Chương 2
Ngón tay tôi từ từ siết chặt.
“Ý cô là gì?”
“Không có ý gì cả.”
Cô ta lật thêm một trang.
Tấm ảnh thứ hai là nhà hàng nơi chúng tôi ăn bữa đầu tiên.
Góc chụp từ cửa sổ chéo phía đối diện.
Tấm thứ ba. Tấm thứ tư. Tấm thứ năm.
Trong rạp chiếu phim, tôi tựa đầu vào vai anh.
Ở công viên, anh cúi xuống buộc dây giày cho tôi.
Ngày sinh nhật tôi, anh quỳ một gối, giơ một bông hướng dương lên và nói:
“Sau này mỗi năm một bông, góp đủ chín mươi chín bông.”
Mỗi tấm ảnh ở góc phải bên dưới đều có mã số và mốc thời gian.
“Những thứ này…”
“Hồ sơ công tác.”
Tống Dao khép tập tài liệu lại, giọng nhẹ như đang nói hôm nay thời tiết đẹp.
“Chị dâu, lúc đội trưởng Lục nhận nhiệm vụ này, hai người còn chưa quen nhau.”
Tôi nghe thấy nhịp tim của chính mình.
Từng nhịp, từng nhịp.
Nặng như có người đang đóng đinh vào lồng ngực.
“Ý cô là anh ấy vì điều tra bố tôi nên mới tiếp cận tôi?”
“Em không nói vậy.”
Cô ta nâng ly cà phê của mình lên nhấp một ngụm.
“Em chỉ nói, vụ án được lập trước, hai người quen nhau sau. Còn tình cảm của đội trưởng Lục là thật hay giả, chắc chị dâu rõ hơn em.”
Cô ta biết tôi không rõ.
Cô ta chính là muốn tôi tự hỏi ra câu đó, tự tay xé toạc vết thương của mình.
“Vụ án này điều tra bao lâu rồi?”
“Chị dâu, chuyện này em không tiện…”
“Bao lâu?”
Tống Dao nhìn tôi ba giây rồi đặt cốc xuống.
“Hai mươi tháng.”
Hai mươi tháng.
Tôi và Lục Chinh ở bên nhau tổng cộng mười chín tháng lẻ sáu ngày.
Sự xuất hiện của anh còn sớm hơn tôi tưởng.
Không phải anh nhìn thấy con người tôi trước, rồi mới bị cuốn vào vụ án.
Mà là có vụ án trước, sau đó mới tạo ra một cơ hội để gặp tôi.
“Chị dâu, sắc mặt chị không tốt lắm. Có cần nghỉ một lát không?”
Tôi không nói gì.
“Vậy chúng ta tiếp tục.”
Cô ta mở một tập hồ sơ khác.
“Chị nói bốn mươi sáu triệu đó là của chị. Có thể nói rõ chuyện này không?”
“Nguồn gốc số tiền đó hoàn toàn hợp pháp.”
“Tiền hợp pháp lại để dưới tên bố chị, trong khi bố chị hoàn toàn không biết gì, cả đời chỉ có lương hưu ba nghìn một trăm tệ. Chị dâu, chị thấy cách nói này đứng vững không?”
“Cô để tôi nói hết đã…”
“Vậy chị nói đi.”
“Số tiền này là do tôi…”
“Tô Niệm.”
Cửa đột nhiên bị đẩy ra, một cảnh sát mặc thường phục khác thò đầu vào.
“Đội trưởng Lục bảo tạm dừng trước, để mọi người nghỉ một lát.”
Tống Dao khép hồ sơ, mỉm cười với tôi.
“Chị dâu, lúc nãy chị muốn nói gì ấy nhỉ? À, không sao, lần sau nói tiếp. Dù sao chúng ta còn nhiều thời gian.”
Nụ cười của cô ta từ đầu đến cuối không đổi.
Lịch sự, dịu dàng, không có kẽ hở.
Còn khiến người ta lạnh sống lưng hơn cả gương mặt lạnh lùng của Lục Chinh.
“Chị dâu.”
Cô ta ra đến cửa thì quay đầu nhìn tôi.
“Chị có biết bên phòng cạnh, đồ đạc bố chị mang theo có gì không? Một chiếc đồng hồ, một chiếc ví cũ, trong ví có hai trăm ba mươi tệ tiền mặt và ảnh thẻ một tấc của chị hồi nhỏ.”
“Cô nói những thứ này với tôi làm gì?”
“Không có gì.”
Cô ta kéo cửa ra.
“Chỉ là thấy bố chị đáng thương thật.”
03
“Tô Niệm đúng không? Trên mạng đang bàn chuyện nhà cô đấy.”
Cửa lại mở ra.
Lần này là một người tôi chưa từng gặp. Vừa bước vào đã dí màn hình điện thoại đến trước mặt tôi.
Tôi cúi đầu nhìn.
No.3 hot search.
Tiêu đề có bảy chữ lớn:
Bắt bố vợ ngay tại đám cưới.
Ảnh bìa video là cảnh bố tôi bị ấn úp mặt xuống mâm xoay.
“Ai quay?”
“Chị dâu, hiện trường có hơn ba trăm người mà.”
Không biết Tống Dao đã quay lại từ lúc nào. Cô ta đứng ở cửa, hai tay khoanh trước ngực.
“Chị đoán xem cản được mấy người?”
Bình luận dưới video chạy nhanh đến chóng mặt.
“Một giáo viên già dạy học cả đời, lương hưu ba nghìn một trăm, trong tài khoản có bốn mươi sáu triệu. Đúng là thanh liêm ghê.”
“Chú rể là người lập công hạng nhất đó, người có bảy vết sẹo do dao chém. Đại nghĩa diệt thân luôn.”
“Cười chết mất, đi cưới tiện tay bắt luôn bố vợ. Ông bố vợ chắc nằm mơ cũng không ngờ tới.”
Mỗi bình luận đều như dao cứa vào mắt tôi.
Bố tôi cả đời sợ nhất điều gì?
Mất mặt.
Một người dạy học cả đời, học sinh trên lớp không chăm chú nghe giảng thôi cũng tự trách mình.
Vậy mà bây giờ cả mạng đang nhìn cảnh ông bị ấn xuống bàn, như xem một trò cười.
“Chị dâu, đồ trong nhà chị cũng kiểm kê xong rồi.”
Tống Dao đưa cho tôi một bản danh sách.
Danh sách ghi rất chi tiết.
Từng ngăn kéo trong căn nhà của tôi và Lục Chinh đều bị lục qua.
Thuốc ngủ trong tủ đầu giường, album cũ trên nóc tủ quần áo, sao kê ngân hàng trong ngăn thứ hai của bàn làm việc, thậm chí cả đồ ăn trong tủ lạnh — tất cả đều đã được chụp ảnh lưu lại.
“Các người lục soát nhà tôi?”
“Nhà chị à? Nghiêm túc mà nói, tên trên sổ đỏ là của đội trưởng Lục.”
Tống Dao sửa lời tôi, giọng rất nhẹ.
“Nhưng chị yên tâm, đồ vẫn còn nguyên, không mất thứ gì.”
Cô ta dừng một chút rồi nói thêm:
“Quyển sổ công thức nấu ăn viết tay của chị thú vị lắm. Trang đầu ghi: ‘Lục Chinh không ăn rau mùi, không ăn hành tây, dưa chuột phải gọt vỏ.’”
“Cô xem sổ nấu ăn của tôi làm gì?”
“Không xem. Lúc chụp ảnh nó tự mở ra, tiện mắt nhìn thôi. Chị dâu đối xử với đội trưởng Lục tốt thật đấy.”
Tôi siết chặt tay vịn ghế.
Móng tay ghim vào lòng bàn tay, tôi cố nhịn xuống.
Ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói rất nhẹ, rất đứt quãng.
Là mẹ tôi.
“…Ông nhà tôi cả đời ở trường, chưa từng dính đến tiền bạc gì cả… cầu xin các đồng chí, ông ấy thật sự không biết gì hết…”
“Bác gái đừng sốt ruột, ngồi xuống rồi nói.”
“Tại sao các người bắt ông ấy? Ông ấy còn không biết mở tivi, cả đời chưa từng dùng thẻ ngân hàng gì hết…”
Giọng mẹ tôi khản đi.
Tiếng khóc của bà biến thành tiếng thở dốc, rồi từ thở dốc biến thành nôn khan.