Lời Thề Dưới Còng Tay

Cập nhật
09-06-2026
Thể loại
Lượt xem
119
Trạng thái
Chưa xác định

Đám cưới vừa khai tiệc được năm phút, chồng tôi đột nhiên đứng dậy.

Anh ta đi về phía bàn chính, rút chiếc còng tay từ sau lưng ra, khóa vào cổ tay bố tôi.

Bố tôi năm nay sáu mươi ba tuổi. Ông dạy học cả đời ở quê, sống thanh bạch cả đời. Đến cái bánh ngô do phụ huynh học sinh tự làm mang biếu, ông cũng không dám nhận.

Mười hai cảnh sát mặc thường phục đồng loạt đứng dậy từ các bàn tiệc, chặn kín mọi lối ra.

Chồng tôi ấn mặt bố tôi xuống mâm xoay trên bàn.

Tôi muốn lao tới, nhưng bị hai người giữ chặt lại.

Anh ta thậm chí không quay đầu, chỉ lạnh lùng nói:

“Phối hợp điều tra. Đừng cản trở người thi hành công vụ.”

Nói xong, anh ta lục trong túi áo vest của bố tôi ra một chiếc thẻ ngân hàng.

“Ông bị nghi ngờ liên quan đến số tiền tổng cộng bốn mươi sáu triệu tệ. Hiện tại chúng tôi tiến hành bắt giữ theo quy định pháp luật.”

Bố tôi mỗi tháng nhận lương hưu ba nghìn một trăm tệ.

Vậy mà anh ta nói trong thẻ có bốn mươi sáu triệu.

Mẹ tôi sợ đến mức ngã khuỵu xuống đất, không ai đỡ bà dậy.

Ba tháng trước, anh ta chủ động đề nghị kết hôn, sớm hơn kế hoạch ban đầu tròn hai năm. Khi đó tôi vui đến phát điên.

Trên người anh ta có bảy vết sẹo do dao chém, mỗi vết đều là chiến công của anh.

Chiến sĩ tiêu biểu toàn thành phố. Người lập công hạng nhất.

Ai cũng nói tôi tốt số, lấy được người đàn ông chính trực nhất trên đời.

Tôi nhìn anh ta:

“Anh dùng chính đám cưới của chúng ta để giăng bẫy?”

Môi anh ta khẽ động, nhưng không phát ra tiếng nào.

Tim tôi lạnh hẳn.

Tôi nhìn nghiêng gương mặt anh ta, bình tĩnh nói:

“Không cần điều tra nữa. Bốn mươi sáu triệu đó… là của tôi.”