Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Người ký là Tống Dao. Sau đó thì sao? Tại sao bản báo cáo này chưa từng xuất hiện trong biểu trình phê duyệt vụ án, cũng chưa từng qua tay anh với tư cách người phụ trách chính?”
Lục Chinh ngẩng đầu, ánh mắt vượt qua tôi nhìn ra ngoài cửa.
Không biết Tống Dao đã đứng ở hành lang từ lúc nào.
“Tống Dao.”
Cô ta bước vào.
Nụ cười vẫn còn trên mặt, nhưng nhạt hơn ban nãy một chút.
“Đội trưởng Lục, sao vậy?”
Lục Chinh xoay bản báo cáo về phía cô ta.
“Báo cáo mười bảy tháng trước này, vì sao cô không đưa cho tôi?”
Cô ta cụp mắt nhìn hai giây.
“Đội trưởng Lục, báo cáo đó chỉ là kết luận sơ bộ. Sau đó tài khoản vẫn tiếp tục có tiền vào, số tiền ngày càng lớn. Tôi phán đoán cần tiếp tục điều tra sâu hơn, cho nên không vội…”
“Cô phán đoán?”
Giọng Lục Chinh không nặng, nhưng tôi nghe ra sợi dây trong đó đã căng đến cực hạn.
“Báo cáo này kết luận rất rõ, đường đi dòng tiền minh bạch, nguồn gốc hợp pháp. Nếu khi đó cô đưa tôi xem, tôi còn đi theo phương án sau này của cô không?”
Tống Dao không trả lời.
“Tôi hỏi lại cô một lần.”
Lục Chinh bước lên một bước.
“Phương án bắt giữ trong đám cưới, ai là người đầu tiên đề xuất?”
Im lặng.
“Là cô.”
Lục Chinh tự trả lời.
“Cô nói tiệc cưới là bối cảnh kiểm soát tốt nhất. Đông người, khép kín, mục tiêu không phòng bị. Cô nói chuyện cầu hôn không thể kéo dài nữa, nếu bỏ lỡ thời cơ, tài khoản có thể bị rút sạch.”
Vai Tống Dao hơi co lại.
Chỉ một chút thôi.
“Đội trưởng Lục, tất cả đề nghị của tôi đều xuất phát từ phán đoán vụ án…”
“Cô có đi kiểm tra tài khoản không?”
Tôi mở miệng.
Mọi người nhìn về phía tôi.
“Mười bảy tháng trước cô đã biết số tiền đó khả năng cao là hợp pháp. Nhưng cô không điều tra tiếp, cũng không đưa kết quả cho Lục Chinh xem.”
Tôi đứng dậy.
“Cô đợi. Đợi con số trong tài khoản càng lúc càng lớn, đợi đến khi cô nghĩ mình có thể lập được một vụ án lớn, đợi đến khi cô có thể tạo nên cái bẫy lớn nhất ngay trong đám cưới của anh ấy.”
“Tô Niệm, cô đang…”
“Tôi đang tố cáo cô.”
Tôi đi tới trước mặt cô ta, khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn nửa cánh tay.
Cô ta cao hơn tôi một chút.
Nhưng ở khoảng cách này, ánh mắt cô ta bắt đầu có một tia bất định.
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy thứ ẩn dưới nụ cười đó.
“Tống Dao, cô không phá án. Tất cả những gì cô làm chỉ có một mục đích — khiến tôi và Lục Chinh vĩnh viễn không thể quay lại như trước.”
Môi cô ta run lên một cái.
Chỉ một cái.
Sau đó cô ta lại cười.
Nhưng nụ cười lần này khác rồi.
Giống món đồ sứ nứt ra, để lộ lớp gỉ bên trong.
“Tô Niệm, cô nghĩ nhiều rồi. Tôi và đội trưởng Lục chỉ là đồng nghiệp, vậy thôi.”
“Vậy chiếc cúc áo trên người cô là sao?”
Tay cô ta vô thức chạm vào chiếc cúc thứ hai trên áo vest.
Chiếc cúc đó khác với những chiếc còn lại.
Màu hơi sậm hơn, viền có một vòng hoa văn mảnh.
“Lục Chinh.”
Tôi không quay đầu.
“Trên người anh có bảy vết sẹo do dao chém. Trong đó có một vết là khi anh đi làm nhiệm vụ bị đâm, lúc khâu vết thương, cô ta ở bên cạnh trông anh. Trên chiếc áo dính máu của anh rơi mất một cái cúc, cô ta đã giữ lại.”
Sắc mặt Lục Chinh như thể bị người ta rút mất xương sống.
Nụ cười của Tống Dao cuối cùng cũng biến mất.
“Tô Niệm, cô đừng vu khống…”
“Cô từng khâu vết thương cho anh ấy, giữ cúc áo của anh ấy, giấu báo cáo của anh ấy, thiết kế đám cưới của anh ấy.”
Tôi nói từng chữ một:
“Tống Dao, cô làm nhiều như vậy, không phải vì vụ án.”
“Cô dám nói lại lần nữa không?”
“Cô thích anh ấy.”
Chương 8
“Niệm Niệm.”
Khi bố tôi tỉnh lại, câu đầu tiên ông gọi là tên tôi.
Ông nằm trên giường bệnh, tay đang truyền dịch, sắc mặt xám trắng.
Vết canh cá đã được y tá lau sạch, nhưng trên cổ áo vest vẫn còn một vệt màu sậm.
Tôi ngồi bên giường cả đêm.
“Bố, con đây.”
Ông nghiêng đầu nhìn tôi.
Đôi mắt đục ngầu phải mất rất lâu mới tập trung được.
“Bố không… bố không phạm tội.”
“Con biết, bố.”
“Cái thẻ đó… bố không biết cái thẻ đó sao lại…”
“Là con bỏ vào, bố. Tiền đó là của con.”
Ông sững người.
“Của con? Con lấy đâu ra nhiều…”
“Bố nghỉ ngơi trước đi. Khi nào bố khỏe hơn, con sẽ từ từ nói với bố.”
Ông không chịu.
Ông vùng vẫy muốn ngồi dậy, bị tôi giữ lại.
“Bố dạy học cả đời.”