CHƯƠNG 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KgxBgsPtJ
Sau khi biết tôi sốt cao.
Anh ta lập tức đặt chuyến bay gần nhất trong đêm.
Kéo vali tới nhà tôi chăm sóc.
Đút nước cho tôi uống t.h.u.ố.c.
Những điều này chính là sự bầu bạn tôi từng thiếu thốn.
Gia cảnh anh ta bình thường.
Nhưng tôi rất rõ.
Con người không thể vừa muốn cái này lại muốn cái kia.
Lúc đầu chọn anh ta.
Tôi nhắm tới giá trị cảm xúc và sự bầu bạn.
Thì không thể yêu cầu anh ta ở mặt vật chất cũng phải tương xứng.
Yêu đương có thể ham một người đàn ông đối xử tốt với mình.
Nhưng kết hôn thì không được.
Giống như lần này.
Hễ liên quan tới lợi ích lớn.
Mặt ích kỷ trong bản tính con người sẽ lộ ra.
Nhưng dù sao cũng tám năm.
Thật sự phải vì một lần xung đột mà phủ định tất cả sao?
Tôi rối bời không dứt.
Đang định liên lạc với Bùi Nham nói chuyện rõ ràng.
Thì điện thoại của anh ta gọi tới trước
Vừa bắt máy, giọng Bùi Nham đã đầy bất mãn.
“Nguyệt Nguyệt.”
“Mấy ngày nay em đi đâu vậy?”
“Anh tới căn hộ của em mấy lần đều không thấy người.”
“Gõ cửa cũng không ai mở.”
Tôi cảm nhận rõ trong lời nói của anh ta toàn là trách móc.
Tôi sững lại.
Chút do dự không nỡ còn sót lại trong lòng tôi đang dần tan biến.
“Em về chỗ mẹ em ở mấy hôm.”
Giọng Bùi Nham lập tức thay đổi.
Mang theo sự gấp gáp.
Và một tia hưng phấn khó che giấu.
“Về chỗ mẹ em rồi à?”
“Khu nào thế?”
“Mẹ em giàu như vậy chắc ở khu biệt thự nhỉ?”
“Em gửi địa chỉ cụ thể cho anh.”
“Anh qua tìm em ngay.”
“Tiện thể gặp mẹ em luôn.”
“À đúng rồi.”
“Chuyện nói trước đó em nghĩ xong chưa?”
“Nguyệt Nguyệt.”
“Em đừng để anh kẹt ở giữa khó làm.”
“Dù sao đó cũng là bố mẹ anh.”
“Là em trai ruột của anh.”
Phản ứng của Bùi Nham như một gáo nước lạnh.
Lập tức dập tắt chút may mắn còn sót lại trong lòng tôi.
Mấy ngày nay tôi vẫn không dám thừa nhận.
Trong lòng ôm hy vọng.
Cho rằng Bùi Nham chỉ bị gia đình ép quá c.h.ặ.t.
Bản thân anh ta cũng rất khó xử.
Nhưng khi nghe anh ta thật sự nói như vậy.
Tôi lại tỉnh táo hẳn ra.
Dù anh ta có khó xử thế nào.
Dù anh ta có bị ép buộc ra sao.
Vì sao người phải thỏa hiệp lại là tôi?
Con người vốn ích kỷ.
Dựa vào đâu tôi phải hy sinh vô điều kiện?
Đó là một ngàn vạn.
Không phải một ngàn đồng.
Tôi hít sâu một hơi.
Hoàn toàn dập tắt ý định tiếp tục nói chuyện.
Không cần nói nữa.
Chi phí chìm không tham gia vào quyết định quan trọng.
“Anh không cần qua đây nữa.”
“Em thấy chúng ta…”
Giọng Bùi Nham đột ngột cao v.út.
Thô bạo cắt ngang lời tôi.
“Thẩm Hy Nguyệt.”
“Em có ý gì?”
“Chỉ vì anh nói vài câu cho gia đình.”
“Em liền chiến tranh lạnh với anh sao?”
“Có cần thiết không?”
“Em từ bao giờ trở nên so đo.”
“Không thông tình đạt lý như vậy?”
“Đúng.”
“Gia cảnh anh không bằng em.”
“Nhưng anh đối xử với em thế nào.”
“Trong lòng em không rõ sao?”
“Em quên lần sinh nhật trước.”
“Anh tích cóp ba tháng lương.”
“Mua cho em sợi dây chuyền nhà T rồi à?”
“Lúc nhận được em vui thế nào?”
“Còn lần đó.”
“Em nói muốn đi xem concert.”
“Vé đã bán hết từ lâu.”
“Anh bỏ ra gấp đôi giá.”
“Mua vé từ phe vé để đi cùng em.”
“Anh đã đem tất cả những gì tốt nhất anh có thể cho em.”
“Bây giờ em chỉ vì yêu cầu nhỏ của gia đình anh.”
“Mà phủ định tất cả?”
“Phủ định anh.”
“Phủ định tình cảm của chúng ta sao?”
“Em lừa anh tám năm.”
“Anh còn chưa nói gì.”
“Em dựa vào đâu mà giận?”
“Thẩm Hy Nguyệt.”
“Em làm anh quá thất vọng rồi.”
Thất vọng?
Tôi thật sự muốn cười vì tức.
Đúng.
Lúc anh ta tặng tôi dây chuyền.
Tôi quả thật rất vui.
Tôi vui vì anh ta để tâm.
Chịu bỏ công sức.
Nhưng sợi dây chuyền bản cơ bản đó.
Trong nhà tôi đã có mấy sợi rồi.
Chưa nói tới việc quà tôi đáp lại cho anh ta.
Đắt gấp ba lần.
Còn vé concert thì tôi càng lười nói.
Anh ta đúng là mua với giá gấp đôi từ phe vé.
Nhưng mua là vị trí rẻ nhất.
Xa nhất trong khán đài.
Gấp đôi giá.
Hai vé cộng lại cũng chỉ một ngàn sáu.
Vậy mà anh ta nhắc đi nhắc lại.
Dùng nó để chứng minh sự trả giá của mình.
Nhưng tôi không trả giá sao?
Anh ta nói vest quá cũ.
Tôi không do dự mời thợ từ nước ngoài về đo may riêng.
Một bộ đồ bằng nửa năm lương của anh ta.
Anh ta than phiền đi làm xa.
Tôi trực tiếp đưa chiếc Porsche nhàn rỗi trong garage cho anh ta dùng.
Tiền xăng.
Bảo hiểm.
Tôi chưa từng hỏi tới.
Thậm chí lần trước bố mẹ anh ta ốm.
Chính tôi nhờ quan hệ liên hệ bác sĩ tốt nhất.
Viện phí tôi không nói hai lời liền ứng trước.
Anh ta cũng chưa từng nhắc tới chuyện trả lại.
Tôi có tiền.
Tôi không để ý những khoản chi này.
Nhưng không có nghĩa là tất cả đều là đương nhiên.
Ở đầu dây bên kia, Bùi Nham vẫn không chịu buông.
“Thẩm Hy Nguyệt.”
“Em nói đi.”
“Em luôn giấu anh tình hình gia đình.”
“Có phải luôn cảm thấy nhà anh nghèo.”
“Không xứng với em?”
“Anh còn chưa tính toán chuyện em lừa anh.”
“Em có tư cách gì mà giận?”
Tôi hít sâu một hơi.
Lạnh lùng cắt ngang anh ta.
“Bùi Nham.”
“Ban đầu em định gọi điện hẹn anh ra ngoài nói chuyện.”
“Nhưng bây giờ không cần nữa.”
“Chúng ta chia tay.”
“Sau này đừng liên lạc với em nữa.”
Nói xong.
Tôi không cho anh ta bất kỳ cơ hội gào thét hay chất vấn nào.
Tôi trực tiếp cúp máy.
Chặn số.
Xóa liên lạc.
Làm liền một mạch.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh hoàn toàn.
Tôi lại gọi cho mẹ tôi một cuộc điện thoại.
“Mẹ, mẹ chuyển cho con thêm một ngàn vạn nữa nhé, con không do dự nữa, căn hộ lớn và biệt thự con đều muốn.”
Âm thanh thông báo tiền vào tài khoản vang lên rất nhanh.
Tôi lần lượt liên hệ với bên bán của cả hai dự án, trực tiếp chốt giao dịch, thanh toán toàn bộ bằng tiền mặt.
Mọi chuyện xong xuôi, trong lòng tôi hoàn toàn thoải mái.