nói.
“Anh tôi đối xử với cô ta tốt như vậy.”
“Vậy mà quay đầu đã trèo cao.”
“Loại phụ nữ này đáng đời.”
Tôi nhìn livestream, tức đến run cả người.
Không đạo đức trói buộc được tôi, bây giờ lại muốn bôi nhọ tôi sao?
Đã thích giày vò, thích bịa chuyện như vậy, được, tôi chơi cùng anh ta.
Tôi lập tức mua một tài khoản mới, gửi yêu cầu kết nối tới Bùi Nham.
Bùi Nham thấy yêu cầu kết nối thì sững lại một chút, rồi nhấn chấp nhận.
Tôi đi thẳng vào vấn đề.
“Bùi Nham, cái gọi là chứng cứ anh trưng ra trong livestream là giả mạo.”
“Tôi đã ghi màn hình lại rồi.”
“Chờ ra tòa đi.”
Anh ta rõ ràng không ngờ tôi trực tiếp kết nối vạch trần, nhất thời hoảng loạn, tay vô thức chạm vào màn hình.
“Sao vậy?”
“Chột dạ rồi?”
“Định tắt livestream à?”
“Cô… cô nói bậy.”
Bùi Nham cố giả vờ trấn định phản bác.
“Đây chính là chứng cứ.”
“Là cô ngoại tình trước.”
“Lại còn cố ý bôi nhọ tôi, làm mất việc của tôi.”
“Dồn tôi vào đường cùng.”
“Cô dám làm mà không dám nhận sao?”
Tôi cười lạnh nhẹ giọng.
“Vậy sao?”
“Vậy bây giờ anh đăng ảnh gốc và lịch sử chat gốc lên.”
“Giao cho cơ quan chuyên môn giám định.”
“Nếu anh không muốn bỏ tiền.”
“Tôi có thể trả giúp anh.”
“Chuyên gia tôi cũng đã tìm sẵn rồi.”
Tôi lập tức kéo hai chuyên gia khá nổi tiếng trên mạng vào livestream.
Hai người chỉ nhìn một cái qua màn hình đã lộ vẻ khinh thường.
“Thẩm tổng, không cần để anh ta đăng nữa.”
“Nhìn là biết giả mạo.”
“Vu khống và làm giả chứng cứ.”
“Đã cấu thành tội phạm, hoàn toàn có thể khởi tố.”
Sắc mặt Bùi Nham trắng bệch, vẫn cố cãi.
“Không…”
“Các người đều cùng một phe.”
“Chuyên gia gì chứ, đều là giả.”
Tôi mất kiên nhẫn, cắt ngang anh ta.
“Tôi không cần tranh luận với anh chuyện này.”
“Ba phút trước, luật sư của tôi đã nộp đơn tự tố hình sự tội vu khống.”
“Bị đơn là anh và mẹ anh.”
“Tin nhắn thông báo thụ lý của tòa án.”
“Bây giờ chắc đã gửi tới điện thoại của anh rồi.”
“Bùi Nham.”
“Chúng ta gặp nhau tại tòa.”
Chưa kịp ra tòa, tôi đã chờ được lời cầu hòa của Bùi Nham.
Tôi cũng lười lãng phí thời gian, bảo luật sư chuyển lời.
Toàn mạng livestream xin lỗi, cộng thêm bồi thường tổn thất tinh thần là không phẩy một đồng.
Tôi không cần tiền.
Tôi chỉ muốn nhục nhã anh ta.
Bên Bùi Nham giãy giụa chưa tới một tiếng đã đồng ý, mở livestream.
Lần này anh ta không còn khí thế hung hăng như trước.
Ánh mắt né tránh.
Đọc lời xin lỗi do luật sư chuẩn bị.
Tay run không ngừng.
Dù nội dung xin lỗi khô khan, không có chút thành ý.
Nhưng ít nhất bề ngoài cũng đạt được yêu cầu của tôi.
Bài học lần này đủ để anh ta nhớ rất lâu.
Tôi tin anh ta cũng nên biết cách làm một người yêu cũ đạt chuẩn.
Còn tôi, cũng phải đi đón cuộc sống mới của mình rồi.
Vài ngày sau, tôi cùng bạn thân uống trà chiều tại một trung tâm thương mại cao cấp.
Bạn thân đột nhiên huých nhẹ khuỷu tay tôi, ra hiệu nhìn về phía sau bên trái.
Chỉ thấy Bùi Nham và một người phụ nữ ăn mặc tinh tế đang ngồi rất gần nhau.